241 Lý Bàn bị những lời Dương Thiên nói làm xúc động trong giây lát rồi cười phá lên:
- Dương Thiên, ngươi từ lúc nào trở nên đã sầu đã cảm như vậy.
Đang tâm trạng lại bị người khác phá hỏng, Dương Thiên bất mãn nói:
- Bàn Tử, hiếm khi nào ta mới “diễn sâu” thế này, người đừng phá hỏng bầu không khí trang trọng này a.
242 - Đoán, chuyện quan trọng như vậy mà ngươi lại đoán bừa hay sao?
Dương Thiên chỉ tay vào đầu mình:
- Đừng xem thường trí tuệ của ta, những chuyện ta đoán chưa bao giờ sai.
243 Hai người bị lời nói của Dương Thiên làm ngạc nhiên, Lý Bàn vội hỏi:
- Dương Thiên, ngươi định biểu diễn cái gì? Có phải là đi bộ trên mặt nước hay dùng tay đập bể vài chục viên gạch như trong phim kiếm hiệp hay không?
- Bàn Tử, ngươi xem thường ta đến vậy sao.
244 Dương Thiên vừa dứt lời, Lý Quân hiểu ý, đứng lên nói:
- Lần này ta mời thành viên của tam đại gia tộc cùng các vị quan chức cấp cao trong bộ máy nhà nước đến đây là để bàn lại về việc phân chia các hạng mục kinh tế.
245 Ý nghĩ này vừa lóe lên lập tức bị Dương Thiên bác bỏ. Chân Tiên là tồn tại đã sớm siêu thoát Luân Hồi. Nói cách khác, Luân Hồi không chịu đựng được sự tồn tại của Chân Tiên.
246 Rời khỏi phủ Tổng Thống, Lý Bàn ngay lập tức đứng chắn trước mặt Dương Thiên, lo lắng hỏi:
- Dương Thiên, ngươi nói cho ta biết, đã có chuyện gì xảy ra?
- Bàn Tử, ngươi nghĩ nhiều, ta chỉ không muốn nói nhiều với bọn hắn mà thôi.
247 Tình cảnh trước mắt rất giống một tên lolicon đang dùng kẹo để dụ dỗ tiểu nữ hài, hứa hẹn rằng nếu nàng đi theo hắn thì sẽ có nhiều kẹo hơn nữa. Thực tế cũng không khác biệt là mấy, Dương Thiên đang ra sức dụ dỗ Lý Nghiên từ bỏ Tĩnh Tâm Môn, theo hắn tu hành.
248 Câu hỏi của Dương Thiên có hơi thừa thải, bởi vì chỉ cần nhìn vào biểu tình của Lý Nghiên lúc này, hắn đã có được câu trả lời.
- Dương Thiên đại ca, ta muốn học, mau dạy cho ta đi.
249 Cửu Tinh Diệu Nhật đang liên tục hấp thu linh lực tăng cường kích thước đột nhiên dừng lại. Bằng một tốc độ chống mặt thu nhỏ lại rồi rơi vào tay Dương Thiên.
250 Dương Thiên bỏ qua gương mặt bất ngờ của hai người, dò hỏi:
- Đúng rồi, hôn lễ sẽ được tổ chức ở đâu?
Hạo ca lắp bắp:
- Việc này, việc này…
Dương Thiên nhăn mặt:
- Ngươi không biết?
Hạo ca thở dài một hơi, nói:
- Ta thông qua một người bạn biết được tin tức này.
251 Triệu Vũ Hinh thu hết can đảm mới dám gọi điện thoại cho Dương Thiên. Đến khi hắn bắt máy nàng lại do dự không dám nói. Dương Thiên chờ một lúc vẫn chưa nghe thấy Triệu Vũ Hinh nói gì liền nhắc lại:
- Triệu lão sư, ngươi có việc gì cần ta giúp đỡ thì cứ nói ra, với quan hệ của hai chúng ta cần gì phải câu nệ tiểu tiết.
252 Dương Thiên hơi khó hiểu:
- Chuyện đó thì có gì khác nhau. Các ngươi chỉ cần đưa ta đến đó, việc cướp dâu có ta và tiểu Hạo làm là được rồi.
- Hừ, ngươi tưởng đi vào tổng bộ Khai Quang đơn giản vậy sao.
253 Loại trực thăng chuyên dụng này thường được sử dụng để chở những nhân vật có quyền lực lớn. Bên trong khoang chứa hành khách không thua kém gì một phòng của khách sạn 5 sao, gồm 4 phòng ngủ, nhà tắm, nhà bếp, phòng khách đầy đủ tiện nghi.
254 Triệu Vũ Hinh nhận ra người lên tiếng là ai, vui mừng nhìn về hướng phát ra âm thanh. Một nữ nhân tầm 24, 25 tuổi, mặc váy dài màu xanh, gương mặt ưa nhìn đang đứng vẫy tay với nàng.
255 Trần Dạ cùng Hứa Tĩnh phát biểu vài câu liền bước xuống dưới, nhường lại sân khấu cho người dẫn chương trình. Xung quanh lập tức có rất nhiều người đi đến, bao vây lấy hai người.
256 Dương Thiên và Trần Dạ không tiếp tục nói đến Triệu Vũ Hinh. Cả hai chuyển hẳn qua những chủ đề nam nhân thường bàn luận: kinh tế, chính trị, game, mỹ nữ.
257 Triệu Vũ Hinh mặt đỏ bừng, tức giận mắng nhỏ:
- Ngươi đang nói bậy bạ gì đó?
Dương Thiên bình tĩnh đáp:
- Ta nói thật lòng, không phải nói bậy a.
258 Một loạt đạn dài theo tiếng hô bắn đến chỗ Dương Thiên đang đứng, âm thanh chói tai, bụi khói bay mịt mù. Vài giây sau, khói bụi tan ra, Dương Thiên vẫn đứng ở chỗ cũ, quần áo của hắn không hề có chút vết bẩn nào.
259 Khi Dương Thiên vừa bước lên xe, tất cả con tin đều cho rằng bọn cướp đang muốn làm gì đó nên rất sợ hãi, cố gắng cúi gầm mặt xuống đất để không bị hắn nhìn thấy.
260 Dược Lăng cũng không vội nắm lấy tay Dương Thiên mà nhìn hắn với ánh mắt dè chừng:
- Ngươi muốn làm gì?
- Đương nhiên là đưa ngươi đi.
- Ta vẫn bình thường, có thể tự bước đi được, không cần ngươi đỡ a.