201 Ngay từ đầu Dương Thiên đã không có ý định bỏ qua cho hai cha con Văn Lương. Những lời hắn nói với Thanh Vũ mụ đích chỉ là muốn nàng buôn bỏ thù hận, tiếp tục cuộc sống phía trước mà thôi.
202 Sáng sớm hôm sau, bốn người cùng ngồi ăn sáng. Tiêu Chính Long tỏ ra hiểu ý, cố gắng ăn thật nhanh rồi lôi kéo Sở Từ rời đi. Chờ hai người đi xa, Hoa Thi Âm mới nói:
- Dương Thiên, ta có một chuyện muốn nhờ ngươi giúp đỡ.
203 Quả nhiên không ngoài dự đoán của Sở Từ, hai chữ “Tần Tuyết” đã lôi kéo được sự chú ý của Dương Thiên:
- Ngươi nói Tần Tuyết cũng đến? Theo ta được biết nàng là tộc nhân thuộc ngoại tộc, vốn không thể tham gia những chuyện như thế này.
204 Nụ cười của Tần Tuyết khiến Dương Thiên nhận thấy có chuyện không ổn. Nhưng còn không ổn ở điểm nào thì hắn nghĩ mãi vẫn chưa có đáp án.
- Tuyết nhi, ngươi nói như vậy là có ý gì, chẳng lẽ không tin những gì ta nói hay sao?
Tần Tuyết lắc đầu:
- Trực giác của ta nói rằng ngươi đang nói dối.
205 Dương Thiên cố nhịn cảm xúc muốn đánh người xuống, gằn giọng:
- Cút, ta không có ham mê đặc thù như vậy. Nếu ngươi muốn thì có thể ra ngoài kia tìm kiếm.
206 Dương Thiên hai tay vuốt lại cổ áo rồi đứng dậy vẫy tay, trông giống hệt một ca sĩ đang chào người hâm mộ:
- Chào mọi người, ta là Dương Thiên, vị hôn phu của Tần Tuyết.
207 Ý tứ của lão gia chủ rất rõ ràng, ai có ý định thay đổi tộc trưởng sẽ có kết cục tương tự Tần Tiêu. Dưới sự uy hiếp trắng trợn của lão, kết quả rất nhanh đã có.
208 Chờ thiếu niên rời đi, Dương Thiên đóng cửa lại rồi lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Vấn Thiên. Phải đợi một lúc lâu, đầu dây bên kia mới có người bắt máy:
- Dương Thiên, ngươi tìm ta có việc gì?
- Ngươi bị thương?
Diệp Vấn Thiên ho nhẹ vài tiếng, đáp:
- Ám tổ đã chính diện va chạm với Ma môn ở vài nơi.
209 Mang theo tâm trạng buồn bực đến trường, Dương Thiên tìm đến quán cafe đối diện, ngồi chờ đến ra chơi mới vào lớp. Trông thấy Dương Thiên, Lý Bàn liền vẫy tay:
- Dương Thiên, mau lại đây.
210 - Anh hùng cứu mỹ nhân? Ngươi định dàn xếp một đám người đến dọa nạt nàng rồi đứng ra cứu giúp như trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình sao?
- Ngươi nghĩ ta là loại người nào, sao có thể làm loại chuyện hạ lưu như vậy?
Lý Bàn khó hiểu:
- Vậy ngươi muốn thế nào?
- Ta chỉ nói sự kiện phù hợp nhất chính là anh hùng cứu mỹ nhân.
211 Cuối cùng cũng có người dám đứng ra nhận lãnh nhiệm vụ. Nộ hỏa trong người Từ Thanh hạ xuống, suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:
- Ngươi là Chưởng môn của Thiên Sơn Thánh Phong, nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, vẫn là để cho người khác làm thì tốt hơn.
212 Khi Âu Phong tìm đến, Tô Nguyệt Nhi đã hoàn tất việc bế quan, thành công lĩnh ngộ Bách Kiếm Vx3ke50 lực, đang ngồi uống trà ngắm cảnh. Trông thấy Âu Phong đi vào, Tô Nguyệt Nhi vội đứng dậy cúi chào:
- Sư phụ, người đích thân đến đây tìm ta là có việc gì.
213 Đại trưởng lão kêu thảm một tiếng, máu tươi từ trên người bắn ra, như con diều đứt dây rơi xuống đất. Từ Thanh vội giải trừ trận pháp phòng ngự, lao vào đỡ lấy hắn.
214 - Ta nhờ ngươi đã từng hỏi ta về Văn gia?
- Vậy ngươi nhớ nhầm rồi, ta chưa từng nhắc về Văn gia.
Biết Dương Thiên cố ý trốn tránh, Diệp Vấn Thiên thở dài:
- Dương Thiên, ta biết chuyện này với ngươi chỉ là việc nhỏ.
215 Diệp Vấn Thiên chưa kịp cầm lấy hai món bảo vật, Diệp Linh cả người đã ép lên cánh tay Dương Thiên làm nũng:
- Dương Thiên, ngươi nói mười món, trăm món đều có thể đưa ra.
216 Diệp Vấn Thiên ngồi trong khoan riêng của máy bay, trên tay hắn là chiếc Khiên Phế Liệu mà Dương Thiên vừa luyện chế. Hắn đưa tay lên cao, dùng ba phần thực lực nện xuống một quyền.
217 Bị Dương Thiên nói trúng, người kia có chút xấu hổ, dùng nụ cười để che dấu:
- Tiểu huynh đệ, loại rượu Isla này nếu mua nguyên một chai chính là 500 ngàn USD, giá cả quá cao nên mới được chia thành năm phần để bán.
218 Đỗ Hùng gương mặt khinh bỉ:
- Chỉ là một tên phá gia chi tử mà thôi, có được chút tiền thì ngon lắm sao? Sớm muộn gì cũng bị người khác lừa hết.
Hắn xuất thân từ một gia đình nghèo khó, hàng ngày lang thang đầu đường xó chợ kiếm ăn.
219 Bạch Khiết cũng chợt nhớ ra cha mẹ nàng đợi ở bên trong đã lâu, vội vàng dẫn Dương Thiên vào nhà. Cha của Bạch Khiết là một doanh nhân thành đạt, gia đình giàu có nên ngôi nhà được xây dựng khá rộng rãi.
220 Mở miệng ngáp dài một cái, Dương Thiên từ trên giường nhảy xuống, bước ra mở cửa:
- Tiểu Khiết, không phải 7 giờ bữa tiệc mới bắt đầu sao. Ngươi cần gì phải vội vã như vậy.