241 Ngọc Sanh Hàn nghe tối nay cô cứ lẩm nhẩm mãi ba chữ “Trà Đoàn tụ” kia, trà đoàn tụ, với hai người bọn họ, không phải ý là hết giận hòa hợp sao? Trừ ý này ra, thì chính là…“Mẫu thân pha, trà đoàn tụ….
242 Tiếp theo là tiếng gối đầu đập vào đầu, cùng với đó là tiếng rống giận của Hương Nại Nhi, “Tần Khê chết dẫm! Anh mộng du thì biến qua chỗ khác mà du! Em vừa mới ngủ được!”Người bị đánh thức dậy giữa chừng thường rất kinh khủng, Ân Ngôn đang sợ hãi áp suất thấp bên trong, Ngọc Sanh Hàn đã rất không chịu trách nhiệm mà đẩy cô vào, chỉ nói, “Có người sợ ma.
243 Lúc Hương Diệp muốn đổi ý thì đã muộn rồi. Sau đó, Bằng Nhi và Trư Trư giảng cho Ân Ngôn nghe một tràng vô cùng đau đớn, kể xem nửa năm qua Lăng Duẫn Hàm đã trải qua đau đớn đến quặn lòng như thế nào, Ân Ngôn lập tức thấy chua xót trong lòng, chạy đi tìm Lăng Duẫn Hàm thẳng thắn tất cả, sau đó bị Lăng Duẫn Hàm đánh ột trận, lại dứt khoát quyết định ở lại, muốn Lăng Duẫn Hàm tha thứ cho việc đi mà không từ của cô.
244 Hàn Thanh vẫn nhìn Ngọc Sanh Hàn, một lúc sau, bất chợt cúi đầu thi lễ với hắn, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhẹ bẫng, trở lại là một Hàn Thanh giảo hoạt tiêu sái như trước.
245 “Anh muốn mau chóng trở về?” Hôm đó, Hương Diệp hỏi hắn, Ngọc Sanh Hàn chỉ quay đầu, nhàn nhạt nói, “Em hy vọng anh làm chủ Tây Ngọc, không phải sao? Đã vậy, anh đương nhiên cần phải cẩn thận, không để cho nhà của chúng ta bị sụp đổ.
246 Hương Nại Nhi thuận thế sờ lên thắt lưng Tần Khê, ngay sau đó mặt đầy vẻ coi thường, “Anh cũng béo quá, không được! Em rất để ý!”“Hương Nại Nhi! Chẳng lẽ em chỉ nhắm trúng dáng người của anh thôi sao? Tình cảm đôi ta sao có thể dùng dáng người để đong đếm…” Tần Khê ra vẻ nịnh nọt, Hương Nại Nhi đẩy hắn ra, cười đến là âm hiểm, “Anh nói đúng rồi đấy, em chỉ nhắm vào dáng người thôi, anh tốt nhất nên cầu nguyện dáng anh vẫn còn đẹp như cũ, nếu không em sẽ chia tay với anh.
247 “Nếu như ở đây có một sinh mạng, em có yên tâm hơn một chút không?” Ngọc Sanh Hàn đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng cô, nhẹ giọng hỏi, lại chẳng nghe thấy một tiếng trả lời nào của người phía trước, cúi đầu, đã thấy Hương Diệp tựa vào ngực hắn, hô hấp vững vàng, vậy mà đã thiếp đi mất rồi!!!Ngọc Sanh Hàn có chút dở khóc dở cười nhìn dung nhan say ngủ yên bình của cô, lúc trước sao lại đồng ý không chạm vào cô ấy làm gì chứ? Lần này, tự mình chuốc khổ rồi…Im lặng, cuối cùng vẫn cúi đầu, cánh môi nhẹ nhàng chạm lên môi cô, thấp giọng nói, “Ngủ ngon nhé.
248 Vui vui vẻ vẻ ở Nam Lâm qua Tết, cả nhóm tụ tập chung một chỗ, cần bao nhiêu náo nhiệt có bấy nhiêu náo nhiệt. Cực kỳ vui. Chẳng qua là sang năm Ngọc Sanh Hàn phải đi, bên kia, Minh Lam đã bắt đầu bắt cá, hắn phải về thu lưới mới được, có điều trong hai ngày này, một khúc Huyễn Vũ của Lê Y phải tách hết linh hồn của Ân Nhan Nhan ra.
