261 Khi trời sáng hẳn, Hương Diệp tỉnh lại trong tiếng chim kêu rả rích, tối hôm qua bị Hương Nại Nhi lôi lôi kéo kéo tán phét một lúc lâu, mệt quá liền nằm luôn dưới lán nghỉ mát bên hồ ngủ, mới cựa cựa mình, Hương Nại Nhi bên cạnh cũng đã tỉnh lại, duỗi thắt lưng một cái, mơ mơ màng màng hỏi cô, “Canh mấy rồi?”Hương Diệp nghe vậy, khóe miệng không nhịn được khẽ mỉm cười, ngay cả Hương Nại Nhi cũng đã thích ứng với cuộc sống ở cổ đại, không còn mở miệng là hỏi “Mấy giờ rồi?” nữa.
262 Cô và Tiêu Cẩm dù sao cũng lớn lên bên nhau từ nhỏ, Tiêu Cẩm là người thận trọng, nếu để lâu khó mà bảo đảm hắn sẽ không phát hiện ra chuyện gì. Có điều nhìn hắn mặt mày đỏ lên, trái tim vẫn có chút không đành.
263 Tiếp tục dạo phố, Tần Khê nhìn thấy một thứ có hình cầu màu đen, đột nhiên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, chỉ vào vật kia kêu lên, “Bom!”Ba người đồng thời ngẩn ra, Hương Nại Nhi vung một bàn tay lên vỗ hắn, “Anh dọa quỷ à, bom ở đâu ra? Thể tích của nó còn kém một cái bánh bao!”“Không phải vậy, anh định nói là, ở đây còn chưa có bom, nếu như anh làm ra bom thì…” Tần Khê nói xong, sắc mặt thâm trầm, đối với việc khai phá những thứ này, hắn trái lại rất để ý, có điều những thứ như bom, không cẩn thận sẽ dẫn tới khủng hoảng, Ngọc Sanh Hàn chỉ liếc hắn một cái, ánh mắt rất sắc bén, “Cái này làm vũ khí bí mật cũng không tồi.
264 Hương Nại Nhi rất buồn bực, bị vứt xuống cổ đại một cách khó hiểu, lại đụng trúng một tên coi cô như khỉ mà đùa giỡn (Tần Khê), còn bị một gã sắc lang theo dõi (Đoạn Lặc), cũng may, cuối cùng đã bị cô đánh cho chạy mất dép.
265 Hương Nại Nhi nghe mấy điều kiện kỳ quái kia, thiếu chút nữa trệch tay, chớp mắt mấy cái hỏi, “Quận chúa này là ai?” Tình nhân của hắn sao?“Quận chúa chính là Nhị tiểu thư của Hầu gia phủ chúng ta! Chính là muội muội ruột của Hầu gia nhà chúng ta!” Gia đinh Giáp bắn người lên kích động nói, gia đinh Ất cũng bắn người lên bổ sung, “Cũng chính là đương kim Hoàng hậu nương nương~”Hương Nại Nhi nghe vậy, nhất thời khóe miệng co rút, vỗ bàn một cái, mắng một câu, “Khốn thật!”Hai người kia ngẩn ra nhìn cô một lúc, sau đó đồng loạt dựa vào Hương Nại Nhi, Hương Nại Nhi lại rống lên giận dữ, “Các ngươi làm gì mà dựa vào đây hả?”“Không bảo ngươi bảo chúng ta ‘dựa vào’* sao?” Hai người rất chi là vô tội, Hương Nại Nhi cảm thấy mình sắp điên mất rồi, đẩy hai người ra, la ầm lên, “Biến qua một bên cho ta!”* Dựa vào: Một câu chửi thề, ngôn ngữ mạngVậy nên, hai người rất tự giác đi qua một bên, Hương Nại Nhi hết ý kiến, hoàn toàn điên loạn.
