161 “Anh để anh ấy đi, không chỉ vì chuyện đó, mà còn vì…” Ngọc Tiêu Cẩm. Lời còn chưa dứt, sắc mặt Ngọc Sanh Hàn đột nhiên trở nên nghiêm trọng, vụt một tiếng kéo Hương Diệp ra phía sau mình, Hương Diệp còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một tên thích khách nhảy từ trên nóc nhà xuống, hàn quang chớp lóe, mũi kiếm chĩa thẳng vào Ngọc Sanh Hàn, Ngọc Sanh Hàn đẩy Hương Diệp vào trong góc, bắt đầu giao đấu với tên thích khách kia, Hương Diệp kinh ngạc nhìn, đang định gọi thị vệ, cửa sổ sau lưng đột nhiên bị phá tan, hai tên thích khách nhảy từ ngoài cửa sổ vào, tay cầm hàn kiếm, lao thẳng về phía Hương Diệp, Hương Diệp nhanh chóng tránh được một người, lại không tránh được tên còn lại, Ngọc Sanh Hàn thấy vậy, lao người qua, ôm chặt lấy Hương Diệp.
162 Tin chắc là mọi người hiểu rõ tình huống hơn tôi rồi, dưới đây xin mời Hương Diệp và Hương Nại Nhi giải thích cho chúng ta một chút đi~Hương Diệp: Xét theo yêu cầu của trang web, Hoa si hoàng hậu giờ bắt đầu vào VIPHương Nại Nhi: Hương Diệp.
163 Hương Nại Nhi nghe vậy trượt chân một cái thiếu chút nữa ngã xuống, nhìn Ngọc Sanh Hàn, vẻ mặt khó hiểu, “Ngọc Sanh Hàn, anh bị ngu rồi à?”“Láo xược!” Lại là một tiếng quát dữ dặn, Ngọc Sanh Hàn trực tiếp gọi người, “Người đâu!”An Quế vội vàng chạy vào, thấy Ngọc Sanh Hàn đã tỉnh lại, lòng giống như tràn đầy vui mừng, “Hoàng thượng, người cuối cùng cũng đã tỉnh!”“An Quế!”“Có nô tài!”“Lôi kẻ không biết tôn ti này giải xuống cho Trẫm!” Ngọc Sanh Hàn cáu kỉnh hạ lệnh, An Quế nghe mệnh lệnh kia mà sững sờ tại chỗ, cho rằng mình đã nghe lầm, “Hoàng thượng, người bảo làm gì Hương cô nương?”“Không nghe thấy Trẫm bảo giải cô ta xuống sao?” Ngọc Sanh Hàn nghiêm túc nhìn, An Qué vội vàng đáp lời, bước tới trước mặt Hương Nại Nhi định kéo cô rời đi, Hương Nại Nhi lại né khỏi ông ta, chạy đến trước mặt Ngọc Sanh Hàn lôi kéo hắn nói, “Ngọc Sanh Hàn anh đừng đùa nữa! Tung tích Tần Khê không rõ, Lam Điền cũng không thấy, anh mau phái người đi tìm bọn họ đi!”Ngọc Sanh Hàn lạnh lùng nhìn Hương Nại Nhi, trong mắt lộ ra chút nghi hoặc, “Tần Khê? Lam Điền?”Đúng lúc Hương Nại Nhi tưởng rằng hắn đã hồi hồn lại, không ngờ Ngọc Sanh Hàn đột nhiên lại đẩy Hương Nại Nhi qua một bên, nhìn An Quế, “Còn không lôi cô ta xuống?”“Ngọc Sanh Hàn, anh là đồ khốn! Cẩn thận tôi nói với Hương Diệp! Tôi sẽ bảo cô ấy sau này không để ý đến anh nữa!” Hương Nại Nhi nhất thời kích động, nhìn Ngọc Sanh Hàn gào thét, không ngờ, Ngọc Sanh Hàn hơi ngẩn ra, đưa tay ý bảo An Quế dừng lại, nhìn Hương Nại Nhi, hỏi: “Ngươi biết Hương Diệp Nhi?”Lần này khiến cho cả Hương Nại Nhi cũng bối rối, không phải mất trí nhớ, sao hắn lại bày trò chỉnh người ta?Lại nghe ngoài cửa vang lên một tiếng, “Thái hậu giá lâm~”Thái hậu vội vàng đi vào, thấy Ngọc Sanh Hàn đã tỉnh lại, trên mặt hiện lên vẻ mừng rỡ, “Hoàng thượng, Hoàng thượng đã tỉnh lại rồi.
