161 Chủ tịch hội đồng quản trị Khách sạn Giả Nhật (Hollyday Inn) - Mạnh Khánh Đông đã nghe được tin tức là chính quyền thành phố muốn lấy lại quyền quản lý cho nên ba ngày trước ông ta đã từ Hongkong chạy tới thành phố Phượng Hoàng, bắt đầu tìm hiểu khắp nơi.
162 - Vấn đề có lớn hay không, tôi cũng đâu có quyền nói chứ? Ha ha. . . . Trương Linh Linh cười cao thâm, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía trước, chuyên tâm lái xe.
163 - Tôi không uống nhiều. Trương Linh Linh không chút yếu thế nhìn chằm chằm vào mắt Trần Thái Trung, không để ý là lời nói của mình trước sau mâu thuẫn.
164 - Không lăn lộn nữa thì thôi, có gì đâu. Đường Diệc Huyên cười cười, giọng nói thanh thúy vẫn vang lên phía sau cánh cửa,- Tôi đã sớm nói rồi, anh đi vào quan trường thật sự là tự làm khổ mình… À, muộn thế này rồi không mời anh uống trà nữa, uống chút bia nhé?- Vậy bia đi, cảm ơn.
165 - Vậy thì anh không cần phải nói nữa. Sắc mặt Đường Diệc Huyên đanh lại, không chút do dự nói. Không biết tại sao tâm trạng cô tự nhiên trở nên rất kém:- Được rồi, muộn rồi, anh về đi.
166 Thật ra, cậu Thái Trung này cũng biết hưởng thụ hả? Di động không mở, lại cũng không ở đơn vị. Khai Phong tủm tỉm cười gật đầu với Trần Thái Trung:- Nếu không phải giáo sư Diêm nói cho tôi biết cậu ở đâu, tôi còn định hỏi cô bé Thiến Thiến kia đấy.
167 Một chai Remy Martin VSOP đã uống hết, Trương Khai Phong cũng không muốn uống thêm, mà rất nhiệt tình mời Trần Thái Trung cùng ăn tối:- Giờ cũng phải năm giờ rưỡi rồi.
168 Trong lòng đã quyết, Trần Thái Trung ngược lại không hề tức giận. Ngay sau đó, vẻ mặt của hắn lại trở nên nghi hoặc. Tất nhiên, vẻ mặt này của hắn vô cùng thích hợp với hoàn cảnh hiện tại.
169 - Ha ha, chàng trai đừng nóng vội mà. Chủ nhiệm Tần mỉm cười, giờ khắc này nói với Thái Trung:- Tôi biết cậu có nhiệt tình nhưng không ngờ lại thiếu kiên nhẫn như vậy, à đúng rồi, không phải Trương Linh Linh sắp xếp cho cậu thu thập tin tức sao? Đó cũng là nhiệm vụ gian khổ đấy.
170 Người con trai thanh tú không để ý đến cô gái kia mà cười tủm tỉm nhìn Trần Thái Trung:- Vị huynh đệ này, vừa nãy cậu… vừa nãy có nhìn thấy chiếc xe Nissan nào không? Chiếc xe Nissan đỗ ở chính chỗ này này.
171 - Haha, tôi lấy đĩa ra xem. Xem có đĩa phim mới nhất nào chưa có, người đàn bà cười, thân hình của ả lắc lư:- Có phải đang cản trở cô quét dọn không?- À, không có.
172 Lò nung, đơn thuần chỉ là ý nghĩ bất chợt nghĩ ra. Hành động tặng đế lót giày lúc nãy đang làm xúc động vài thứ trong lòng của hắn. Mẹ kiếp, không phải sắp xếp công việc cho những nhân viên thất nghiệp sao? Nhờ người không bằng nhờ vào bản thân, anh mày dứt khoát mua chút sản nghiệp, lúc đó muốn sắp xếp cho ai, cũng không phải do bản thân tự sắp xếp là xong à? Cũng không cần phải xem sắc mặt của người khác nữa.
173 - Hơ, đây cũng là nghiệp vụ nòng cốt à?Lý Anh Thụy cười khinh miệt. Vẫn là Hứa Thuần Lương có kiềm chế, nhún vai, hai tay xòe ra. - Được rồi, cho dù chẳng qua là một chiếc xe Duke thôi mà, nếu như là một chiếc Rolls Royce, tôi còn phải đi theo chị Thụy lấy lời khai.
174 Chiếc xe xinh đẹp vừa quẹo vào phía sau gò đất, hai người đang tính “chiến đấu” một trận lập tức trợn tròn mắt… không ngờ chỗ này lại có người?Thoạt nhìn, hình như là một trận “dã chiến” khác cũng sắp diễn ra?- Hơn một cặp, thật là kích động!Trần Thái Trung có hơi ngạc nhiên, quay đầu nhìn Lưu Vọng Nam.
175 Chẳng ngờ chuyện lại không như Lưu Vọng Nam tưởng tượng. Cô gái kia vừa nhìn thấy mặt Trần Thái Trung liền hét lên một tiếng vô cùng thê lương. - A ~Vừa kêu lên, cô vừa kinh hoàng lui lại phía sau.
176 - A~Đinh Tiểu Ninh thét một tiếng chói tai thảm thiết. Trong lúc Lưu Vọng Nam khởi động xe, kéo cửa xe ra, nhảy vọt vào xe, lập tức “rầm” một tiếng, đóng chặt cửa xe lại!- Này.
177 Thời gian rất lâu, chính lúc hai cô gái trong xe đều đợi đến không thể kiên nhẫn được nữa, phía sau tảng đá xuất hiện một chiếc xe tải màu lam đang chạy rất nhanh trên đường quốc lộ, Đinh Tiểu Ninh không kìm được kêu lên một tiếng:- A~Sức lực của người này thật là quá lớn đi?- Chính là chiếc xe này.
178 Ngay trong lúc Đinh Tiểu Ninh đang hối hận thì Trần Thái Trung đã chạy trở lại xe, nhảy vào rồi nói. - Khởi động xe đi. Không xong rồi, nhưng người này đúng là tôi chịu hết nổi rồi.
179 Hắc, không ngờ lúc hắn vô tình chỉnh Thư Thành, cuối cùng lại còn có được hiệu quả này. Trần Thái Trung lập tức thấy hơi buồn cười. Bản thân mình đúng là nhìn xa trông rộng quá mức rồi.
180 - Hừ. Trần Thái Trung khịt mũi nhìn Đinh Tiểu Ninh đang đứng đó, ánh mắt như nhìn một người chết. - Nói thật, thành phụ nữ của tôi người được lợi là cô.