249 Hương Diệp còn định hỏi tại sao, lại bị Ngọc Sanh Hàn ôm chầm lấy, nghe thấy thanh âm khàn khàn của hắn vang lên bên tai cô, “Bất kể sau này em có tin hay không, anh cũng sẽ buộc em bên cạnh anh.
250 Hôm sau, mọi người đưa mắt nhìn Ngọc Sanh Hàn và Hương Diệp rời đi, Ân Ngôn đứng ở cửa cung khóc bù lu bù loa, chết sống lôi kéo Hương Diệp không cho cô đi.
251 Có lẽ, khi bọn họ sống được hai phần ba quãng đời này, cô sẽ hoàn toàn có thể tin tưởng vào “Cả đời” như lời hắn nói. Khi Tần Khê và Hương Nại Nhi quay lại, thuận tay cầm theo một bản minh ước.
252 “Nguyện được đồng tâm như một, bạc đầu không chia cách. ” Ngọc Sanh Hàn nhìn cô, nhẹ giọng thầm thì, khiến cho tay Hương Diệp hơi run lên, cuối cùng cũng khôi phục lại cảm giác, trái tim như có thứ gì đó đang kêu gọi thì thầm, khiến cô không tài nào ngó lơ, bóng dáng hắn nhanh nhẹn nhảy xuống từ tường viện Hương Nhứ cung, ngàn dặm truy tìm, đêm mưa sao băng, hắn nắm tay cô, nhẹ giọng đọc những lời này.
253 Gần xế chiều, Ngọc Sanh Hàn đưa cô vào trong nhà, gian nhà khá đơn giản, xem bộ dáng nhất định là đã được quét dọn thường xuyên. Hậu viện có hai gian phòng, một gian là phòng ngủ, một gian dùng để quan sát quá trình gieo trồng, bên cạnh nhà là một gian nhà ấm đơn giản, bên trong còn có số hoa oải hương đang được nuôi trồng.
254 Quay đầu, quyết định không để ý đến Tần Khê nữa, Hương Nại Nhi đột nhiên rút từ sau ra một cuộn giấy, bộp một tiếng đập lên bàn, ánh mắt của Ngọc Sanh Hàn và Hương Diệp đồng thời chuyển qua, nhìn tờ giấy da dê đặt trên bàn, rõ ràng là một tấm bản đồ.
255 Lúc quay lại nội thất, vừa mới chui vào trong chăn, mới chạm vào cô, không ngờ cô đã tỉnh rồi, mở cặp mắt to đen nhánh nhìn hắn, chỉ nói một câu, “Đi lên triều.
256 Thân thể không biết đã trôi nổi phiêu đãng trong bóng tối bao nhiêu lâu, hoàn toàn không thể khống chế, cố gắng muốn mở mắt ra, lại cảm thấy thực vô lực.
257 Hồi lâu, ông Hoa đột nhiên bỗng vươn tay, bàn tay đã hơi nhăn nheo nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay của cô, muốn nói gì đó, lại không mở miệng, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay cô, sau đó đứng dậy rời đi.
258 Cô có biết không, một hơi thở sót lại, cũng đã đứt đoạn cùng cô mất rồi. Hắn cứng người, hơi thở cũng ngừng lại theo cô, trong trời đất rộng lớn, chỉ còn sót lại tiếng gió lao xao.
259 Bên trong gian nhà, Hương Diệp (sau này cứ gọi là Hương Diệp cho thuận miệng) một mình đứng bên giường, nhìn thân thể thuộc về tần Hương Diệp lẳng lặng nằm trên giường, yên tĩnh nằm đó, dường như chỉ mới ngủ thiếp đi.
260 Tần Khê cùng Hương Nại Nhi nghe vậy, đồng thời sửng sốt, sau khi ngẩn ra lại cùng mắng, “Gạt quỷ à!”Ngọc Sanh Hàn nghe vậy liền nhíu mày, Hương Diệp lại nhìn thẳng về phía Tần Khê, cười như không cười, nhẹ nhàng gọi hắn một tiếng, “Ca ca.
Thể loại: Xuyên Không, Nữ Phụ, Truyện Teen
Số chương: 15