201 Trên giấy chỉnh tề liệt kê ra mười việc:1. Ít nhất có một lần đi du lịch đường dài;2. Cùng đến thư viện ngồi một buổi chiều, xem sách của mình;3. Có một bữa tối dưới ánh nến;4.
202 Hè đã qua, đảo mắt đã óng ánh thu vàng. Việc phát triển binh khí mới cũng đã thuận lợi đi vào quỹ đạo, Ngọc Sanh Hàn và Tần Khê cũng bắt đầu bận rộn, tất cả đều thuận lợi, trừ.
203 Hương Diệp nghe vậy, cúi đầu nhìn hắn, trong mắt mang theo chút lạnh nhạt, Ngọc Sanh Hàn kéo tay cô, lại bị cô nhẹ nhàng tránh ra, nhìn Ngọc Sanh Hàn, lãnh đạm nói, “Nếu anh không muốn đi, vậy em đi,”Nói xong, đứng dậy, Tần Khê thấy Hương Diệp đứng lên, lại nhìn sắc mặt không mấy đẹp mặt của Ngọc Sanh Hàn, nhất thời cảm thấy có chút không ổn.
204 An Quế rất khó khăn khi truyền đạt ý chỉ này, Hương Diệp nghe qua, vẻ mặt vẫn bình thản như cũ, không nói lấy một câu. Chỉ lấy một chút đồ, sau đó cầm lấy thánh chỉ rời đi.
205 Hương Diệp tự giam mình trong phòng cả một ngày, Ngọc Sanh Hàn cũng miễn triều, nhốt mình trong tẩm cung một ngày, từ lúc bình minh cho đến hoàng hôn, đến lúc mặt trời xuống núi.
206 Ngọc Sanh Hàn nắm chặt lá thư trên tay, sắc mặt trầm trọng, nhìn không ra biểu cảm gì, một lúc lâu mới lẩm bẩm nói, “Biết anh sẽ xem thường em, là tốt rồi.
207 “Hừ~Quái Lão ta cho tới giờ chưa thấy chuyện gì có thể khiến ta mệt!” Bao gồm cả việc chờ đợi Danh Dược!Mà không ngờ, Ngọc Sanh Hàn nhìn ông ta, khóe miệng khẽ treo lên một nụ cười, khiến cho Quái Lão có chút rợn tóc gáy, “Ngươi, ngươi có âm mưu gì sao?”“Không có, ta chỉ nghĩ tới một câu nói.
208 Ăn xong bữa tối, ngồi trong phòng cùng Ân Ngôn nhàm chán, Hương Diệp nhìn sắc trời, liền nói, “Ta phải về. ”Ân Ngôn vốn đang nghịch mấy cây bút, nghe vậy bèn bỏ bút xuống, “Ta đi với ngươi một chút nha.
209 Cơn mưa đầu tiên của mùa hè năm nay, từng giọt rơi xuống tí tách, Ân Ngôn ngồi trong phòng, nhìn mưa bên ngoài cửa sổ ngẩn người, giờ phút này, hành lang xung quanh, các cung nữ thái giám đang vội vàng trú mưa, Hương Diệp xách trên tay một túi hạt giống hoa vừa mới được đưa tới, không nhanh không chậm bước về phía Hương Thảo cư.
210 Ở một nơi xa lạ, dùng phương thức xa lạ để sinh tồn, không ai biết mình làm gì, từ đâu tới, vốn, Hương Diệp chỉ coi đây như một chốn dừng chân trong hành trình của mình, nhưng chờ đến khi phục hồi lại tinh thần, lại phát hiện mình vẫn luôn ở bên cạnh Ân Ngôn, làm người chứng kiến chuyện tình giữa Ân Ngôn và Lăng Duẫn Hàm.
211 “Này, ngươi có nghe thấy không? Đêm qua ấy. ” Thái giám A hỏi. “Có nghe, tiếng sói tru. ” Thái giám B lên tiếng. “Đêm qua Ngọc Khê vương phong lưu, tiếng kêu.
212 Tần Khê ở bên này nhàn nhã tự tại, mà bên phía Tây Ngọc thì người người đều thấy bất an, Hoàng thượng hôm nay lãnh khí lại hạ thấp, Ngọc Khê vương vừa đi, không khí trong cung căn bản chẳng khác nào hầm băng, mà rõ ràng đang là mùa hè.