164 Hương Diệp thấy sự mê man nơi đáy mắt Hương Nại Nhi, chỉ nói, “Tiêu Cẩm mặc dù đã gây ra chuyện như vậy, nhưng bọn mình dù sao cũng lớn lên cùng nhau, ca ca có chuyện, anh ta nhất định sẽ không thấy chết mà không cứu, mình nghĩ, ban đầu Ngọc Sanh Hàn cũng nghĩ vậy nên mới quyết định để Tần Khê đi trấn áp trước.
165 Sắc trời tối dần, Tú Nhi hồi cung, thấy Cầm Phi đang ngồi yên, liền bước qua, “Nương nương, Tú Nhi đã về rồi. ”“Ngươi về rồi à. ” Cầm Phi khẽ mỉm cười, “Thư đã chuyển chưa?”“Dạ, Vương gia nói, Tiêu Vương gia sẽ rất cảm kích nương nương.
166 Mặt trời dần ngả về Tây, Hương Diệp đứng dậy, đem chú gấu bự nhét trở lại trong rương, sau đó gọi cung nữ, tiểu cung nữ đi vào, đột nhiên thấy gáy nhói lên một trận, cả người lăn ra bất tỉnh, Hương Diệp dìu thân thể mềm nhũn của cô ta dậy, thay bộ y phục trên người cô ta, sau đó đặt cung nữ đó lên giường.
167 “Hi…’ An Quế ngây ngốc đáp lại một tiếng, lúc hồi hồn lại thì vội vàng quay lại khóa chặt cửa, cả kinh nói, “Trời ơi~ Hoàng thượng… Cô làm gì Hoàng thượng thế này?” “Ạch, An Quế, ông nghe ta nói, chuyện là như vầy, Hoàng thượng muốn giết Cầm Phi, Hương Diệp ngăn cản, sau đó hắn định động đến Hương Diệp, lúc đấy ta mới chính nghĩa động thân nhảy ra đè bất tỉnh Hoàng thượng, cho nên, ta giải thích vậy ông đã hiểu chưa?” “Nô tài hoàn toàn không hiểu được!!” An Quế thật muốn ngửa mặt lên trời kêu gào, tình huống thế này, ông ta phải làm sao cho ổn đây? Nếu mà gọi thị vệ giải Hương cô nương xuống, chờ Hoàng thượng tỉnh lại, Hương cô nương chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
168 “Ưm ưm!!” Ngọc Sanh Hàn liều mạng trừng Hương Nại Nhi, lắc lắc người muốn thoát khỏi dây thừng, ánh mắt dường như muốn nói gì đó, Hương Nại Nhi nuốt nước miếng, chân không tự chủ được lùi lại mấy bước, “Ngươi đừng giãy dụa nữa, ta đã trói chặt tận mấy vòng rồi!”“Hoàng thượng, Hoàng thượng đã tỉnh lại?” An Quế đột nhiên chạy vào, thấy Ngọc Sanh Hàn đã tỉnh lại, tim đập như gì, trên mặt đầy vẻ sợ hãi.
169 Có một số việc, chúng ta biết rõ là sai, lại vẫn muốn kiên trì đến cùng, bởi vì không cam lòng. Tiêu Cẩm vẫn tin rằng, trong lòng Hương Diệp Nhi có vị trí của hắn, ít nhất là, nhiều hơn đại ca, nếu Hương Diệp không yêu đại ca, hắn sao có thể nhẫn tâm để nàng lại ở trong cung sống không vui vẻ gì?Hắn chỉ hy vọng Hương Diệp Nhi được hạnh phúc mà thôi, mà đại ca, không thể mang cho nàng hạnh phúc mà nàng muốn.
170 “Bọn họ đâu?” Sắc mặt Minh Lam trầm xuống, Hương Diệp cũng im lặng, không rõ chân tướng thế nào. Mà lúc này, ở lối vào dưới núi, Tiêu Cẩm dẫn Ngọc Sanh Hàn một đường đi tới, Ngọc Sanh Hàn đang khó hiểu trong lòng, lại nghe Tiêu Cẩm nói vọng lại từ phía trước, “Muốn cứu Hương Diệp Nhi, hãy đi cùng ta!” Sắc mặt Ngọc Sanh Hàn sững lại, lập tức thúc ngựa, đuổi theo Tiêu Cẩm lên Đoạn Phong sơn.
171 Một tiếng kêu vang giòn, rất xứng với tiếng thở hắt một hơi không thể tưởng tượng nổi của mọi người, rất nhịp nhàng. Hoàng hậu này thật dũng cảm!“Sớm biết như vậy, tôi cần gì phải hy vọng anh mau chóng quay lại?!” Hương Diệp lạnh lùng nói, trong mắt ánh lên thủy quang, giọng nói hiếm khi không thể kìm nén hơi run rẩy, “Chẳng thà đừng xuất hiện ngay từ đầu còn hơn!”Hương Nại Nhi kéo Tần Khê im bặt, không dám nhiều lời một câu, dù sao Hương Diệp nổi giận, đây là lần đầu tiên.
