101 Ánh mắt này của Hải Phong, Bưu mặt chó đã thấy thấy nhiều , hắn phi thường hiểu, ở sâu trong nội tâm, không cách nào kìm chế phẫn nộ được. Tao van mày, nếu mày muốn tìm cái chết, không cần phải kéo tao theo như vậy! Vẻ mặt Bưu mặt chó tỏ ra khó hiểu, sau đó hắn thở dài một hơi,- Ai, Trần ca huynh nói đi, huynh định xử lý hắn như thế nào đây? Tiểu bưu tuyệt đối sẽ không oán hận nửa câu.
102 Thiến Thiến nhìn Trần Thái Trung chằm chằm nửa ngày, sau khi không phát hiện ra điều gì trong mắt đối phương mới dẩu môi gật gật đầu. - Được rồi, coi như tôi tha cho anh.
103 - Các người không thử xem sao?Gã béo vẫn còn chưa đi xa, nghe thấy vậy nhanh chóng quay vụt lại, động tác vô cùng linh hoạt, hoàn toàn không phù hợp với thân hình của hắn.
104 - Mẹ kiếp, cơm này tôi không ăn nữa!Lão béo thật sự không chịu nổi nữa, vỗ tay lên bàn nói:- Năm mươi. . . . năm trăm đồng này tôi từ bỏ, các người có thể đi, được chưa?- Như vậy thì không được rồi.
105 Trần Thái Trung nhớ rất rõ lời dặn của bí thư Tân Hoa, phải đoàn kết với bạn học, vì thế đối với người đứng cạnh mình liền cười hì hì gật đầu, xem như là bắt chuyện.
106 Đến Ảo Mộng Thành ca hát cũng là Trần Thái Trung có chút tâm tư riêng. Hắn vẫn nhớ rằng nơi này là nơi hắn kết giao bằng hữu, mà những bạn học này chẳng lẽ không đáng kết giao sao?Dù sao thì Ảo Mộng Thành cũng là quán karaoke mới, trang thiết bị còn khá mới, cấp bậc cũng được.
107 - Không phải, anh tưởng chuyện đơn giản thế à?Thập Thất buồn bực. - Trình độ của họ thì kém nhưng lại muốn được ưu tiên, cứ thế thì người của chúng ta sẽ chạy hết mất.
108 Trần Thái Trung làm sao thèm để ý tới oán niệm của người ngoài chứ? Hơn nữa hắn mặc kệ việc mấy cô gái kia trở về hay là xin luôn vào câu lạc bộ. Hắn trước khi bỏ đi còn thuận tiện quăng cho Thập Thất hai câu:- Có người nào dám tới gây chuyện thì báo tôi.
109 Chuyển biến của Mã Phong Tử đối với Thập Thất là chuyện tốt. Trên thế giới này cứ có lợi thì có hại. Thập Thất cao hứng nhưng Trần Thái Trung lại khổ não.
110 Loại chuyện này thì phải tìm ai thương lượng đây? Trần Thái Trung nhất thời thấy đau đầu. Tìm Bí thư Trương và Bí thư Ngô thì khẳng định là không được.
111 - Cậu đứng lại đó cho tôi!Đường Diệc Huyên bước thêm hai bước chân, đã vào tới phòng khách. Trần Thái Trung nheo mắt, nhìn cô mỉm cười, tức giận trong lòng hắn đang dâng trào.
112 - Báo danh, báo danh. Dương Tân Cương kích động chạy vào. - Bí thư Trần, hiện giờ mọi người trong phòng đã lần lượt đi xin cấp nhà rồi. Anh không tới báo danh sao?Trần Thái Trung mới từ trường Đảng trở về.
113 Cách chuyển quà. . . Trần Thái Trung nghĩ tới nghĩ lui, cũng không nghĩ ra được cách nào tốt. Dường như không thể chậm trễ, không thể. Hắn chỉ có thể xuất ra chiêu số sắc bén nhất trong truyền thuyết—— tặng quà!Chỉ mong Bí thư Ngô Ngôn sẽ không vì vậy mà xem thường mình chứ?Nhưng, nên đưa cái gì mới tốt đây? Dù thế nào cũng không thể tặng đồ lót? Tuy rằng trong nhẫn Tu Di có sẵn loại hàng này, nhưng, tôi cùng cô ta.
114 Thái Trung nào biết Ngô Ngôn hiểu về loại nước hoa này còn nhiều hơn cả hắn?Bất ngờ khi thấy Bí thư Ngô biết thứ này, trong lòng hắn lập tức cảm thấy yên tâm hơn.
115 Ngô Ngôn đã tới Khách sạn lớn Thượng Minh Nguyệt rất nhiều lần. Tuy nhiên, không có bất kỳ lần nào giống với lần này. Cô cảm thấy không được tự nhiên.
116 Thái Trung không quá quen thuộc với những điều cấm kỵ trong quan trường, nhưng hắn có thể khẳng định cô không phải là không giúp được mình, mà là không muốn hỗ trợ.
117 Hôm nay, Ngô Ngôn không đi xuống nông thôn. Cô tới tham gia thảo luận tại nhà máy hóa chất Phượng Hoàng. Hongkong trở về là chuyện lớn ít có trong vài năm nay.
118 Nghe Trần Thái Trung nói vậy, Ngô Ngôn sợ tới mức hồn bay phách lạc, tính bất cứ giá nào cũng há miệng la lớn. Tôi có thể cho cậu. Tôi thật sự có thể trao tấm thân trinh nữ này cho cậu, nhưng.
119 Thái Trung vốn rất có thiện cảm với Lã Cường. Ngoài chuyện lấy về chút tiền này ra, nếu ông ta không ra sức tuyên truyền chiến tích của hắn thì hắn cũng không có khả năng nhanh chóng được triệu hồi về thành Thành phố Phượng Hoàng như thế.
120 Thế mới giống bạn học của mình chứ. Trần Thái Trung cúp điện thoại, rất cao hứng mở cửa phòng vệ sinh. Hắn liền va phải mẹ. Bà đã nghiêng tai nghe ngóng ở đó từ lâu.