121 “Tôi chẳng qua chỉ làm chuyện tôi cảm thấy đúng mà thôi. ” Hương Diệp nhạt giọng phản bác, cô tin Cầm Phi sẽ không tùy tiện nói ra, càng không tin là cô ta đã làm lớn chuyện này.
122 Hương Diệp một thân một mình đi vào Bách Trúc Lâm, ngửi thấy mùi vị của ngọc trúc trong rừng, Hương Diệp khẽ nhắm mắt lại, tĩnh tâm lắng nghe, trong thoáng chốc, tựa hồ như truyền đến tiếng ngọc tiêu thật dễ nghe, mà giai điệu kia, cũng rất quen thuộc.
123 Vào Thi Ngưng điện, bước vào trong nội thật, lại thấy Ngọc Sanh Hàn đang nằm trên bàn ngủ thiếp đi, nghĩ đến chắc là do mấy ngày nay ứng phó với những lời bóng gió của đám đại thần cùng Thái hậu, hắn cũng mệt mỏi.
124 Hôm sau lâm triều, xử lý xong mọi chuyện các đại thần báo cáo, Ngọc Sanh Hàn lạnh lùng nhìn xuống dưới, “Chúng ái khanh nếu không còn chuyện gì nữa, thì bãi triều đi.
125 “Hoàng huynh chẳng lẽ không muốn giải thích sao?” Minh Lam đúng dịp mở miệng, trong mắt ẩn chứa ý cười thâm trầm. Nhiễm Thái hậu thấy Ngọc Sanh Hàn vẫn im lặng như cũ, không nhịn được nói, “Hoàng Nhi, nếu bọn họ muốn giải thích, con cho bọn họ một lời giải thích, thế nào?” “Trẫm không có lời nào giải thích.
126 Tâm tình vừa động, nói năng không khỏi sắc bén hơn một chút, “Ta tưởng ngươi thật sự có bản lĩnh như vậy, nắm được trái tim Hoàng thượng, hôm nay xem ra, có trời mới biết có phải ngươi cùng Hoàng thượng giả này hợp mưu ý đồ chiếm lấy cả Tây Ngọc quốc không….
127 “Tính tình sở thích thay đổi chẳng nói lên cái gì, hơ hững với ngươi cũng có thể lý giải, ngươi không biết nam nhân đều là động vật có mới nới cũ sao? Hoàng thượng có Hoàng hậu rồi, còn cần cọng rau như ngươi làm cái gì? Hoàng thượng thích Hoàng hậu, thiên vị nàng thì sao, Hoàng thượng thích thế đấy ngươi quản được chắc!” Hương Nại Nhi một tay túm lấy Bình Phi không buông, một tay chỉ chỉ Ngọc Sanh Hàn, lại chỉ chỉ Hương Diệp, hai người bị cô nàng chẳng kiêng dè gì tuyên dương một lượt, trên mặt đều là một mảnh im lặng không nói thành lời.
128 Tân Yến Bình nghe vậy, cuối cùng cũng hồi hồn, la ầm lên, “Cho dù lòng ta có bất mãn, hành động của Hoàng thượng khác thường đúng là sự thật mà!” Tân Yến Bình nhìn đám đại thần một chút, nhưng vừa mới trải qua phen giày vò kia của Hương Nại Nhi, trong lòng mọi người cũng cảm thấy có mấy phần đạo lý, Tân Yến Bình quay sang Tân Đại tướng quân, “Cha!”“Bình Nhi, lui xuống!” Tân đại tướng quân cuối cùng cũng hừ một tiếng, Tân Yến Bình lúc này mới ngoan ngoãn lùi xuống.
129 Ngọc Sanh Hàn đảo mắt lạnh, trực tiếp đem khế đất trong tay nặng nề quăng xuống đất, cả giận nói, “Có phải ý đồ thu mua người bên người Trẫm kéo Trẫm xuống khỏi ngôi vị Hoàng đế này?!”Ngọc Sanh Hàn tuy vẫn luôn khốc nhan mặt lạnh, nhưng chưa bao giờ tức giận quát lớn, bỗng quát lên giận dữ như vậy, thập phần uy hiếp.
130 Tần Khê nghe nhất thời cũng nôn nóng, những lời này của Hương Diệp, không thể nói ra được, tội hành thích vua, là tội khi quân, đó không phải là tội lớn mất mạng sao!!“Hoàng hậu nói là thật?!” Chúng thần nghè vậy lập tức ồ lên không dứt, “Đây chính là khi quân đại tội!”“Hương Diệp, cậu đừng có điên mà! Ai mà tin những chuyện hoang đường này chứ.
