141 Một trận chiến An Bình thành, uy danh quân Đường ở Thoán khu đại chấn. Mà tên Tiêu Duệ này, cũng bởi một hồi lửa cháy đốt thành mà tên tuổi lan truyền toàn bộ khu man di tây nam.
142 Trong lòng người Thoán, Tiên Vu Trọng Thông không phải người bình thường. Chẳng những là Tiết độ phó sứ quyền cao chức trọng tại Kiếm Nam Đạo, còn là thương nhân lớn nhất Kiếm Nam Đạo, gia tài rất nhiều.
143 Tiêu Duệ nắm trong tay một đạo mật chỉ Lý Long Cơ ban xuống, trong lòng đột nhiên có chút do dự. Đạo mật chỉ này của Lý Long Cơ, chính là mật chỉ sắc phong thủ lĩnh người Thoán làm Phiên Vương.
144 Trương Cửu Linh dẫn đầu một đám văn thần thúc giục, hai ngày này trong lòng Lý Long Cơ ngày càng căm tức, ngày càng phẫn nộ. Trên triều sáng nay, thanh âm trong trẻo mà chấp nhất của Trương Cửu Linh vẫn còn quanh quẩn bên tai hắn như cũ, sắc mặt Lý Long Cơ âm trầm phất tay đuổi tất cả cung nữ và thái giám ra khỏi ngự thư phòng, chỉ để lại lão nô tài Cao Lực Sĩ.
145 Tiêu Duệ quay đầu ảm đạm cười, vỗ nhẹ bả vai Lệnh Hồ Xung Vũ:- Thế sự khó liệu, thay đổi bất ngờ… Hết thảy, đều vì sinh tồn!- Hết thảy… vì sinh tồn?Lệnh Hồ Xung Vũ thì thào tự nói, đã thấy Tiêu Duệ cười vang chạy xuống thành lâu, cũng lấy lại bình tĩnh, đuổi theo.
146 Nhưng hiện giờ không giống, Tiêu Duệ đến đây. Tiêu Duệ sử dụng thời gian một ngày, sửa sang ra một phần công nghệ làm rượu đã cải tiến, dạy cho tửu công người Nhu, đưa ra cải tiến ở bốn khâu làm rượu: thứ nhất là xuống men, gia tăng lượng men sử dụng; thứ hai là lên men, từ lên men một lần đổi thành lên men nhiều lần, số lần lên men không được thấp hơn 8 lần và mỗi chu kỳ lên men kéo dài một tuần thậm chí lâu hơn; thứ ba là hồi sa, cũng chính là thêm nguyên liệu thô, nói cách khác, trong quá trình ủ, phải lựa chọn thời gian thích hợp tăng thêm 2 lần nguyên liệu thô trở lên; thứ tư là chưng cất, trải qua chín lần chưng cất trọn vẹn mới có thể lọc ra một chén rượu Mao Đài thơm mát.
147 Ánh sáng mạnh mẽ chói mắt khiến giữa đại điện rõ ràng rành mạch trong nháy mắt, trên mặt người Nam Chiếu hoặc là phẫn nộ, hoặc là sợ hãi, hoặc là thô bạo, hoặc là vô cùng lo lắng đều dừng lại trong mắt Tiêu Duệ.
148 Bọn họ sao có thể không quen thuộc, bọn họ sao có thể không khiếp sợ!Đây cũng là Nam Chiếu đại vương vừa mới quy thiên của bọn họ, đây cũng là đại vương Bì La Các thống lĩnh bọn họ thống nhất sáu Chiếu đó!Thần sắc Bì La Các cực kỳ bình tĩnh, chuyện cho tới giờ, hắn sớm hiểu được, mình đã một lần nữa đoạt lại vương vị thuộc về mình.
149 Cho nên, Lệnh Hồ Xung Vũ ẩn dấu đi tình cảm của mình. - Các Cách Mã, ngươi. Bì La Các lại nhíu mày:- Bổn vương đang ẩm yến với Tiêu đại nhân, ngươi hãy lui ra sau!Các Cách Mã quật cường nhíu mày liễu, không ngờ đi thẳng tới phía sau Tiêu Duệ, đứng bên người Lệnh Hồ Xung Vũ.
