141 Đã chơi tới mức này muốn đánh tiếp cũng không thể. Trần Thái Trung xoay người thu hết tiền bạc rồi ngang nhiên rời đi. Khi đi ngang qua Lưu Vọng Nam, hắn còn không quên véo yêu khuôn mặt cô một cái, trong miệng khẽ cười:- Bảo bối, tiền hôm nay tôi thắng, tý nữa bảo Mười Bảy thu lại, coi như tôi tặng cho cô đó.
142 Mọi chuyện có cân nhắc đều tốt. Cả một đoạn đường Trần Thái Trung đi tới, thẳng tới cửa Ủy ban nhân dân quận mới bừng tỉnh đại ngộ. Trời ạ, thời buổi này làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, chỉ có không làm mới không sai thôi!Theo như vậy mà nói, đề nghị của bí thư Trương có thể giải thích là: Cậu cũng đừng có lăn qua lăn lại nữa.
143 - Đúng vậy. Đôi mắt Ninh Trung Quy luôn nhìn chằm chằm vào hành động của hắn. Gã nghe ra ý tứ nghi ngờ trong lời nói của Trần Thái Trung, không khỏi lạnh lùng cười, khóe miệng nhếch lên lộ ra vẻ mặt cực kỳ khinh miệt:- Không phải tùy tiện người nào cũng có từ đường đâu.
144 Tình hình đã phát triển tới mức này thì Trần Thái Trung mới nhớ ra lời dặn của bí thư Trương Tân Hoa: làm việc phải khiêm tốn, kín đáo, đừng có khoa trương.
145 Đi thông báo cũng hay, cuối cùng có thể đẩy được chuyện này đi. Trần Thái Trung đồng ý, nhưng nghĩ lại thì không được, chuyện này mình vẫn phải quản cơ mà!Bởi vì trong giây lát hắn ý thức được một vấn đề.
146 Vào lúc này, mấy viện binh của đài truyền hình Phượng Hoàng đã tới rồi. Một người chủ trì đến cùng một nhân viên quay phim đi tới. Mục đích của bọn họ rất rõ ràng, lấy tin!Đây là kỹ năng thiên phú của những người làm báo.
147 Dưới không khí này, khi mọi người nói chuyện phiếm, hiển nhiên không nói gì tới chuyện công tác. Lúc nào cũng muốn nói tới công việc, không phải là muốn mệt chết sao?Hai vị phóng viên tòa soạn đối với quan hệ của Trần Thái Trung và Hải Thượng Minh Nguyệt rất tò mò.
148 Trần Thái Trung trợn tròn mắt. Cô gái này hắn hơi có chút ấn tượng, chính là một thành viên trong “ Thông Ngọc Bang “. Lưu Vọng Nam này rốt cục là đang chơi trò gì đây?Tiểu Quách nghe cô gái trả lời như vậy, khụt khịt mũi, hơi ngạc nhiên nhìn hai người đồng hành của mình: Đây là người đi làm vệ sinh sao? Trên người cô ta toàn mùi nước hoa! Việc này có hơi kỳ lạ chăng?Nhiều chuyện! Hai vị nọ hung tợn trừng mắt nhìn anh ta, ý tứ trong mắt rất rõ ràng.
149 Sự kiện này thật ra cũng không tính là một chuyện gì lớn. Hơn nữa lãnh đạo đã lui rồi, đằng nào thì cũng không cản trở con đường thăng tiến của bất cứ kẻ nào.
150 Trần Thái Trung cũng tùy tiện rời đi. Ở trong lòng hắn cho rằng Ngô Ngôn cũng đã sợ hãi tới khắc cốt minh tâm rồi, sẽ chẳng có hành động gì đối chọi với mình nữa.
151 Đã nói tới đây thì Trần Thái Trung cũng không để ý nữa. Hắn tìm được Thường Quế Phân rồi tùy tiện nói một chút, ý tứ đơn giản là cô muốn làm gì là quyền tự do của cô, họ Trần tôi cũng còn muốn làm người.
152 Thật ra Trần Thái Trung vốn là có tâm tư muốn giao hảo với Diêm Khiêm, tại sao? Bởi vì ông ta là giáo sư. Đã là giáo sư thì quan hệ với học sinh trong lớp Đảng khẳng định không ít.
153 -. . . . . . . . Như vậy đi, anh nói thêm về tính cách của người phụ nữ này xem. Đợi tới khi Lưu Vọng Nam hiểu rõ mọi chuyện hơn, cô rốt cục cũng giúp Trần Thái Trung nghĩ ra được biện pháp đối phó, đó chính là trước mặt Ngô Ngôn tỏ vẻ mạnh mẽ.
154 Năm chín bảy, có tám mươi hay một trăm ngàn đã coi là có tiền. Nếu mà có tới hơn một triệu thì tuyệt đối đã trở thành truyền thuyết trong miệng dân chúng.
155 Chủ nhiệm Hợp tác Lý Kế Phong biết Trần Thái Trung là do Chương Nghiêu Đông điều tới. Tuy nhiên, anh ta quá hiểu việc này, mới cảm thấy việc Bí thư Chương muốn Tiểu Trần đến đây, nếu không phải là người nhà, thì cũng do nhân tình nhờ cậy mà thôi.
156 Hai người cảnh sát đứng đó ngơ ngác nhìn nhau. Trong lòng Trần Thái Trung liền mừng thầm. Hắn tìm một chỗ núp rồi hiện thân. Hắn lấy từ trong nhẫn Tu Di ra một cái máy ảnh mà hắn đã lấy được trong nhà Tự Thư Thành, rồi lập tức chụp ảnh lia lịa.
157 Thiên Gia đã sớm nghe nói Từ đường nhà họ Gia ở thành phố Phượng Hoàng đã bị đổi tên thành Ninh giaÔng ta biết Từ đường nhà mình bị đập phá khi ông ta còn trẻ.
158 Nói thật, Tần Liên Thành cũng cực kỳ bất mãn với Lý Kế Phong, nhưng đối với một kẻ ba gai như Trần Thái Trung, ông ta cũng không có ấn tượng tốt cho lắm.
159 Sắp tới tháng mười rồi, nhưng nhiệt độ ở thành phố Phượng Hoàng cũng không thấp. Thiên Gia đề nghị xuống xe đi bộ một chút:- Tôi từng là người của thành phố Phượng Hoàng, đã hơn năm mươi năm nay chưa đi trên đường phố của thành phố Phượng Hoàng rồi.
160 Nhưng quyết định đối với Trần Thái Trung còn chưa được chuyển xuống, đương sự đã trở nên bất trị đến mức không chịu nổi. Nguyên nhân không phải vì hắn.