161 Chẳng qua, ngay khi Hồ binh thủ hạ của hắn căm giận chuẩn bị san bằng Hoa Xuân Các, An Lộc Sơn lại gầm lên giận dữ đuổi bọn hắn. An Lộc Sơn mặt âm trầm ngồi trên mặt ghế đá trong viện dưới gió lạnh nhè nhẹ, tâm niệm chuyển nhanh như điện.
162 Hung thủ sau màn ám sát Tiêu Duệ, tất nhiên là một trong số đám người có trên danh sách này. Người này vô tình sử dụng tấm chi phiếu An Lộc Sơn tặng hay là cố ý vu oan, còn phải đợi điều tra.
163 Vào lúc giữa trưa. Mặt trời đỏ nhô lên cao xua tan đi giá lạnh đầy trời, khiến mùa đông trong thành Trường An thêm vài phần ấm áp. Một chiếc xe ngựa màu đen chậm rãi chạy qua, Tiêu Duệ phiêu nhiên xuống xe, liếc mắt một cái liền trông thấy Trịnh Ưởng chờ trước cửa tửu lâu.
164 Hắn chậm rãi ngồi xuống, nâng một chén rượu trong tay Trầm Yến Yên lên, uống một hơi cạn sạch. Trịnh Long có chút lo lắng liếc qua Thôi Hoán, âm thầm mắng trong lòng hai tiếng: tiểu tử Thôi gia vừa cứng lại vừa thối, ngươi chạy đến nơi này làm loạn cái gì!- A, nghe nói Tiêu đại nhân còn am hiểu làm rượu ngon, ngày khác đến phủ bản quan làm chút rượu ngon cho Thôi gia chúng ta.
165 Rượu ông khoe rượu mời rượu tiên, lưu linh tha hương say hàng tháng; Lý bạch đấu rượu thơ trăm bài, Trương Húc say cỏ long xà liệng. Đừng nói đời người một chén rượu! Đừng nói thế giới là vò rượu! Trong khi say ngủ trời đất rộng, tỉnh lại giữa những năm tháng dài.
166 - Thôi Hoán ca ca, huynh sai rồi, Tiêu lang tuyệt đối sẽ không phụ ta… Lời Không nhi chỉ đến thế thôi, nếu Thôi Hoán ca ca cố ý như thế, Không nhi cũng không còn gì nói nữa.
167 Nhất định có nguyên nhân. Vài gốc đèn mừng đỏ thẫm bùng cháy lên, từng chiếc đèn cung màu phấn hồng treo đầy xà ngang nhô lên cao phát ra ánh sáng dịu dàng, không khí vui mừng trong hỉ đường cũng không bởi vậy mà giảm đi bao nhiêu.
168 Chẳng qua, người Trường An đã ẩn núp đi, sau đó không lâu sẽ được phóng thích cảm xúc mạnh mẽ trong đêm Nguyên Tiêu. Lúc sau giờ ngọ, nghi trượng của hoàng đế Đại Đường Lý Long Cơ yên lặng vào kinh, lúc văn võ bá quan cả triều còn không kịp nghênh đón, đã ổn định vào hoàng cung.
169 Đột nhiên, hắn dừng bước xoay người lại, ánh mắt trở nên nghiêm nghị mà linh hoạt, sắc bén, thản nhiên nói:- Tiêu Duệ, ý của trẫm là, bắt đầu từ ngày mai, ngươi phải đi Hàn Lâm Viện làm học sĩ, lại đi Thịnh Vương phủ làm giáo viên… Mặc kệ như thế nào, dựa vào tài học của ngươi dạy dỗ Lý Kỳ thay trẫm một chút, hẳn là không có vấn đề lớn.
170 Bỗng vang lên một tiếng súngMột con Sói đã bị trọng thươngSói lỡ yêu Cừu - Thang TriềuLang Ai Sang Yang-Chó Sói yêu DêXe ngựa màu đen chạm rãi chạy trên quan đạo lạnh băng cứng ngắc ngoài thành Trường An, sắc trời càng trở nên âm trầm, mà trong gió bắc rét tận tim phổi, từng bông tuyết tựa như lông ngỗng lại bắt đầu ùn ùn rơi xuống.
171 Để Lý Long Cơ vui vẻ, Võ Huệ Phi đương nhiên cũng học Hồ toàn vũ phổ biến một thời này, nhiều năm tập luyện nhảy múa nên còn lưu loát thành thạo hơnso với Hồ nữ , vũ y mềm mại, như nhiều đám mây bay, dung mạo diễm lệ, như mẫu đơn nở rộ, quay đầu lại cười yêu kiều xinh đẹp.
172 Dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, tuyết đọng thật dày bị dòng người điên cuồng dẫm đạp thành đường băng sáng loáng, hoa đăng trên mặt băng rải rác toàn thành có vẻ càng thêm sáng lạn.
173 Kỳ thật, “trò chơi” kể trên Tiêu Duệ cũng khoe khoang không ít ở kiếp trước. Tuy rằng hắn không biết ảo thuật, nhưng trò rượu tiên trong bức tranh kia vẫn là dày công tôi luyện, đi đến Đại Đường lừa dối quý tộc Đại Đường hơn một nghìn năm trước một chút, vẫn là không thành vấn đề.
174 Vẫn là “rượu tiên trong tranh”, lại là “vượt lửa qua sông”, hai “trò chơi nhỏ” như vậy biểu diễn qua, không chỉ nói các quý tộc Đại Đường, mà ngay cả bản thân Tiêu Duệ đều có chút cảm giác giả thần giả quỷ.
175 Lệnh Hồ Xung Vũ đã lập gia đình, còn có chức quan nhất định, mặc dù phẩm cấp rất thấp, nhưng coi như là một người “có thân phận”, hơn nữa, hắn lấy chính là công chúa Nam Chiếu Các Cách Mã.
176 Trong ngày này, Dương Ngọc Hoàn đã sớm cho toàn bộ hạ nhân trong phủ đi nghỉ, để bọn họ được tận tình vui vẻ. Đương nhiên, đa số hạ nhân đều rất tự giác ở lại trong phủ, chỉ có một số có gia quyến mới mang theo vợ con già trẻ lớn bé của mình đi ngắm hoa đăng trên đường.
177 Vào lúc giữa trưa, hơn trăm sứ thần man di đến từ các nước Tây Vực cùng với Nam Chiếu, Thoán khu, người Bặc, Tân La, nối liền không dứt theo đường cung ngân nga trang nghiêm tới Văn Hoa điện nơi tứ di yến.
178 - Tiêu đại nhân xem phần tình cảm ngày xưa, giúp người Thoán chúng ta đi. Tiêu Duệ ngẩn ra, còn chưa kịp nói chuyện, Lý Đằng Không đột nhiên từ ngoài phòng chạy vào.
179 Bữa tiệc tết Nguyên Tiêu, bởi vì Thôi Hoán tính sai, địa vị trong lòng Lý Long Cơ giảm xuống thẳng tắp, mà lòng tin tưởng của Lý Long Cơ đối với Tiêu Duệ lại dâng lên, tác dụng của Thôi Hoán có vẻ không quan trọng gì.
180 - Tỷ phu, có người muốn làm phò mã. - A? Ai muốn làm phò mã?Tiêu Duệ ngẩn ra. - Là Thôi Hoán kia. Cũng không biết phụ hoàng thế nào lại như vậy, ta vừa mới nhận được tin tức, phụ hoàng muốn chỉ hôn Cao Đô tỷ tỷ cho Thôi Hoán kia.