Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Hoa Si Hoàng Hậu

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 285
Cập nhật cuối: 10 năm trước
Truyện Hoa Si Hoàng Hậu là một truyện mới nằm trong chuỗi những truyện xuyên không được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online. Truyện cũng lấy chủ đề xuyên qua quen thuộc là câu chuyện tình yêu vượt không gian, thời gian, có những mối tình làm người ta phải day dứt mãi không yên.

Danh sách chương Hoa Si Hoàng Hậu


Chương 141: Người Như Anh Không Uy Cho Lắm

141 “Cái gì gọi là vài cái?! Một nửa nhân mã trong phủ tôi đều bị cô vét hết đi rồi! Bọn họ đứng đây gác cổng cho cô, tiền lương là tôi chi chứ ai!” Tần Khê vỗ bàn, không nhịn được kháng nghị, Hương Nại Nhi liếc xéo hắn một cái, trực tiếp quay sang Ngọc Sanh Hàn, mặt cười đầy vẻ xấu xa, “Ngọc Sanh Hàn, hay anh điều thêm hai cao thủ từ đội Ám vệ qua đây đi? Đoạn Lặc lần trước cũng rất được, hay là anh để anh ta đến đây đi?”Ngọc Sanh Hàn và Hương Diệp nhìn nhau, rất ăn ý, Ngọc Sanh Hàn lắc đầu một cái, không thèm để ý tới, Hương Diệp giải thích, “Đoạn Lặc là đại đội trưởng một tay Ngọc Sanh Hàn bồi dưỡng, sao lại tới gác cửa thay cậu được?”Hương Nại Nhi nghe vậy, dẩu miệng, nhìn Hương Diệp, lại nhìn Ngọc Sanh Hàn một cái, “Hai người bây giờ yêu nhau rồi, có phải là quen thói phu xướng phụ tùy đúng không?”Nghe vậy, Hương Diệp hơi ngượng ngập, Ngọc Sanh Hàn quay đầu nhìn Hương Nại Nhi, cau mày, ý tứ là cô khó chịu?Hương Diệp mắt lạnh hơi đảo, đột nhiên nói với Tần Khê, “Ca ca.


Loading...

Chương 142: Quảng Trường Prague

142 Hương Nại Nhi thấy vậy vội nói, “Biểu diễn sắp bắt đầu rồi, tôi đi chuẩn bị trước, Tần Khê, anh nhớ xem đấy~ đây là màn biểu diễn đặc biệt chuẩn bị vì anh đấy, xem tôi đối tốt với anh không, nhớ đừng có lấy người đi đấy~” Vừa nói xong, liền chạy thẳng ra ngoài.


Chương 143: Cho Mọi Người Đều Vui Trong Đau Khổ

143 Lại múa tiếp, xoay người, vị trí của mọi người đều đã đổi, vị trí của Hương Nại Nhi vẫn trước sau như một, vừa hát vừa múa, ưu nhã tùy ý, mê hoặc khiếp người, khiến ọi người dưới đài không thể dời mắt.


Chương 144: Chúng Ta Là Thiên Sứ Các

144 Ngoài cửa lại có một đám người ùa vào, có lẽ là bị tiếng huyên náo bên trong hấp dấp. Đám nhạc sư ra sức trình diễn, Hương Nại Nhi cùng Tần Khê ra sức hát, đột nhiên, ở cửa có vài tên quan binh bước vào, có thể là nghe thấy tiếng động lớn nên vào xem một chút, thấy đầy lầu toàn người đang vui chơi, không nhịn được lớn tiếng quát to, “Đều dừng lại! Xảy ra chuyện gì?”Hương Nại Nhi đang hát có hơi mệt, thấy có quan binh tới quấy rối, liền thuận tiện nhảy xuống đài, ra dấu về phía trên đài, đám nhạc sư ngừng chơi, các cô nương cùng với hầu nam dẫn những vị khách kia về chỗ ngồi, Tần Khê đi tới quầy rượu cầm chén uống lẳng lặng xem trò vui.


Chương 145: Bọn Họ Xem Thường Anh

145 Vươn tay, nắm chặt bả vai Hương Nại Nhi, Tần Khê nói đến là nghiến răng nghiến lợi, “Đúng vậy, bổn hầu nếu đã mở Thiên Sứ Các này ra cho nàng vui đùa, đương nhiên là sẽ để cho nàng vui vẻ.


