101 Hừ hừ! Đúng là không tệ, dám cả gan bịa ra lời nói dối này để gạt hắn!Hương Nại Nhi, cô chết chắc rồi!An Quế nhìn trên mặt Ngọc Sanh Hàn trồi lên một sắc lạnh ngoan độc, lập tức rét lạnh trong lòng, đang muốn nói gì đó, lại nghe Ngọc Sanh Hàn nhạt giọng nói, “Trẫm cứ ở đây chờ Hoàng hậu trở lại vậy, bữa tối cứ dùng ở Phượng Hoàn cung đi.
102 Ngọc Sanh Hàn thấy cô săn sóc như vậy, hai người giống như trước kia, trong lòng hơi xao động, gật đầu một cái, lại nghe Hương Diệp đột nhiên chuyển giọng, đi tới phía sau hắn nói, “Mới vừa rồi ở chỗ Thái Hoàng Thái Hậu ăn còn chưa no, không bằng, cùng nhau ăn đi.
103 Ngọc Sanh Hàn thấy cô ngồi bên cạnh thản nhiên như không, nhìn nhìn bản thân, lại thấy không còn tinh thần để ăn cơm nữa, đặt đũa xuống, đi tới trước mặt cô, hai cặp mắt đen tương đối trong vòng một giây, Ngọc Sanh Hàn đưa tay rút chiếc khăn tay kia ra, đưa tới trước mặt cô, “Em ngửi ra được mùi hương bên trên chứ?”Hương Diệp hơi sững sờ, liếc mắt nhìn chiếc khăn trên tay Ngọc Sanh Hàn, trong lòng hơi rét lạnh, vẫn đón lấy, ngửi một cái, một lúc lâu mới nói, “Có lẽ hương lưu lan.
104 Đứng phía sau cô, Ngọc Sanh Hàn không hiểu, nếu đã thích Ngọc Tiêu Cẩm như vậy, lúc đầu tại sao lại không thoái hôn, dù sao, hắn cũng sẽ không làm gì được cô không phải sao?Hương Diệp thấy hắn buông tay, không biết là cảm giác thở phào nhẹ nhõm hay là mất mát nơi đáy lòng, đang định quay đầu, lại bị hắn ấn vai lại từ phía sau, vào lúc cô chưa kịp phản ứng, hắn vậy mà lại cúi người, cắn vào cổ cô.
105 “Ta nào có giận dỗi với Hoàng thượng, chẳng qua là vài ngày trước chỉ muốn tĩnh dưỡng một chút thôi. ”“Hinh phi tỷ tỷ nói tâm tình của muội nhất định không tốt, không cho ta tới quấy rầy muội, hôm qua ta còn định tìm Hoàng thượng cùng đến thăm muội.
106 “Cầm Phi tỷ tỷ hiếm khi lại gần gũi với bổn cung như vậy, phải chăng có chuyện?”“Hoàng hậu muội muội nói quá lời, tính tình thần thiếp điềm tĩnh, cũng không phải là không muốn gần gũi với nương nương.
107 Trong Bách Trúc Lâm bạt ngàn, một trận tiếng tiêu lả lướt vang lên, thủ thỉ tình nồng dịu dàng, khiến cho người nghe si mê, Cầm Phi biết, Tiêu Cẩm giờ Tỵ mỗi ngày đều thích đến Bách Trúc Lâm luyện tiêu, chính là bởi vì Bách Trúc Lâm là nơi yên tĩnh rất có ít người qua lại.
108 Cầm Thụy ngưng mắt nhìn hắn, sắc trầm trong mắt không cần nói cũng biết, Tiêu Cẩm chỉ hơi sững sờ, ngay sau đó lên tiếng, “Nhà ngoại của nương nương là Tư Ngự sử, tên gọi là Tư Cầm Thụy.
109 Hương Diệp bước tới, chỉ nhìn hắn cũng không động thủ, An Quế đứng bên cạnh hầu hạ không dám lắm mồm, lại nghe Hương Diệp hừ lạnh một tiếng, nói thẳng, “An Quế, không nghe thấy Hoàng thượng bảo ông qua mài mực sao?”“Cái này… Hoàng thượng?” An Quế không xác định, nương nương đang nói chuyện với ông ta, sao ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Hoàng thượng vậy, ánh mắt kia, lại còn càn rỡ như vậy.
110 “Đừng quên, em vẫn còn là Hoàng hậu của tôi. ”“Anh…. Nhàm chán!” Hương Diệp thật sự không nghĩ ra nổi hắn nói cái gì tốt, thích làm sao thì làm thế đi, cô trồng hoa của cô, hắn làm Hoàng Đế tiên sinh của hắn.
