81 Hương Diệp lười phải nhìn hắn, quay đầu, lại thấy Ngọc Sanh Hàn giống như đang muốn thử sờ cái đầu tròn trịa của con chó nhỏ, bộ dáng kia thay vì nói hắn muốn sờ nó, chẳng bằng nói hắn thoạt nhìn như muốn vặn đầu nó xuống….
82 Một tháng sau, thọ yến của Thái Hậu cử hành ở Kim Loan điện, đám Hinh Phi ngồi hai bên trái phải, Hương Diệp đỡ Thái Hoàng Thái Hậu cùng ngồi xuống, khó gặp được ngày lễ, Thái Hoàng Thái Hậu mới ra ngoài một phen, nhìn khung cảnh một lượt, trong lòng khẽ cảm thán, kéo tay Hương Diệp nói, “Năm đó ngày sinh của ai gia, cũng phô trương thanh thế như vậy, long trọng vô cùng, nhưng mà ai gia nhớ nhất, là buổi thọ yến tiên hoàng tự mình tổ chức cho ai gia, cũng biểu diễn, cũng tiệc rượu như vậy, nhưng lại cảm thấy trong lòng thực ngọt ngào.
83 Tiêu Cẩm cùng Hương Diệp nhìn nhau, yên lặng không nói gì, Ngọc Sanh Hàn nhẹ nhàng cần lấy bàn tay phía dưới của Hương Diệp, biết cô không muốn để nhiều người nhìn lễ vật của Tiêu Cẩm như vậy, đưa tay, đón lấy hộp gấm trong tay cô.
84 “Hoàng hậu này, đang hát bài gì vậy?” Thái hậu nghe tiết tấu kia rất hay, điệu múa kia dù quái dị nhưng cũng đẹp mắt, chẳng qua là ca từ sao nghe có chút kỳ quái?“Mi cong cong mắt chớp chớpLời nói ra khóe miệng sao lại cong lênNụ cười của anh giống như vành trăng cong congKhông khí lãng mạn cần có anh làm bạnMi cong cong mắt chớp chớpKhi đã yêu thế giới trở nên thật tuyệt vờiGió đến chơi thổi gì qua vậyThổi người vừa thấy đã yêu”“Cái này…” Hương Diệp khẽ xấu hổ, nhìn Hương Nại Nhi nhảy đến là vui sướng trên đài, lúc trước cứ nằng nặc giữ bí mật với cô, làm cả một tháng hóa ra lại chọn cái bài “Mi cong cong” râu ông nọ cắm cằm bà kia như vậy?“Bài này, là xướng lên tình cảm kính ngưỡng với mẫu hậu.
85 Hương Nại Nhi đang buồn bực, lại thấy Thái Hậu dưới đài nhìn chằm chằm cô, sắc mặt trầm xuống, tay vỗ bàn, An Quế lúc này bước ra, nhắm thẳng vào Hương Nại Nhi đứng trên đài nói: “Dân nữ to gan!”Hương Nại Nhi buồn bực một trận, lụa đỏ trên tay rơi xuống đất, mềm nhẵn không tiếng động, trong tai chỉ nghe đám đại thần phía dưới nghĩ luận ầm ĩ, “Đây thực đúng là to gan, chỉ là một nghệ nữ….
86 Ngọc Sanh Hàn vội ho khan một tiếng, một bộ nghiêm trang nói, “Nếu đã như vậy, chuyện này cứ tính thế thôi. ”“Đa tạ Hoàng thượng. ” Tần Khê nghe vậy, vội vã kéo Hương Nại Nhi tạ ơn, Hương Nại Nhi buồn bực đầy mặt, chỉ phải hành lễ theo, cô chẳng phải chỉ đi qua đi lại thôi sao.
87 Đoàn người chậm rãi đi tới sơn trang nghỉ mát, vẫn là đội hình người ngựa như lần đi miền Tây lúc trước, chẳng qua là bây giờ, nhiều ra một Hương Nại Nhi, ngoài ra còn có cả Lam Điền.
88 “Đừng nói nữa!” Bình phi hoảng hồn trực tiếp cắt lời, “Đúng là…. nói, nói chuyện dọa người! Thế gian này, lấy đâu ra…”“A? Vậy Bình phi nương nương có dám tham gia không?”“Trò, trò cười! Bổn cung mới không có tâm tư mà đi chơi cái loại trò chơi nhàm chán như vậy!” Bình phi vừa nói xong, bước chân không tự chủ lui về phía sau mấy bước, Tần Khê cùng Hương Nại Nhi liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt cười gian, Hương Diệp thấy thế, lập tức lặng lẽ kéo Ngọc Sanh Hàn, ý bảo hắn cho thêm mấy liều.