Chương 146: Đều Bị Vũ Nhục

146 “Cho chàng mượn? Không được, như thế chàng khiến bọn họ huyết nhục mơ hồ dọa hết khách của ta mất. ” Hương Nại Nhi ngồi một bên, chửi cũng chẳng thèm chửi, tên mặt tròn nghe vậy, lập tức xin tha, “Hầu gia! Hầu gia, đám tiểu nhân có mắt như mù, xin Hầu gia giơ cao đánh khẽ cho!” “Như vậy sao được chứ~” Lời này là Hương Nại Nhi nói, cô đảo mắt nhìn đám kia, trong mắt mang theo ý tứ như trả thù, “Các ngươi vừa rồi không phải nói, Hoàng hậu vào lãnh cung, Ngọc Khê hầu không dám làm gì các ngươi sao? Các ngươi xem thường chàng như vậy, đây là chà đạp lên tôn nghiêm của Hầu gia, hoài nghi nghiêm trọng uy nghiêm của chàng cùng với tuyệt đối đả kích đến tâm linh của Hầu gia!” “Nói rất đúng! Hương Nại Nhi, nàng quá hiểu ta!” Tần Khê vội vàng phụ họa một tiếng, mấy kẻ quỳ trên đất toát mồ hôi, tội này nghiêm trọng lắm sao? “Các ngươi vừa rồi còn vũ nhục Thiên Sứ Các của ta, nhân tiện vũ nhục luôn các cô nương tiểu nhị, thuận tiện còn vũ nhục luôn cả khách khứa của chúng ta!” “Cô nương! Chúng ta vũ nhục cô bao giờ?” Hương Nại Nhi biến sắc mặt, rất chi là phách lối nói, “Các ngươi nói chỗ ta đây là thanh lâu, còn nữa, Hầu gia vừa mới nói, ta là người của Hầu gia, các ngươi còn nói ta là cô nương, gián tiếp vũ nhục trí tuệ của ta!” “Phu nhân, xin phu nhân giơ cao đánh khẽ cho!” “Cái gì?!” Hương Nại Nhi giận dữ kêu lên, chỉ vào mình lớn tiếng hỏi, “Ta giống phu nhân ở chỗ nào?! Ta còn đang ở tuổi ngọc tuổi hoa đấy! Các ngươi đây là công kích bằng ngôn ngữ có tính ác độc, tổn thương tâm linh, tàn phá thính giác của ta! Lần này thì các ngươi không chỉ vũ nhục ta, còn gián tiếp vũ nhục Hầu gia! Hại tâm hồn nhỏ bé của Hầu gia chịu đả kích nghiêm trọng!!” Đám tên mặt tròn nghe vậy thì bàng hoàng, Tần Khê không có địa vị chủ đạo, đứng một bên nhìn Hương Nại Nhi tính sổ, rất là buồn bực nói thầm, “Người bị vũ nhục đâu phải là tôi…” “Hầu gia!” Hương Nại Nhi kêu lên một tiếng, Tần Khê ngay tức khắc quay đầu lại, lên tiếng, “Đây đây!” Đã thấy Hương Nại Nhi một tay chống nạnh, một tay chỉ vào mấy kẻ trên đất, nói, “Ta khát, chàng đi tính sổ với bọn chúng.


Chương 147: Làm Cổ Đông Kiểu Thế À

147 Hương Nại Nhi thấy vậy chỉ tùy ý hừ một tiếng, xoay người, lại bày ra vẻ mặt xinh đẹp tươi cười trước mặt mọi người, “Chư vị, để chư vị chê cười, một chút nhạc đệm nho nhỏ thôi.


Chương 148: Số Đặc Biệt Mừng Lễ Tình Nhân 1

148 Ngày 14 tháng 2, lại một lễ tình nhân lại đến, hương hoa hồng thơm ngát lan tràn, xen lẫn mùi vị ngọt ngào của sô cô la, khiến cho lòng người ngứa ngáy không ngừng.


Chương 149: Số Đặc Biệt Mừng Lễ Tình Nhân 2 – Sô Cô La Bản Gốc

149 Đường lớn quốc đô, Tần Khê đang đi cùng một cô nương, đột nhiên trên vai bị ai đó vỗ, Tần Khê quay đầu, thấy Hương Nại Nhi mặt đen xì nhìn chằm chằm hai người, đột nhiên sắc mặt biến đổi cười một tiếng, ra vẻ vô tội nói, “Hầu gia, ta đang tìm chàng đây, ô? Cô nương bên cạnh Hầu gia lại đổi người rồi?” Tần Khê hơi ngẩn ra, lập tức phản ứng kịp, trầm mặc một lúc, lành lạnh nói, “Ngại quá, chiêu này nàng dùng lầm người rồi.


Chương 150: Bánh Ngọt Bằng Đường Mạch Nha Vào Lễ Tình Nhân

150 Ngọc Sanh Hàn nhìn An Quế bước vào, trong tay cầm theo một chiếc hộp nhỏ, đột nhiên thẳng người, một đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trong tay ông ta, đúng là tha thiết mong đợi nha… An Quế bị nhìn khiến cho trong lòng đến gọi là nghi ngờ lại bất an, có chút sợ hãi mở miệng, “Hoàng thượng, đây là.