111 Ngọc Sanh Hàn chỉ nhìn hai người, kinh ngạc im lặng, Hương Nại Nhi cùng Tần Khê vẫn tiếp tục “thân ái”, quay đầu nhìn hai người nói, “Hai người cưỡi so với một người chơi vui hơn nhiều moah ~ ha ha ~”Hai người vừa nói, đồng thời nghiêng đầu, quay về phía Ngọc Sanh Hàn bên phải đồng loạt nháy nháy mắt phải, Ngọc Sanh Hàn có chút không phản ứng kịp, Hương Diệp nhìn hai người một chút, trực tiếp thúc ngựa chạy đi, lưu lại bụi đất tung bay, Ngọc Sanh Hàn thấy vậy, mới thúc ngựa chạy theo, Hương Nại Nhi cũng Tần Khê không kịp chuẩn bị, ăn cả mặt toàn bụi đất, thầm nghĩ, làm Nguyệt lão cũng không dễ chút nào.
112 “Không phải vậy. ” Ngọc Sanh Hàn khẽ nhướn mày, vẻ bừng bừng, “Không phải là có thể, mà là nhất định. ”“Tôi cũng bội phục sự tự tin của anh. ”“Cám ơn.
113 Nhìn vẻ bình tĩnh kia của Hương Nại Nhi, Hương Diệp thực muốn hỏi, “Hương Nại Nhi. ”“Sao?” Hương Nại Nhi không chút nôn nóng, trái lại rất ngây thơ. “Người kia, có thâm thù đại hận gì với cậu sao?”“Nào có.
114 Hương Diệp có hai ngày sinh nhật, một là của Tần Hương Diệp thật, còn một, là của Hoa Hương Dư ở hiện đại, trong một năm, cũng chỉ có đúng một ngày như vậy, Hương Diệp sẽ nhớ lại, mình đã từng là người của Hoa gia.
115 Thiếu niên thiên tử nhẹ nhàng xoay người, nhìn cô, trong ánh mắt chứa ý cười như có như không, Hương Diệp chỉ hơi ngây người, ngay sau đó bước tới, sắc mặt cũng chẳng tốt lành gì.
116 Ngoài cửa, dường như truyền đến tiếng nhạc du dương, Hương Diệp còn đang nghi hoặc quay đầu lại, đã thấy Ngọc Sanh Hàn đứng dậy, bước tới trước mặt cô, quỳ gối, đưa một tay ra, “May I?”Hương Diệp kinh ngạc nhìn bàn tay của hắn, ở chốn cung đình này, ngay từ đầu cô đã dùng ánh mắt vô tình để nhìn nhận tất cả, bao nhiêu người nuông chiều cô như vậy, cô vẫn giữ nguyên cái tính tình mà gia tộc mình đã hun đúc, cho dù ở chốn hoàng cung này, dù có một thân một mình cũng chẳng sao cả, nhưng mà, nhìn tuấn nhan lạnh lùng của Ngọc Sanh Hàn, trong ánh mắt lạnh lẽo kia thỉnh thoảng lại lộ ra nét cười ấm áp, giống như giờ phút này, thấm sâu vào đáy lòng cô, cô chợt phát hiện ra, thì ra bản thân mình cũng chẳng phải không để ý, cô coi thường những thứ này, chẳng qua là vì sợ sẽ mất đi mà thôi.
117 Hương Diệp trợn tròn mắt nhìn chằm chằm nó, một hồi lâu, đột nhiên lộ ra vẻ vui mừng như một đứa trẻ, nhào qua, nhẹ nhàng kéo lấy cánh tay của con gấu, sau đó ôm lấy cả người nó vào trong lòng.
118 Hương Diệp nhìn bóng dáng hắn rời đi, cho đến khi mất hắn, ngồi xuống bên cạnh con gấu bự, xoay nó lại đối diện mình, hỏi, “Mi nhìn ra không, mặt đấy mà gọi là vui à?”Tại sao cô lại gặp trúng một tên mặt than như vậy chứ?Ngọc Sanh Hàn ra khỏi Phượng Hoàng cung, trời đã tối hắn, tâm trạng của hắn cũng không tệ, bảo An Quế cùng đám cung nhân về cung trước, một mình tản bộ về, trăng sáng sao chiếu, hắn vốn cũng không muốn rời đi sớm như vậy, nhưng mà, hắn muốn để lại cho cô một chút không gian.
119 Ngọc Sanh Hàn bất đắc dĩ, “Em đúng là vội vàng. ”“Chẳng qua là bởi vì đêm qua ngủ với con gấu kia rất thoải mái. ” Hương Diệp nhẹ nhàng nhướn mày, cái tên gấu ôm liền thuận miệng được xác định.
120 Minh Lam thấy vậy, trực tiếp rút từ trong ngực ra một trang giấy, “An Quế, ngươi ở bên cạnh Hoàng thượng nhiều năm, Hoàng thượng có gì thay đổi, tin là ngươi rõ ràng hơn ta, nếu liên thủ cùng Bổn vương, nhất định sẽ có lợi cho ngươi.