131 An Quế bưng nước trong tới, để giọt máu kia nhỏ vào trong, màu đỏ thậm chói mắt người, từ từ nở ra một đóa hoa trong làn nước. Hương Diệp nhìn về phía Tiêu Cẩm, trong mắt mang theo một tia khẩn khoản, cô biết hôm nay hắn tới đây vì muốn đối phó với Ngọc Sanh Hàn, nhưng mà, cô nhất định phải nhờ sự giúp đỡ từ hắn.
132 “Ta…” Tân Yến Bình hơi ngắc ngứ, khóe mắt liếc thấy Hương Diệp im lặng, trong lòng nhất thời dâng lên một trận đắc ý, chí cao khí ngạo nhìn Tần Khê, “Tần Hương Diệp có thể mê hoặc Hoàng thượng, lừa dối cả triều thần gần một năm, đủ thấy tâm tư nàng ta xảo trá thế nào, chuyện này đủ để chứng mình ngày đó ở sơn trang nghỉ mát, chính nàng ta đã hãm hại ta, khiến cho Hoàng thượng phế bỏ thân phận phi tử của ta!”Ngụ ý, Ngọc Sanh Hàn phải phế hoàng hậu, khôi phục thân phận phi tử cho cô ta, Hương Nại Nhi nghe vậy, không nhịn được mắng thẳng, “Ngươi suy luận cái kiểu gì thế?! Cứ như ngươi nói thì sau này ta có ốm đau sổ mũi gì thì nhất định là do ngươi làm hại!”“Nữ nhân như ngươi thật quái lạ!” Tân Yến Bình bất mãn đáp lại.
133 Ngọc Sanh Hàn nghe thấy lời cầu cạnh của Tiêu Cẩm, mắt lạnh đảo qua, chỉ nói, “Tiêu Vương gia có lòng rảnh rang lo lắng cho Hoàng hậu, chẳng bằng tự lo cho bản thân trước đi.
134 Hương Nại Nhi và Tần Khê ngửi mùi thuốc súng trong phòng, cũng không dám chạy vào truy hỏi sao cô ấy lại thay Ngọc Sanh Hàn lãnh tất cả mọi chuyện, hai người đang yên đang lành, lần này lại cãi nhau rồi, cả hai đều cứng đầu cứng cổ, khuyên thế nào bây giờ? Thôi để lúc khác quay lại vậy.
135 Hương Diệp liếc qua cửa, không nói gì, Hương Nại Nhi quay ra cửa, chỉ thấy An Quế đi vào, sau lưng còn mang theo, ách, một cái cây to, hơn nữa còn là cây lê.
136 Ngoài cửa sổ, Hương Nại Nhi nghe thấy lời giải thích này của Hương Diệp, vỗ vỗ tim, “Tôi cứ tưởng là Hương Diệp to gan như thế cơ~” “Đúng đấy, cũng may…” Tần Khê cũng vỗ ngực thấp giọng nói, đột nhiên chợt ngẩn người, nhìn chằm chằm Hương Nại Nhi, “Cô nói gì thế, Tiểu Hương Hương nhà tôi sao lại nghĩ đến loại chuyện đấy được!” “Xí! Chính anh cũng thở phào nhẹ nhõm còn gì.
137 Đầu của gấu bự ngúc ngắc về phía cô, thoạt nhìn có hơi ngây ngô, Hương Diệp lơ đãng liếc thấy phía sau cửa, có một bàn tay đang đặt trên đầu con gấu, trong lòng hiểu rõ, bĩu mồm, chỉ nhìn con gấu bự, nhìn coi hắn định chơi trò gì.
138 Nhìn chằm chằm cánh cửa một lúc lâu, Hương Diệp dứt khoát xoay người đi tới cửa, lại thấy gấu bự chặn trước cửa, ánh mắt vô tội nhìn cô, Hương Diệp đưa tay ôm lấy nó, ôm nó ra phía sau, nhìn chằm chằm Ngọc Sanh Hàn nói, “Vô lại.
139 Lúc đó Hương Diệp không hiểu, bởi vì khi đó, cô gần như không biết cha mình trông thế nào, năm năm tuổi, mẹ đi rồi, cha mới đưa cô về bên cạnh chăm sóc, còn mẹ, cô không nghe được bất cứ tin tức nào của bà nữa.
140 Ngồi bên trong kiệu, chờ một lát, chỉ thấy hai chiếc xe ngựa đi tới Nam Cung Môn, sau đó là Tiêu Cẩm, hắn và Minh Lam mỗi người cưỡi một con ngựa từ từ đi tới.