181 Hương Diệp và Ngọc Sanh Hàn bước xuống, đúng lúc nghe được câu này của Tần Khê, Ngọc Sanh Hàn âm thầm buồn cười, ghé bên tai Hương Diệp nói nhỏ, “Ca ca em đần giống em.
182 Hôm sau, một gã viên ngoại nào đó ở quốc đô được phát hiện bị người ta đánh bầm dập ở đầu hẻm, mặt mũi như đầu heo, bổ khoái cực khổ lắm mới nhận ra được đó là một viên ngoại! Đồng thời, đầu đường cuối phố khắp quốc đô cũng truyền ra một tin tức kinh người, phủ đệ của gã viên ngoại nào đó đêm qua bị trộm ghé thăm, tài vật trong phủ bị cướp sạch sẽ không còn một mống, lúc gã viên ngoại nào đó bưng cái mặt heo về đến nhà, nhìn kho bạc rỗng tuếch, hôn mê bất tỉnh nhân sự luôn.
183 “Thần thiếp chỉ nghĩ, gần đây bận rộn, chuyện này trước chưa nên để Hoàng Thượng biết. ” Hinh Phi rất có phong phạm, ôn nhã hiền tuệ. Chuyện như vậy cũng chu đáo.
184 Ngọc Sanh Hàn không nói gì, hắn ngay cả mặt mũi cũng không được gặp. Tần Khê thấy hắn không đáp lời, trong lòng buồn bực, vỗ mông, lại bị cung nữ cô cô ngăn lại, đành phải lùi lại vài bước, rướn vào bên trong kêu như thế này, “Tiểu Hương Hương!! Là anh!! Em ra đây tâm sự với anh đi! Em yên tâm! Ca ca ở đây, ca ca sẽ làm chủ cho em!”Nói một câu, lại trừng mắt liếc Ngọc Sanh Hàn một cái, tuy trong lòng hắn hiểu, chuyện này không thể trách Ngọc Sanh Hàn được.
185 Một lúc lâu, cuối cùng mới mở miệng, “Thần thiếp biết, Hoàng Thượng đối với Hoàng Hậu nương nương là một mảnh thâm tình, nhưng Hoàng Thương sao không hiểu, thần thiếp cũng không phải hạng người thích trành thủ tình cảm, nịnh nọt, thần thiếp vốn nghĩ, nếu thần thiếp muốn giữ lại đứa bé này, Hoàng Thượng có cho phép không đây? Hoàng hậu nương nương có vì thế mà khúc mắc trong lòng hay không?”Hinh Phi nói xong, một tay đặt lên phần bụng còn chưa hiện rõ, khổ sở nói, “Nếu Hoàng Thượng không cần đứa bé này, quân mệnh khó trái, thần thiếp dù không muốn bỏ cũng không thể giữ nó lại, nhưng, thần thiếp không dằn lòng được, dù sao đứa bé này cũng là xương thịt của của thần thiếp, là mạng sống thứ hai của thần thiếp, chờ đến một ngày, thần thiếp trăm năm quy lão, trên đường xuống Hoàng tuyền, ta sợ gặp đứa bé này, nó sẽ hỏi thần thiếp, Ngạch nương tại sao lại không cần ta? Phụ hoàng tại sao lại không cần ta?’Hinh Phi nói xong, liền khóc rấm rức, thoắt cái đã quỳ phục trước Ngọc Sanh Hàn, dáng vẻ lệ hoa đái vũ trông vô cùng khổ sở, Ngọc Sanh Hàn vốn chỉ muốn xác nhận với nàng ta một câu, nghe thấy nàng khó chịu như vậy, cũng không tiện chỉ trích nhiều hơn, đỡ lấy cánh tay nàng kéo dậy, bất đắc dĩ nói, “Trẫm chưa nói không cần đứa bé này.
186 “Dạo này nàng ấy chỉ tìm ngươi nói chuyện. ” Ngọc Sanh Hàn lạnh giọng mở miệng, sắc mặt dường như có chút không vui, Cầm Thụy hơi bất đắc dĩ gật đầu một cái, thầm nghĩ, nếu không phải nàng ấy không tìm ngươi nói chuyện mà tìm ta thì Hoàng thượng ngài chắc cũng sẽ không tới đây thăm ta đúng không.
187 Sau đó không lâu, cung nữ trong cung Cầm Thụy loan tin Cầm Phi ho ra máu, buổi tối trước ngày đi, Hương Diệp lấy thân phận Hoàng hậu đến Ngọc Cầm cung thăm nàng.
188 “Mai anh muốn đưa Hinh Phi đến chỗ sân viện của em đi vòng vòng giải sầu, em không để ý chứ?” Ngọc Sanh Hàn cố tình hỏi, hắn muốn nhìn thấy trên khuôn mặt cô có chút để ý, nhưng mà hắn quên mất, lầu ờ mờ, hắn không thấy rõ cô, nhưng giọng nói của cô lại dễ dàng nghe được, “Đến lúc đó em sẽ chuẩn bị sẵn trà bánh, chờ đại giá.