266 “Vậy Hầu gia của chúng ta đi đâu rồi?”“Sao vậy?”“Ta có một muội muội muốn giới thiệu cho Hầu gia chúng ta nha!” Hương Nại Nhi nói y như thật, quản gia chỉ cười ha hả, “Thôi đi, đám nhãi con nhà các ngươi cả ngày chỉ biết đâm đầu vào nghĩ mấy chuyện này, muội muội ngươi có thể sánh được với Hoàng hậu nương nương sao? Đừng có làm loạn nữa, mau đi làm việc đi!”Hương Nại Nhi bĩu môi, nhận lệnh quay về làm việc, làm đến tận tối muộn, nằm vật xuống giường, cả người mệt mỏi, mê mê trầm trầm ngủ thẳng đến nửa đêm, lại bị một tràng tiếng sấm khiến cho bừng tỉnh, tiếng mưa rơi tí tách, trong phủ lại im ắng, chắc là đã ngủ say như chết hết rồi.
267 Hương Nại Nhi rất buồn bực. Từ khi quay về từ Nam Lâm, Ngọc Sanh Hàn quỳ xuống cầu hôn với Hương Diệp ngay trước mặt chúng thần, phải nói là muốn bao nhiêu lãng mạn có bấy nhiêu lãng mạn, Hương Nại Nhi không trông mong gì Tần Khê có thể học Ngọc Sanh Hàn cho cô một màn cầu hôn vĩ đại thế kỷ, cô chỉ hy vọng Tần Khê có thể nhớ được chuyện hắn đã đồng ý với cô mà thôi.
268 Đoạn Lặc nghe vậy, hơi chần chừ một chút, Hương Nại Nhi thấy thế, đột nhiên cười âm u một tiếng, “Sao hả? Sợ ta ăn thịt ngươi?” Ánh mắt kia, rõ ràng chính là đùa giỡn phụ nam đàng hoàng, Đoạn Lặc lại càng thêm do dự.
269 Không muốn quay đầu lại, không muốn lần nào cũng bị mình hoặc hắn tùy tiện dối gạt cho qua, nếu như Tần Khê vẫn không suy nghĩ đến vấn đề giữa bọn họ, tiếp tục ở bên nhau, thực sự sẽ rất khổ sở.
270 Ánh mắt vô cùng khó tin, khiến cho Tần Khê nhớ lại một câu chuyện cười Hương Nại Nhi đã từng kể hắn nghe, bạn bè và thích khách khác nhau duy nhất ở chỗ —– khi thích khách đâm bạn một đao từ phía sau, bạn sẽ quay đầu lại đau đớn nói, a, mày là? —— mà khi bạn bè đâm bạn một đao từ phía sau, bạn sẽ quay đầu lại kinh ngạc nói, a, là mày?Bây giờ, Tần Khê đã hiểu, hắn tuyệt đối đã kết giao với một đám bạn xấu, không đợi Hương Diệp và Ngọc Sanh Hàn trả lời, Tần Khê đã chạy thẳng ra ngoài, vọt vào nhà vệ sinh, xả hết nỗi buồn.
271 Đây là ngày thứ hai bốn người đến mỹ thực thành, quét qua hết những hàng ăn lớn nhỏ trên đường cái, cuối cùng cả bốn vẫn bước lên cầu Tây Hồ, đúng lúc lại gặp một trận mưa thu, Hương Nại Nhi lập tức reo hò muốn ngồi thuyền ngắm cảnh Tây Hồ, lại tái hiện cảnh Hứa Tiên và Bạch Nương Tử ở Tây hồ thêm một lần nữa, mặc dù, chỗ này là Tây giang.