89 “A! Bắt được ta! Có cái gì bắt lấy ta!” Sâu trong rừng rậm truyền đến tiếng kêu sợ hãi, cánh tay của Xảo phi bị Bình phi liều mạng kéo, Xảo phi có chút bất đắc dĩ vỗ vỗ cánh tay đang run lẩy bẩy của Bình phi, bất đắc dĩ nói, “Bình phi tỷ tỷ, chẳng qua chỉ là mấy nhánh cây mà thôi… Có gì mà sợ?”“Đây là nơi quỷ quái gì! Ta muốn đi về!” Bình Phi nhìn xung quanh một mảnh đen kịt, có chút tức đến hỏng người, kéo Xảo phi xoay người định rời đi, Xảo phi vừa mới đi được một lúc, sao chịu về, “A~ ta không đi~ ta còn chưa nhìn thấy hình dạng của quỷ như thế nào, chúng ta mới đi có một đoạn, đã thấy ma quỷ gì đâu, Bình phi tỷ tỷ, ngươi đừng tự mình dọa mình, hơn nữa, có gì xảy ra thật thì chúng ta cũng vẫn còn pháo hoa cầu cứu Ngọc Khê hầu gia đặc biệt chuẩn bị mà~”“Ta đã sớm nói, làm gì mà phải tham gia loại trò chơi nhàm chán này, Hoàng hậu muốn thì tự mình chơi đi! Làm gì còn kéo theo Hoàng thượng, nếu mà là ta cùng Hoàng thượng một tổ, còn không đến nỗi…”“Hoàng hậu đang có mang, Hoàng thượng nên ở bên cạnh chăm sóc, nói như ngươi, là không thích ta và Lạc Nhạn bên cạnh ngươi?” Hinh phi vẫn đứng một bên nghe, lúc này nghe nàng ta kêu ca quá trớn, không nhịn được nói một câu.
90 Đại hiệp tóc dài bay bay, tuấn nhan dưới ánh trăng tăng thêm một phần cảm giác yêu mị, Hương Diệp bị hắn ôm lấy, thoải mái vô cùng, chợt vươn tay, thay hắn gạt mấy sợi tóc đen bay loạn, Ngọc Sanh Hàn chỉ hơi cúi đầu, đối mặt với tầm mắt của cô, cặp mắt trong trẻo lạnh lùng kia, gần trong gang tấc.
91 Nghe vậy, Hương Diệp chợt ngẩn ra, dưới chân hụt một cái, cả người thuận thế trượt xuống, Ngọc Sanh Hàn lại phản ứng cực nhanh, dùng sức ôm lấy, đem cả người Hương Diệp dính vào trước ngực mình, Hương Diệp thậm chí còn có thể cảm giác được trái tim hắn nhảy lên rung động trước ngực mình, hai trái tim, ngoài ý muốn trở nên gần sát.
92 Tiêu Cẩm chằng qua chỉ khép mắt, nhẹ giọng nói: “Rừng rậm đêm tối, đường đi không rõ, nắm lấy y phục, sẽ không dễ bị ngã như vậy. ”Bọn họ chung quy vẫn là quan hệ thúc tẩu, mặc dù chỉ có hai người, vẫn không thể không để ý đến lễ giáo, Cầm Phi nhìn hắn, đưa tay nắm lấy vạt áo kia, cảm giác ở đầu bên kia, hắn đang nắm lấy, đã thấy vô cùng ấm áp.
93 “Lam Vương gia! Xin tự trọng một chút!” Lam Điền chợt quay mặt, nhìn hắn, sắc mặt buộc chặt: “Ngọc Khê hầu gia đối với Lam Điền chiếu cố có thừa, không phải là…”“Không phải là cái gì?” Minh Lam cười hừ một tiếng, ánh mắt khẽ biến, đột nhiên trầm giọng nói, “Thọ yến Thái hậu đã qua, tại sao còn nuôi những người như các ngươi ở trong phủ Hầu gia? Chẳng lẽ, có kế hoạch mờ ám gì?”Lam Điền nghe thấy câu hỏi của hắn, trong giọng mang theo thẩm vấn khác hẳn với giọng điệu đùa bỡn lúc nãy, nhớ tới Tần Khê cùng Hương Nại Nhi lúc đầu quả thực đã hỏi nàng có muốn làm việc cho bọn họ hay không, người trong phủ tất cả đều là tự nguyện ở lại, nghĩ đến đó, Lam Điền đột nhiên cảm thấy, Lam Vương này không phải chỉ là một kẻ háo sắc đơn thuần.
