301 - Ngông cuồng.
Kim Ngư Thần Sư bản tính nóng nảy, vừa nghe Dương Thiên định lột da nó để trỉa giường liền nổi điên lên. Tiếng gầm vang vọng khắp thiên địa, từng đợt trùng kích vào không gian khiến nó rung lắc dữ dội.
302 Một cái vẩy kiếm nhẹ quá đi Bản Mệnh Tuyệt Kỹ, đối thủ cường hãn đến bậc này, bọn hắn không hề có chút cơ may chiến thắng nào. Nghe được lời gọi của Độc Hoạt Xà Thần Sư, Kim Ngư Thần Sư rất nhanh bừng tỉnh.
303 Cự Lực Thần Sư kinh hoảng hét to:
- Đại nhân, khoan đã…
Dương Thiên dường như không nghe thấy Cự Lực Thần Sư đang gào thét, Phá Thiên nâng lên cao, bóp cò.
304 - Ngươi uy hiếp ta?
Bách Biến Thần Sư lắc đầu:
- Không có, ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi mà thôi. Vương chính là tương lai của Thần Sư nhất tộc, bất kỳ ai có ý đồ với nó đều là kẻ thù của bọn ta.
305 - Khoan đã, nếu như Tiểu Sư là tương lai của Thần Sư nhất tộc, nàng chắc chắn sẽ để nó ở lại bộ tộc để phát triển. Không có lý nào lại muốn trộm trứng rời đi.
306 Trường thương vẫy nhẹ, từng đợt sóng không gian chấn động truyền tới chỗ Dương Thiên. Công kích tưởng chừng nhẹ nhàng lại mang theo sức công phá cực đại khiến Dương Thiên có chút ngạc nhiên:
- Ngươi thuộc về Thần Sư nhất tộc lại chủ tu Không Gian Chi Lực?
Vương Liệt đạm nhiên nói:
- Không Gian và Thời Gian chỉ đứng dưới Thập Đại Tiên Lực.
307 Tức giận qua đi, Dương Thiên dần bình tĩnh trở lại. Hắn chợt nhớ ra một chuyện quan trọng. Các nàng đều có vòng tay của hắn tặng bảo vệ, hẳn là không có vấn đề gì.
308 Ba bốn chiếc trực thăng ở trên cao chiếu đèn xuống, dùng loa phát ra một thứ ngôn ngữ lạ lẫm. Dương Thiên bước đến bên cạnh thuyền trưởng, vỗ nhẹ vai hắn.
309 Xương ở hai chân hoàn toàn vỡ nát, một chân thậm chí suýt đứt làm đôi, đau đớn khiến tên sĩ quan muốn ngất đi. Dương Thiên dùng một đạo Thanh Tâm Chú giữ cho hắn tỉnh táo, cười nói:
- Thế nào, đã thật thà hơn một chút hay chưa?
Nụ cười của Dương Thiên rơi vào mắt tên sĩ quan run lên:
- Ngươi mau giết ta đi.
310 Do bị đầu giường che mắt, Lăng Bách không nhìn thấy được người đang nằm trên giường. Hắn cố dấu sự ngạc nhiên trong lòng, bình thản hỏi:
- Đúng vậy, ngươi là? Tại sao lại vào được đây?
Vừa nói, Lăng Bách vừa đánh mắt qua chỗ cái giường lớn, ý muốn biết Dương Thiên mang nó vào đây bằng cách nào.
311 Rời khỏi Lăng gia, Dương Thiên trước tiên ghé qua chỗ Hoa Thi Âm, hướng dẫn nàng tu luyện. Do tư chất quá kém, dù có sự trợ giúp của một lượng lớn đan dược, hiện tại Hoa Thi Âm cũng chỉ miễn cưỡng đạt đến Luyện Khí sơ kỳ.
312 - Chuyển mục tiêu sang ngươi? Kỳ lạ.
Lý Bàn vẫn giữ gương mặt đau khổ, ngẩn đầu lên nhìn Dương Thiên:
- Cái gì kỳ lạ?
Dương Thiên đếm từng ngón tay:
- Một tên vừa xấu, vừa lùn, lại bất tài vô dụng như ngươi, hình như không có điểm nào đáng để các nàng chú ý a.
313 Câu nói của Lý Bàn khiến Dương Thiên bật cười:
- Người có năng lực đe dọa đến ta còn chưa sinh ra, người không cần lo lắng chuyện đó.
Nếu như là trước kia, Dương Thiên sẽ rất tự tin nói câu này.
314 Lý Bàn cứ tưởng Dương Thiên sẽ trách mắng Tiêu Chính Long về việc này, không ngờ tên này ngược lại còn tán thưởng. Hắn có hơi xem thường cái tiết tháo của Dương Thiên a.
315 Tiêu Chính Long đồng ý:
- Ta quả thực rất may mắn, thành công đột phá.
Dương Thiên lắc đầu:
- Ta nói ngươi may mắn, vẫn còn giữ được mạng sống.
316 Đối với câu nói đùa của Dương Thiên, Tiêu Chính Long cũng không biện minh gì. Thân là lão đại hắc đạo, hắn đã sớm quen với những ánh nhìn sợ hãi thế này.
317 Tiêu Chính Long lấp lửng:
- Gương mặt của hắn rất xấu xí, không muốn cho người ngoài nhìn thấy.
Mộc Vũ Hàm vẫn không chịu buông tha:
- Ta nhất định phải nhìn thấy mặt hắn.
318 Dương Thiên cùng Mộc Vũ Hàm đến bệnh viện. Mẹ của Mộc Vũ Hàm nhìn thấy hắn liền rất vui vẻ. Sau khi nghe Mộc Vũ Hàm kể lại mọi chuyện (đã được lượt bỏ đi những tình tiết không nên nói), Mộc mẫu nắm lấy tay Dương Thiên cảm ơn rối rít.
319 Âm thanh khiến tất cả những người có mặt ở đây run rẩy, nhịn không được nhìn xuống phía dưới. Từ trong khói đen, một bóng người dần dần xuất hiện. Gương mặt hắn khá bình thường, chỉ có đôi mắt màu đỏ như máu là đáng chú ý nhất.
320 Dương Thiên quay lại, giả vờ ngạc nhiên đáp:
- Chuyện này thì có liên quan gì đến ta?
Diệp Vấn Thiên tức giận quát:
- Chuyện đã đến nước này ngươi còn nói là không liên quan đến mình.
Thể loại: Đô Thị, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Nữ Cường, Ngôn Tình
Số chương: 47