150 Lý Nghi phụng chỉ tiếp quản sản nghiệp Tiên Vu gia, nhưng Lý Nghi làm sao có thể biết, làm sao có thể xử lý chuyện mua bán của thương nhân, nàng đành giao hết thảy những chuyện vặt vãnh này cho Dương Quát.
151 Đám nha binh này dắt ngựa, tập hợp lại một chỗ, không nói chuyện với nhau, động tác mỗi người cực kỳ nhanh chóng xếp đặt lều trại dưới đất. Xem ra là muốn chuẩn bị đóng quân một đoạn thời gian ở đây.
152 Trong màn trời u ám gió tuyết như muốn đổ sập xuống, Tiêu Duệ thở dài trong xe, xốc màn xe ngựa lên:- Tuyết thật lớn, đã vài ngày còn không dừng lại. Tiêu Duệ vén rèm xe lên, một cơn gió lạnh vèo một tiếng lùa vào, Lý Nghi ngồi cạnh Tiêu Duệ không kìm nổi rùng mình một cái.
153 Nghe nói, lần này vào kinh, hoàng thượng lại muốn thăng quan tiến chức cho Vương Trung Tự. Tin này vừa ra, đám thân binh nha tướng của Vương Trung Tự không ngừng hưng phấn.
154 Quân binh thủ vệ hừ lạnh một tiếng:- Đứng lại, người nào?Thị nữ Thu Nguyệt nhíu mày. Nàng từ 12 tuổi tiến cung phụng dưỡng công chúa Hàm Nghi, cho tới bây giờ đã 6 năm, hiện giờ gả theo nàng vào Tiêu phủ, Thu Nguyệt còn chưa từng thấy nam tử thô lỗ như vậy, không khỏi mất hứng hếch cái miệng nhỏ nhắn:- Hung hăng cái gì? Nhanh vào phủ nói cho Vương Trung Tự, rời cửa tới đón phu nhân nhà ta!- Lớn mật! Con nhóc, dám gọi thẳng tục danh đại soái nhà ta.
155 Sau khi rời cung, Tiêu Duệ không do dự mà đi thẳng đến chỗ Chương Cừu Kiêm Quỳnh ở Trường An. Thủ vệ quân sĩ Kiếm Nam Đạo thấy là Tiêu Duệ, vội vàng đi vào bẩm báo Chương Cừu Kiêm Quỳnh.
156 Mà sau khi Tiêu Duệ từ biệt Ngọc Chân, liền tới Vạn Niên huyện nha phía đông phố lớn Chu Tước. Hắn là Vạn Niên huyện lệnh mới được bổ nhiệm, trở lại kinh sư mấy ngày, còn không có tới huyện nha nhậm chức.
157 Gió lạnh như đao, quất vào mặt lạnh tới xương. Dưới ánh mắt soi mói trong suốt của Tiêu Duệ, thần sắc Lý Đằng Không biến ảo một trận, đột nhiên che mặt nức nở chạy đi, roi ngựa tinh xảo kia, tùy ý vút xuống.
158 - Bảo hộ đại nhân. Vũ tiễn bay tới quá nhanh, hộ vệ bên người căn bản là không kịp phản ứng, thậm chí còn không kịp múa côn sắt trong tay đánh bay vũ tiễn.
159 - Tiêu đại nhân khách hiếm tới, lại có thời gian tới Lý phủ chúng ta. Thị nữ hầu hạ trong phòng, vội vàng mang cái đôn gấm cho Tiêu Duệ, Tiêu Duệ mỉm cười ngồi trước giường:- Đằng Không, thân thể nàng có khỏe không?- Ta rất khỏe, làm phiền Tiêu đại nhân thấp thỏm.
160 Năm trước mới cưới hai nàng xinh đẹp như hoa, một người trong đó còn là công chúa đương triều, năm nay lại đem thiên kim tướng phủ nhét vào lòng. Bậc diễm phúc siêu cấp này của Tiêu Duệ làm cho thế nhân không dám tưởng tượng, trong lúc nhất thời dẫn tới rất nhiều tiếng than sợ hãi.