Chương 151: Lễ Tình Nhân – Thời Kỳ Hỗn Loạn

151 Khụ khụ, mặc dù thời gian và không gian đều không đúng, nhưng chúng ta vẫn đi xem coi lễ tình nhân của Ân Ngôn và Lăng Duẫn Hàm thế nào nhé. (Muốn biết rõ xin theo dõi 《Cung nữ nương nương 》 )“Tam gia, hôm nay là Lễ tình nhân đấy~”“Ừm, lễ tình nhân là cái gì?”“Chính là ngày lễ của tình nhân với nhau ấy~”“Thì ra là thế, bảo sao gọi vậy.


Chương 152: Trèo Cây

152 Vùng núi ngoại ô, Hương Diệp cùng Ngọc Sanh Hàn đứng dưới chân núi Ngọc Mậu, ngẩng đầu nhìn lên, đỉnh núi chìm trong mây, không thấy rõ đỉnh, hai người quay đầu nhìn nhau, Hương Diệp nhìn Ngọc Sanh Hàn, hất hất đầu về phía đường núi, Ngọc Sanh Hàn gật đầu một cái, vô cùng bình tĩnh nói, “Hy vọng là kịp thấy mặt trời lặn.


Chương 153: Trời Chiều Đổ Về Tây

153 Ngọc Sanh Hàn nghe vậy cũng cười một tiếng, vung vạt áo lên buộc lại, bước tới nói, “Không, anh đi với em. ”Hương Diệp thực ra cũng biết, nếu định dựa vào khinh công, hắn sao còn cùng cô in từng bước chân một leo núi? Mùi vị ở đây, cả hắn và cô đều có chung một cảm giác.


Chương 154: Anh Chờ

154 Sau đó, hai người xuống núi bằng tốc độ chậm rì, sau đó lại chậm rãi quay về Thiên Sứ Các, An Quế nhìn Ngọc Sanh Hàn không khoác áo ngoài, trên người còn hơi bẩn bẩn, ôm thẳng lấy bắp đùi của hắn mà khóc cha gọi mẹ~“Gia của ta, tổ tông của ta, trời của ta đất của ta, người cuối cùng cũng trở lại ~ van người đừng có bỏ An Quế ta lại nữa~”Làm cho Ngọc Sanh Hàn thấy phát buồn nôn.


Chương 155: Đêm Kinh Hoàng

155 Ngọc Sanh Hàn không chạy tới lãnh cung nữa, Thái hậu cũng không còn lời nào để nói, cứ như vậy, một ở trong Lãnh cung trồng cây làm cảnh, một chuyên tâm xử lý triều chính trong ngoài, thời gian gặp mặt cũng ít đi.


Chương 156: Đi Không Tiễn

156 Ngọc Sanh Hàn nhìn xuống hai người phía dưới, ánh mắt dừng trên người Tần Khê, lóe lên một tia sáng, trầm giọng nói, “Chuyện làm phản, Trẫm phái Ngọc Khê hầu đi trước, ngươi và Tiêu Vương gia có chút giao tình, nếu có thể thuyết phục thì tốt, nếu không được, chỉ đành bắt lại.


Chương 157: Người Nào Đó Không Tim Không Phổi

157 An Quế bưng trường kiếm tới, Ngọc Sanh Hàn tự mình đem trường kiếm nâng đến trước mặt Tần Khê, Tần Khê giơ tay lên, hai mắt tương giao, nhận lấy kiếm.


Chương 158: Một Con Mèo Ba Chân

158 Nhớ vừa nãy, Hương Nại Nhi thấy hắn, lập tức kéo hắn xuống ngựa đứng qua một bên nói chuyện. “Thì ra là ngươi cũng đi theo hả?”“Dạ, tại hạ là phó tướng được Hoàng thượng phái đi, phụ trách đi theo Hầu gia.


Chương 159: Liên Y Bị Bắt

159 “Đúng đó, Hương Nại tỷ, tỷ về nghỉ ngơi một lát đi. ”“Yên tâm đi, chúng ta sẽ biểu diễn thật tốt. ”Đám cô nương kia cũng kéo tới, Hương Nại Nhi bất đắc dĩ, gần như bị mấy người kia nhét lên xe ngựa, trước khi lên xe, vẫn không nhịn được dặn dò, “Có chuyện gì phải sai người báo cho ta biết ngay.


Chương 160: Không Rõ Tung Tích

160 Từ khi cô đến cái thế giới này, vẫn luôn có Tần Khê ở bên cạnh cô, dung túng cho cô, đấu võ mồm với cô, cô mới có thể nhanh chóng thích ứng với cuộc sống ở cổ đại này.


Loading...