213 Minh Lam lười phải liếc hắn, tiếp tục uống rượu, đầu kia Liên Y đã bưng phần thưởng lên lầu, Nghiêm công tử thấy vậy, lập tức vươn tay kéo hắn. “Bảo ngươi đi ngươi không nghe thấy sao?”Vừa mới chạm đến vạt áo, Minh Lam đã phất tay một cái, đẩy gã lùi lại mấy bước, Nghiêm công tử kia không chịu thua, vọt lên, Minh Lam thoáng cái nhấc chân, đá bay thẳng ra cửa, đúng lúc Liên Y đi tới nơi, bị một người đột nhiên bay ra ngoài làm cho sợ hết hồn, chân bước hụt một cái, sắp ngã, lại thấy một thân ảnh nhanh chóng lướt qua, mới hồi hồn lại, vòng eo nhỏ nhắn đã được một người vững vàng ôm lấy, Liên Y còn đang kinh sợ, chưa thấy người nọ là ai, người đó đã buông nàng ra, kéo mũ xuống, lại xoay đầu đi.
214 Đầu bỗng thấy ý thức mơ hồ, trước mắt lúc sáng lúc tối, vết thương trên tay vẫn còn đang chảy máu, Hương Diệp cũng không biết mình đã chảy bao nhiêu máu, nhưng so với vết thương trên tay, nhìn Lăng Duẫn Hàm và Ân Ngôn, nỗi lo lắng và ưu tư còn sâu hơn nhiều.
215 Nửa tháng sau, Hương Diệp và Tần Khê quay lại Tây Ngọc. Lý do là, khi Hương Diệp quyết định ở bên cạnh Ân Ngôn chiến đấu cùng cô ấy, Ân Ngôn lại chẳng nói tiếng nào đã bỏ đi với Nam Vân hầu, Hương Diệp có thể hiểu được sơ sơ, sau khi biết mình lúc nào cũng có thể mất lý trí phát điên, với tính tình của Ân Ngôn, đương nhiên không muốn để cho Lăng Duẫn Hàm nhìn thấy.
216 Hương Diệp bị hắn siết thật chặt, căn bản không thể rút tay ra được, chỉ mặc hắn kéo vào nội viện. Đằng sau, Tần Khê và Hương Nại Nhi giương miệng há mồm nhìn Ngọc lão Đại không nói một câu đã kéo thẳng người ta đi.
217 An Quế nghe Hương Diệp nói vậy, làm bộ làm tịch vả miệng mình một cái, cười cười dâng chiếc hộp nhỏ lên, “Hương Diệp quận chúa, An Quế cũng chỉ làm việc thôi, một mảnh tâm ý của Hoàng thượng, xin người nhận đi.
218 Khi đó nghe Lạc Thiên Minh hoài nghi Lăng La bắt con gái ông ta, cô thực sự rất tức giận. Lại nhớ lúc trước, Hinh Phi có thai, bọn họ gây gổ chiến tranh lạnh mãi cho đến khi cô đồng ý hòa hảo, lần làm hòa đó tới quá đột nhiên, khiến cho Ngọc Sanh Hàn vui vẻ đến quên cả suy nghĩ, cho đến khi Hương Diệp rời đi, hắn mới nghĩ, có phải, ngay cái đêm đó cô đã quyết định hết ba năm sẽ rời khỏi hắn?Rồi sau đó, Hinh Phi bị đưa vào lãnh cung, Hương Diệp mặc dù bí mật giúp nàng ta, cho tới giờ lại chưa từng hỏi hắn một câu, một người bướng bỉnh như vậy, một năm kia lại không phản bác lại hắn một lời nào.
219 “Anh muốn ăn đòn hả. ” Hương Nại Nhi bày ra dáng vẻ của nữ vương, nhìn chằm chằm Tần Khê, Tần Khê nuốt lệ bi thống xuống đáy lòng, đáng tiếc ôi đáng tiếc, tại sao hắn lại nói muốn kết hôn với cô nàng này chứ.
220 Nhiễm Thái hậu nhìn nàng ta một chút, lại nhìn Ngọc Sanh Hàn, trong mắt mang theo vẻ khiêu khích, cố ý nói, “Được rồi, theo ai gia thấy, cửa này vị cô nương này đã qua, ý Hoàng thượng thế nào?”Ngọc Sanh Hàn im lặng, nhìn mọi người một cái, lại nhìn cô tú nữ kia, chống lại cặp mắt không chịu thua kia, cuối cùng trầm giọng nói, “Đây chỉ là trắc nghiệm đầu tiên, coi như nàng ta qua cửa, còn những người khác, đều xuất cung cả đi.