201 - Người cãi Vương mệnh Thổ Phiên, giết không tha!Lý Tự Nghiệp thân trên để trần ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gầm giận dữ, quơ mạch đao trong tay, phát ra tiếng gió phần phật, đằng đằng sát khí mà phóng ngựa xung phong liều chết tiến vào doanh địa.
202 - Khánh Vương, không nên cho rằng hoàng tử là có thể tùy ý làm bậy. Ngươi đánh chủ ý gì, trong lòng chúng ta đều hiểu được. Hừ, ngươi vẫn nên nhanh chóng thả Tôn Công Nhượng ra cho ta.
203 - Lão nô không biết, xin hoàng thượng nói rõ. Lý Long Cơ cười lên ha ha, vừa muốn nói chuyện đột nhiên làm như nhớ ra cái gì đó, đột nhiên dừng lại, chỉ thản nhiên khoát tay áo:- Thôi, việc này trẫm tạm thời giữ bí mật.
204 Ngọc Chân hiểu được, Lý Nghi cũng không phải người ngu, nhưng trong lòng Lý Nghi vẫn cảm thấy rất không thoải mái, cảm thấy hiện giờ không nuốt trôi được cơn tức này.
205 Có lẽ, trong một đoạn lịch sử này, không có cao nhân ẩn cư nổi danh đi? Còn văn võ song toàn?Thấy thần sắc Tiêu Duệ biến ảo, lão già cười nhàn nhạt, nâng chén trà bằng trúc trên bàn của hắn, cung kính nói:- Đây là chè xanh lão phu tự chế, được nghe Tiêu đại nhân xưa nay thích chè xanh, xin hãy nhấm nháp.
206 - A Đại, nhớ kỹ lời sư phụ nói, người này là quý nhân trong mệnh của con, cũng là quý nhân của người Thoán các con. Chỉ cần hắn nguyện ý giúp các con, người Thoán sẽ có đường ra! Hơn nữa, A Đại, thân thể của con.
207 Chỉ có điều nụ cười này, trong mắt Lý Lâm Phủ, quá mức âm hiểm và dối trá. Lý Lâm Phủ cắn chặt răng, cúi đầu nói:- Hoàng thượng, nhưng Khánh Vương điện hạ duy trì Hoàng Phủ Duy Minh tự mình tăng cường quân bị ở Lũng Hữu… Nếu lại để cho Khánh Vương đi Lũng Hữu, thần lo lắng.
208 Lý Tông chậm ngẩng đầu, nhìn phụ hoàng cao cao tại thượng, một chút oán giận và ác độc chợt lóe rồi biến mất trong ánh mắt. Làm một hoàng tử tuổi trẻ triển vọng nhất của Lý Long Cơ, bất kể thế nào Lý Tông cũng không tiếp thụ được, không ngờ Lý Long Cơ gạt bỏ đề nghị của triều thần như thế, thà rằng chọn một tên hoàng mao tiểu tử, cũng không chịu lập mình làm thái tử.
209 Trở thành thái tử, gần như là giấc mộng của mỗi một hoàng tử. Bởi vì từ Đông Cung đi tới tòa hoàng đài kia, đã sắp tới. Dọc theo con đường rời cung, Lý Kỳ nói cười chân thành, nhưng Tiêu Duệ lại xác thực có chút không tập trung.
210 Làm người đứng đầu một phe Khánh Vương, làm Hộ bộ thượng thư, làm một bề tôi chính trực, thật ra Bùi Khoan cũng không muốn đi lên mặt đối lập với Tiêu Duệ.
211 Lời Tú Nhi truyền vào, Tiêu Duệ ngẩn ra, lưu luyền thu tay từ thân thể mềm mại hổn hển thở của Chương Cừu Liên Nhi, không kìm nổi nói:- Liên Nhi, xem ra ta muốn ăn nàng, thật không dễ dàng.
212 Ngọc Chân và tân nhậm thái tử đều đến phủ chúc mừng, đám quyền quý Trường An đua nhau mà đến. Làm Tiêu Duệ cảm thấy không ngờ chính là, trong tân khách không mời tự đến, không ngờ cũng không thiếu quan viên lúc trước thuộc một hệ Khánh Vương và Thọ Vương.
213 Một đêm triền miên, Chương Cừu Liên Nhi mệt mỏi không chịu nổi, lúc sáng sớm mới vừa mơ màng một hồi. Mặt trời lên cao, nàng mở to mắt nhìn, thấy Tiêu Duệ vẫn ôm lấy bả vai nàng như cũ mơ màng đi vào giấc ngủ.
214 Kỳ thật hắn cũng rất rõ ràng, chuyện này cũng không đơn giản. Lần cầu tình cho Lưu U Cầu Cầu này, trên cơ bản sẽ bị Lý Long Cơ “đá” ra ngoài, nhưng Tiêu Duệ vẫn cứ đến đây; không vì cái gì không, vì trả nợ một chút tình cũ của tay ăn chơi Lạc Dương lúc trước mà mình phụ thể.
215 Nàng biết rằng, cả đời này, một đoạn tình cảm lưu luyến này của nàng nhất định sẽ không có kết quả gì. Nhưng yên lặng và dịu dàng một lát như vậy, đã đủ để nàng trở về vị trí cũ cả đời.
216 Nhưng Lưu U Cầu cũng không sợ chết, trái lại một hơi nói ra bí mật chôn dấu trong lòng hơn mười năm này, lão cảm thấy thả lỏng và giải thoát khác thường.
217 - Nói cũng đúng, hoàng mệnh của trẫm vừa hạ, ai dám không theo?Mặc dù Lý Long Cơ đang mỉm cười, nhưng loại tự tin kiêu ngạo và khí phách không gì sánh kịp đã tự nhiên phát ra, tuy rằng không phải cố ý, vẫn khiến Tiêu Duệ ngồi một bên cảm thấy một chút áp lực.
218 Tiểu thái giám nói đúng, ngay khi Hoàng Phủ Duy Minh lên đường, gần như Tiết độ sứ các trấn đồng loạt bị Lý Long Cơ ban chiếu thư, gọi đi Trường An. Đến tột cùng Lý Long Cơ muốn làm gì, không chỉ nói đám Tiết độ sứ này không hiểu ra sao, cho dù là chúng thần trong triều cũng không rõ ràng lắm.
219 - Tiêu Hổ, người báo tin của Tôn gia còn ở đây hay không?- Còn, lão gia. Khóe miệng Tiêu Duệ bĩu ra:- Đi, mang ta đi gặp hắn. Tiêu Duệ chạy đi mấy bước, đi hai bước, không khỏi dừng chân lại, quay đầu nhìn Lý Nghi.
220 Võ Hương Lăng không tình nguyện mà đi. Lý Long Cơ nhìn bóng lưng Võ Hương Lăng đi xa, nụ cười trên mặt dần biến mất gần như không còn, không ngờ còn hừ lạnh một tiếng.