172 “Nhị ca!” Tiêu Cẩm thấy Minh Lam ngã xuống đất ngất đi, trong lòng càng thêm áy náy, Hương Nại Nhi thấy vậy, lại thừa dịp thêm một câu, “Chậc chậc, xem ra Lam Vương không chịu nổi bị cự tuyệt, đả kích quá nên ngất đi rồi.
173 Nói xong, lại trừng mắt nhìn Ngọc Sanh Hàn đang ngây ngốc, quất ngựa đi thẳng, Ngọc Sanh Hàn nhìn bóng dáng vụt đi của cô, một lúc lâu, khóe miệng đột nhiên cong lên một hình cung đẹp đẽ, không nhịn được bật cười, thì ra, là như thế.
174 Loảng xoảng! Loảng xoảng!Từng trận tiếng chén vỡ cùng tiếng rượu vãi tung tóe vang lên, còn lại, mọi người đều ngây ngẩn một trận, không khí này sao lại quỷ dị như vậy, Hoàng Đế lão tử đột nhiên bước ra, há miệng bảo mình là heo!Vậy bọn họ thì là cái gì? Binh đoàn heo chắc?Xoạt một tiếng, mọi người đồng loạt đứng dậy, quỳ xuống trước Ngọc Sanh Hàn, thanh âm vang dội rất chỉnh tề, “Hoàng thượng hồng phúc tề thiên.
175 Ngọc Sanh Hàn cùng Tần Khê đẩy cửa lớn ra bước vào, lại thấy, trong đại lao đang giam giữ Lam Vương, có Lam Vương, cũng có cả Lam Điền. “Buông ta ra! Vương gia…”“Chẳng lẽ ngươi không muốn biết ta có thích nam sắc không sao? Giờ ta sẽ cho người biết tường tận!” Minh Lam vừa nói, vừa vươn tay định kéo đai lưng của Lam Điền.
176 Một tay xách đèn lồng, một tay kéo Hương Diệp, từ từ bước đi, tới lãnh cung, nhìn cánh cửa đã xa cách từ lâu kia, có một cảm giác quen thuộc khó tả, nếu mà nói ra, thì những ngày ở lãnh cung này mới chính là những ngày tháng ấm áp nhất của hai người.
177 “Ừm, để em suy nghĩ đã. ” Hương Diệp nghiêm túc trả lời, đôi mắt Ngọc Sanh Hàn trầm xuống, cúi đầu cắn một cái trên vai Hương Diệp, Hương Diệp nhất thời đẩy hắn ra, “Đau!” “Gọi lần nữa đi.
178 Lúc quay ra, Hinh Phi vẫn ngồi yên như cũ, dáng vẻ kiên nhẫn, dường như có lời muốn nói. “Để tỷ tỷ phải đợi lâu. ”“Nương nương nói đùa. ” Hinh Phi vui vẻ đáp lại, nhìn Hương Diệp, cười nhẹ, Hương Diệp trực tiếp hỏi nàng ta, “Tỷ tỷ chẳng hay có chuyện gì?”“Nương nương thông tuệ, không thể gạt được nương nương.
179 Hôm sau, Hương Diệp tự mình đến Ngọc Cầm cung truyền chỉ ý của Hoàng thượng, Cầm Phi bây giờ được giải trừ lệnh cẩm, nhưng lúc này lại truyền ra tin thân thể Cầm Thụy yếu ớt, ở trong cung mệt nhọc hơn một tháng, cộng thêm tâm tư tích tụ, dễ dàng sinh bệnh.
180 Thấy dáng vẻ ngây thơ như vậy của Lam Điền, Minh Lam đơn giản muốn hộc máu, chẳng lẽ nàng không hề cảm thấy trong chuyện này có gì mờ ám sao? Đám người này rốt cuộc có ý gì? Ngọc Sanh Hàn có ý đồ gì, thực ra, cho dù không nói, hắn cũng đoán được, có thể điều động được cấm vệ quân trong cung này, trừ người kia ra thì còn ai? Nếu muốn hắn chết, đại khái không cần phí công như vậy, trừ phi, người kia cố ý muốn mượn tay Lam Điền cứu hắn? Chuyện hắn đã phạm phải quốc pháp khó dung, Ngọc Sanh Hàn không thể mạo hiểm mà sơ suất thả hắn… Trong lòng hơi rối rắm, vẫn hỏi, “Ngươi tới đây, Hoàng thượng và hoàng hậu, cả Ngọc Khê vương đó nữa có biết không?” “Không biết, hôm nay Hoàng thượng và Hoàng hậu mặc thường phục xuất cung, tới Thiên Sứ Các, ta lấy cớ thân thể khó chịu, bây giờ mới lén ra.