161 Sớm đã quen với tính khí thất thường của Dương Thiên, Diệp Vấn Thiên bình tĩnh hỏi:
- Các ngươi lại xảy ra chuyện gì, cãi nhau sao?
- Chính ngươi nói với nàng là không được đi chơi khuya với nam nhân.
162 Lại là hiểu lầm, Dương Thiên tỏ vẻ thất vọng, thẳng thừng từ chối:
- Không đi.
- Tại sao?
- Không thích.
Câu trả lời vô thưởng vô phạt của Dương Thiên khiến Tô Nguyệt Nhi nhất thời không biết nói gì cho phải.
163 Chạy thẳng một mạch đến dưới cầu thang lên tàu, Dương Thiên mới dừng lại đợi Tô Nguyệt Nhi.
Tô Nguyệt Nhi đến nơi, đang định nói thêm cái gì thì đã bị Dương Thiên chặn lại.
164 Kết thúc bằng một chiến thắng, Dương Thiên hài lòng đứng dậy vươn vai. Gần đây tỉ lệ thắng của hắn ngày càng lớn, tin tưởng trước khi Đình Đình tỉnh lại, hắn có thể đạt đến thách đấu.
165 Tên kia cứng miệng, Dương Thiên quả thực không có cử động gì. Bọn hắn đứng ngay gần đó, là những người rõ nhất. Nhưng nếu Dương Thiên không làm thì là ai làm?
Cố thử một vài phương pháp sơ cứu không thành công, vị bác sĩ thở dài đứng lên:
- Ta đã cố gắng hết sức, tim bệnh nhân đã ngừng đập.
166 - Đổi phòng?
Lời đề nghị đột ngột của Tô Nguyệt Nhi khiên Dương Thiên bất ngờ. Đến lúc hắn nhìn thấy vết chém trên cánh cửa liền hiểu ra vấn đề.
- Nguyệt Nhi, chúng ta ở cùng một phòng được không.
167 Tô Nguyệt Nhi ngồi trên giường, hai chân xếp bằng, mắt nhắm chặt lại. Trên người nàng chỉ mặc bộ quần áo mỏng, xuân quanh ẩn hiện. Trên đầu nàng có một thanh kiếm màu xanh đang không ngừng tỏa ra khí tức sắc bén.
168 Ảo thuật gia tỏ ra vui vẻ, bước lại vỗ vai Dương Thiên, thì thầm vào tai hắn:
- Huynh đệ, đều là người trong nghề. Hôm nay ngươi muốn tới đạp bản hiệu sao?
Giọng nói lạnh lùng mang theo uy hiếp, trên mặt vẫn nở nụ cười thân thiện.
169 Sau nhiều lần tự thân trải nghiệm, Dương Thiên đối với suy nghĩ của nữ nhân cũng đã hiểu không ít. Tô Nguyệt Nhi chính là đã bật đèn xanh cho hắn. Dương Thiên vui mừng nói:
- Biểu hiện của ta trước giờ rất tốt a.
170 Chờ mọi người cất pháp bảo vào xong, lão giả mỉm cười hòa ái nhìn Dương Thiên:
- Dương Thiên tiểu hữu, vừa rồi là lỗi của bọn ta. Ta thay mặt bọn hắn nhận lỗi với ngươi.
171 Lão Chưởng môn nhìn về phía con đường:
- Ngươi đi theo con đường này sẽ đến được chỗ của Từ sư thúc.
- Ngươi không cùng đi sao?
Lắc đầu, lão Chưởng môn thở dài:
- Kể từ trận đại chiến, Từ sư thúc vẫn luôn bế quan tại đây, không cho bất kỳ người nào đi vào.
172 Trong khi Anh thể còn đang suy nghĩ mông lung, Dương Thiên đã lấy từ trong không gian giới chỉ ra một quyển trục phong cách cổ xưa. Từ quyển trục tỏa ra hương vị của năm tháng, chứng tỏ sự tồn tại của nó đã rất lâu đời.
173 Mọi chuyện không khác nhiều so với những gì Dương Thiên nghe được trước kia. Hắn chỉ hiểu thêm được lý do vì sao trình VlDcmmx độ tu luyện tại Ẩn Thế đại lục lại bị mai một tới mức này.
174 Người kia dừng tay, cười ha hả:
- Ngươi xem, hắn nói ta là Địa cấp hậu kỳ. Thực là thiếu hiểu biết.
Người còn lại đồng tình:
- Đúng vậy, một võ giả nhỏ nhoi lại dám đánh đồng chúng ta với bọn hắn.
175 Rời khỏi Thiên Sơn Thánh Phong, Dương Thiên mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, hắn không biết đường đến Nam Cung gia. Nhưng lòng tự tôn của một vị Chân Tiên không cho phép hắn quay lại hỏi Tô Nguyệt Nhi.
176 Dương Thiên xuất hiện, từ trên không đáp xuống đất, nhìn ba người đã chết trên mặt đất. Mặc dù đoán được chuyện sẽ xảy ra nhưng việc cả ba người đều chết nằm ngoài dự liệu của hắn.
177 Nhân lúc Nam Cung Băng Vân không để ý, Dương Thiên nhẹ nhàng bước lại gần nàng. Bộ dáng của hắn giống hệt với những tên hái hoa tặc trong những bộ phim cổ trang.
178 Nam Cung Băng Vân không tiếp tục phản đối, để mặc cho hắn dẫn đi. Mặc kệ có thành công hay không, có một nam nhân dám vì nàng mà chống lại Nam Cung gia, điều này đã khiến nàng cảm thấy mãn nguyện rồi.
179 Xung quanh yên lặng, mọi người bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây ngốc. Dương Thiên khẽ động, tia kiếm khí phía sau lập tức tán đi, hắn quay lại nhìn đám người vừa đến, đặc biệt là kẻ vừa đánh lén:
- Các ngươi đều là danh môn vọng tộc, đánh lén như vậy, có cảm thấy mất mặt hay không?
Đám người như từ trong mộng tỉnh lại, đáp xuống đất.
180 - Đợi đã.
Hai âm thanh vang lên đồng thời, Nam Cung Băng Vân ngạc nhiên nhìn cha mình. Lão giả tươi cười nói với Dương Thiên:
- Dương Thiên, đã đến đây thì là khách của Nam Cung gia, cần gì vội vàng như vậy.