272 Trong quán trọ, vang lên hai tiếng kêu rất chi là bất mãn. “Tại sao lại phải đi chơi với một kẻ lạ hoắc chứ?”“Bốn người đang vui mà, thêm người ngoài vào mất tự nhiên lắm!!”“Tiểu Hương Hương, có phải em nhìn trúng người ta rồi đúng không?”“Ngọc lão Đại, có phải anh nhìn trúng người ta rồi đúng không?”Tần Khê và Hương Nại Nhi mỗi người một câu oanh tạc, giống hệt như hai đứa trẻ con đang hờn dỗi, vấn đề là, lúc bọn họ ầm ĩ như vậy, hoàn toàn ở ngay trước mặt vị công tử kia, không có chút khách khí nào mà bất mãn.
273 Quản gia được tin chạy ra, thấy Tần Khê và Hương Nại Nhi, mặt đầy vui mừng, “Vương gia, Vương phi, hai người về rồi, chúng ta nhớ hai người quá!”Nhìn qua cửa, hỏi, “Vị công tử này là ai vậy?” Không đợi Kỳ Thiếu Thương đáp lời, quản gia lại tự nói tiếp, “Cho dù là ai thì cũng mau vào cùng đi.
274 “Cho dù có không ngon, anh cũng sẽ ăn hết mà. ”“Đáng tiếc là em sẽ không nấu. ” Hương Diệp nhàn nhạt nhìn qua, lại cúi đầu tiếp tục đảo thuốc, gân xanh trên trán Ngọc Sanh Hàn hiện lên, trên người tản ra khí lạnh, “Em không nấu cho anh một lần được sao?”Hương Diệp lại ngẩng đầu, liếc xéo hắn một cái, lại cúi đầu xuống.
275 Liên tục mấy ngày, lén đọc thuộc hết cả bản ghi chép, nếu nói len lén lút lút, chính là giống như Hương Diệp, lúc ở Ngự thư phòng với Ngọc Sanh Hàn, hắn chỉnh trang lại quốc vụ, Hương Diệp lẳng lặng xem sách của mình, chỉ có điều bên trong quyển sách chính là quyển sổ nhỏ kia, trò này làm cho Hương Diệp nhớ tới hồi tiểu học, có mấy đứa ở trong lớp vẫn hay đọc trộm manga, kẹp manga vào trong sách, cho là thần không biết quỷ không hay.
276 Ngày mai sẽ đến sinh nhật của Tần Khê, Tần Khê rất lo lắng. Thực hy vọng, năm nay đừng ai nhớ sinh nhật hắn. Nhớ năm ngoái, khi tỉnh dậy, hắn cả người áo rách quần manh, bị ném ra lối đi giữa đường, bên cạnh còn có một cái bát vỡ.
277 Ngày hôm sau của Cá tháng tư, là một buổi sớm tươi đẹp. Tần Khê tỉnh lại, thấy vẫn là Hương Nại Nhi, dung nhan khi ngủ yên bình, giống như một con mèo, nhưng hễ tỉnh lại là cả ngày xù lông, chơi rất vui.
278 “Ngọc tiêu chốn nào mềm như nước, hoa quỳnh đêm nở trắng như băng. ” Câu này là lời Hương Diệp khen Tiêu Cẩm khi trước, lúc ấy, chính là mùa hoa quỳnh nở.
279 Rốt cuộc cũng thi xong cuối kỳ may là thần dũng vô địch Dinh Dật cũng cảm giác như bị bới da. Nghe cô oán trách, Dương Lộ Lộ nhìn cô: “Bạn ở nhà có ba, ra ngoài có Thẩm Trường Đông, tới chỗ nào cũng có người nuôi, còn tranh học bổng với bọn mình sao?” Đinh Dật cười hì hì nói: “Mình dành rồi ai cũng không giành được.
280 Hương Diệp chết rồi. Trong đầu khi tiếp thu được tin tức này xong, Hàn Thanh chỉ cảm thấy, tim đau một cách kỳ lạ, đau đến không chịu nổi, một người con gái đã từng để tâm yêu thương đến thế, sao có thể cứ vậy mà biến mất?Ở Tây Ngọc tiếp tục chờ nửa tháng, tận mắt thấy nàng được đưa vào Hoàng lăng, tim đã chết lặng.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 161