189 “Sai nhịp ba lần rồi. ” Hương Diệp đứng dưới đài, chỉ vào Lam Điền, “Đi lên tám bước, đi xuống là chín bước, bước sai rồi. ”“Vị trí quá phân tán, tay múa tay áo chưa liên tiếp.
190 Trong không khí còn thoang thoảng mùi rượu, Ngọc Sanh Hàn xách theo cái bình không, tìm khắp nơi, cuối cùng phát hiện ra một ít cặn hoa nhài dưới tán cây hoa, bùn đất ẩm ướt, tản ra mùi rượu chan chát.
191 Tần Khê nghe vậy khoát khoát tay, giống như cũng bất đắc dĩ nói, “Thôi đi, tôi cũng bị thông báo bất ngờ, ngay cả y phục cũng chưa chuẩn bị đây này. ” “Hôm qua Hinh Phi sốt cao, thái y cũng không tra ra nguyên nhân.
192 “A a a !!!!” Hương Nại Nhi liều mạng ôm lấy Tần Khê, núp trong ngực Tần Khê kêu to, “Chậm một chút! Chậm một chút~~ tôi muốn nghỉ!” lúc nói xong một câu như vậy, cảnh vật mới đó đã tụt lại phía sau chừng mấy thước.
193 Là bí mật của hai bọn họ thôi. Tần Khê nói xong, sờ sờ đầu Hương Nại Nhi, Hương Nại Nhi bấy giờ mới hung hăng trừng mắt, “Tần Khê, anh muốn chết hả?”Tần Khê ách một tiếng, ngượng ngập rút tay về, miệng lầu bầu, “Con gái bây giờ sao chẳng đáng yêu gì cả.
194 Hương Diệp rất muốn nói, chúng ta chẳng qua chỉ tới tìm người, nhưng khi thấy phản ứng của Lạc đại phu này lớn như vậy, sợ rằng thực sự Ngọc Sanh Hàn đã đoán trúng rồi, giữa Danh Dược Tử và vị Lạc đại phu này.
195 Quái Lão cũng từng khuyên Danh Dược, cuối cùng bị chỉnh cho chết đi sống lại, hai người cũng rất ăn ý không dám nhắc lại chuyện của bà nữa, thời buổi này, quả nhiên là người tay nắm quyền lớn sinh sát mới có quyền được nói, Danh Dược ở Lam Ngọc đảo, chính là Đại vương.
196 Danh Dược lạnh giọng dứt lời, xoay người đi thẳng, Quyển Nhi ở phía sau gọi Linh cô cô mãi, bà cũng không quay đầu lại. Quái Lão thấy Danh Dược đi, cũng lập tức đứng dậy đuổi theo.
197 Khi hắn được người đó cẩn thận chăm sóc, tâm tình như thế thế nào. Bởi vì hắn, hại gia đình của nàng xuất hiện rạn nứt, hắn yên lặng bỏ đi, lúc đó tâm trạng của hắn thế nào.
198 “Sao vậy?” Hương Diệp và Ngọc Sanh Hàn đồng thời ngẩng đầu, sau đó lại đồng thời đặt quyển sách trên tay xuống. Tần Khê nhìn động tác vô cùng hài hòa của hai người, thấy thực là ngượng ngập, lắc lắc đầu, nắm thẳng lấy tay Hương Diệp cầu cứu, “Tiểu Hương Hương~~ “Ngọc Sanh Hàn ngay lập tức bắn ra một ánh mắt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy tay Hương Diệp của Tần Khê, phóng ra hàn quang, Hượng Diệp nhàn nhạt rụt tay lại, hỏi, “Rốt cuộc là làm sao?”“Hương Nại Nhi từ hôm qua về đã trốn trong phòng không ra ngoài, gọi thế nào cũng không chịu ra ~~” Tần Khê có chút buồn bực nói, lúc đó phản ứng đồng thời của Hương Diệp và Ngọc Sanh Hàn chính là, “Anh làm gì với cô ấy hả?”Tần Khê nghe vậy thì xấu hổ, sau đó mặt mày lại ấm ức, bật thốt lên, “Tôi có làm gì cô ấy đâu? ! Hai người phải hỏi cô ấy làm gì với tôi mới đúng!”Nghe vậy, hai người lại không hẹn mà cùng hỏi, “Cô ấy làm gì với anh?”Tần Khê giờ phút này chỉ biết im bặt, hắn thực không biết tìm hai đứa này nhờ giúp đỡ là đúng hay sai đây.
199 “Anh cũng đâu phải cô ấy. ” Hương Diệp như bất đắc dĩ than, bên kia, Lam Điền đã bưng đồ ăn tới, Hương Diệp kéo Ngọc Sanh Hàn vào phòng của Hương Nại Nhi.
200 “Sao rồi? Có được không vậy?” Hương Nại Nhi vội vàng cầm lấy gương đồng soi, Hương Diệp thấy thế, kéo thẳng cô nàng đến trước mặt Tần Khê, nói, “Cực ổn rồi, không tin cậu hỏi anh ấy đi.
Thể loại: Dị Giới, Trọng Sinh, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Huyền Huyễn, Dị Giới
Số chương: 27