94 Cuối cùng, Bình Phi được tìm thấy trên một cây đại thụ, lúc ấy nàng ta tóc tai bù xù, không có chút hình tượng nào ôm cây khô run lẩy bẩy, không trèo xuống được lại sợ có ma, thực sự đang bị kinh hoàng vô cùng, mà Minh Lam, hắn cũng được phát hiện ở trên cây, khác ở chỗ, cả người hắn bị dây mây trói treo ngược trên cây, thị vệ vội vàng cứu hắn xuống, lại bị hắn tức giận mắng ột trận, đại khái là do chưa bao giờ mất mặt giống như hôm nay.
95 Ánh mắt thanh lãnh liếc về phía Bình Phi, Ngọc Sanh Hàn giờ mới phát hiện, trên mặt Bình Phi hoàn toàn rơi vào trạng thái mê man, đối với mấy cái gì mà dịch tế bào, đường gluco… sắc tố hoa gì đó, hoàn toàn không hiểu.
96 Nhìn bàn tay đang vung tới của Bình Phi, Hương Diệp chỉ quét mắt lành lạnh nhìn qua, đưa tay bắt lấy cổ tay nàng ta, cho dù cô không hay luyện võ, nhưng thủ đoạn tự vệ tối thiểu để đối phó với một nữ nhân vẫn có.
97 Hắn chạy về phía cô, sau đó không do dự nhảy xuống nước. Hương Diệp cảm thấy cánh môi tê dại, quay đầu, không muốn nhìn vào mắt hắn, lại liếc thấy, Tiêu Cẩm đứng một bên, kinh ngạc nhìn hai người, đáy mắt không có phẫn hận, đồng thời cũng không có lấy một tia nhiệt độ.
98 Nghe đến tên hắn, trái tim Hương Diệp khẽ hoảng hốt, trên mặt vẫn bình tĩnh như cũ, nói, “Cái này cậu tự đi mà hỏi. ”“Đừng mà, Hương Diệp, cậu với Ngọc Sanh Hàn chẳng phải quen hơn sao, cậu lại là Hoàng hậu, mở miệng dễ hơn chứ.
99 Hương Nại Nhi lúc này bị dọa cho sợ đến ôm miệng, vừa rồi cô không nói lỡ chuyện gì chứ?Ngọc Sanh Hàn không để ý đến cô, trực tiếp đứng dậy, đi tới cửa, nhưng không thấy bóng ai cả, trên đất chỉ có một chiếc khăn tay, Ngọc Sanh Hàn nhặt chiếc khăn lên, sắc mặt lạnh lẽo đến mức khiến cho Hương Nại Nhi không nhịn được mà toàn thân phát run, cẩn thận dè dặt hỏi: “Ngọc Sanh Hàn, vừa nãy có người ở bên ngoài sao?” Nghe được cái gì không vậy?Ngọc Sanh Hàn mắt lạnh trừng cô nàng một cái, Hương Nại Nhi lập tức rụt cổ lại, giải thích nói, “Tôi vô tội mà, tôi đâu biết là có người…”“Hoàng thượng!” Đầu bên kia An Quế vội vàng đi tới, nhìn sắc mặt khó coi của Ngọc Sanh Hàn một chút, lại nhìn Hương Nại Nhi một chút, trong lòng gõ trống, chẳng lẽ Hoàng thượng biết ông ta lén chạy đi nhà xí không canh cửa?“Mới vừa rồi có ai đến?” Ngọc Sanh Hàn lạnh giọng chất vấn, An Quế chợt hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống, run giọng nói: “Hoàng thượng tha mạng! Tiểu nhân vừa nãy vì bụng không thoải mái mới đi ra ngoài… Ai tới, nô tài không biết…”Sắc mặt Ngọc Sanh Hàn trầm xuống, một đôi mắt đen chăm chú nhìn An Quế, cho đến khi ông ta ướt đẫm mồ hôi, một lúc sau, mới nghe hắn mở miệng, “Không có gì nữa, đi xuống đi.
100 Cười nói cám ơn, Hương Nại Nhi đi theo Đoạn Lặc, lưu lại một mình Ngọc Sanh Hàn, nhìn chiếc khăn tay trên bàn một lúc, cuối cùng cũng cất đi, quay ra cửa gọi, chỉ chốc lát sau, An Quế bước vào, vẫn một bộ cẩn thận như cũ, Ngọc Sanh Hàn chỉ nói, “Bãi giá về Thi Ngưng điện, Trẫm muốn thay y phục.
Thể loại: Huyền Huyễn, Võng Du, Nữ Phụ, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50