201 Thụy Viễn có thể nói ra như vậy, khiến Trần Thái Trung có mấy phần vui mừng, xem ra nhìn đúng người, tiên linh khí tiêu hao trên người thằng ranh này, coi như không phí cho chó ăn.
202 Mặt Vương Hoành Vĩ trông giống như quả mướp đắng, trong lòng Trần Thái Trung chợt có cảm giác không đành lòng, ông ta biết Đường Diệc Huyên, chắc hẳn phải có chút quan hệ, không nhìn mặt tăng thì cũng phải coi mặt phật, Đường Diệc Huyên đã làm nhiều việc ình như vậy, mình cũng không thể không nể mặt người của cô được?Hắn đi đến bên người Thụy Viễn, nhẹ nhàng huých một cái vào người đối phương, lúc Thụy Viễn kinh ngạc mà quay đầu lại, hắn hất cằm hướng về phía Lưu Đông Khải: Thụy Viễn a, đừng làm khó nữa, chuyện kia mới là trọng điểm.
203 Trong phòng bệnh yên tĩnh, bỗng nhiên vang lên một tiếng di động chói tai, Chương Nghiêu Đông giật mình, nhướn mày, muốn phát hỏa, điện thoại di động của ai vậy? Ở trong này mà cũng không biết chuyển sang chế độ im lặng?Thật hay, di động kia đang ở trong tay Bùi Tú Linh, thấy tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt qua đây, Trợ lý Bùi tươi cười xin lỗi, xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.
204 Nói thật, Trần Thái Trung cũng không hiểu được làm thế nào để lấy lòng người khác, hơn nữa, hắn lại chỉ thích dùng nắm đấm, dùng quyền cước đến để nói sự thật, giảng đạo lý.
205 Buổi trưa, Trần Thái Trung lái chiếc Santana phóng lung tung trên đường, người ngồi trên ghế lái phụ, đang hung hăng nắm chặt cửa xe. - À này, Thái Trung, hay là để tôi lái đi?Vừa nghĩ tới chuyện có thể tự tay đánh người, Tổng giám đốc liền hưng phấn nói không nên lời, Lương Thiên lo lắng muốn đi theo, nhưng lại bị hắn nghiêm khắc cự tuyệt;- Anh và Tiểu Bùi ở bệnh viện chờ, tôi đi cùng với Thái Trung, các anh còn lo lắng cái gì?Mà lúc này, y hơi hối hận, kỹ thuật điều kiển xe của Thái Trung, thật sự không thể làm cho người ta yên tâm… sai rồi, là làm cho người ta rất không yên tâm!- Anh lái chậm một chút, tôi hơi say xe rồi!- Anh không phải đeo kính râm đấy chứ?Trần Thái Trung tỏ ý rất bất mãn, thằng nhãi này từ lúc ngồi trên xe đã nói thầm cả đường đi, ta Trần mỗ là người có thể “Nhìn thấu vạn dặm”, thật ra anh đâu có say xe, nhưng vẫn đề là làm sao có thể nói với anh?- Tôi không phải là đang chạy đua với thời gian sao? Bọn Hùng Mậu kia đang uống rượu ở quán 'Đến đây nào', đến muộn tìm không được người thì làm sao bây giờ?Hắn rất ghét người khác nói mình làm không được, dù đó là kỹ thuật lái xe!Trước đó không lâu, điện thoại của Trần Thái Trung nhận được tư liệu của ba người, hắn nói phải ra ngoài mua kính râm cho Thụy Viễn, tránh để người khác nhận ra, sẽ không tốt.
206 Thấy nhiều người tụ họp lại, Thụy Viễn trong lòng rất phấn khởi, tinh thần hăng hái, khỏi phải nói có hơn mười phút, đã lấy lại giọng điệu:- Sảng khoải thật, ừ, thật thoải mái …- Được rồi, anh ít mở miệng đi.
207 - Anh ít đùa bỡn cho tôi nhờTrần Thái Trung khẽ nói thầm,- Là mua bán, không phải tán gái. Hắn đúng là biết rõ Thụy Viễn có mấy cân mấy lượng, với kiểu trừng mắt phải đáp lại ngay của thằng nhãi này, lúc này không ngờ chịu từ bỏ như vậy, hiển nhiên, tám chín mười phần là coi trọng nữ cảnh sát này.
208 Thụy Viễn quyết tâm đầu tư vào Phượng Hoàng, Trần Thái Trung không phải là lí do chính. Đúng vậy, được sự ủng hộ của tình hình hiện nay và của ông Hoàng, chính là nhân tố mang tính quyết định trong lần đầu tư này.
209 Trưởng phòng Trần Thái Trung ư? Còn cả trưởng phòng Nha Thăng nữa?Hạng Đại Thông đang cầm điện thoại nhất thời cảm thấy choáng váng, Trưởng phòng thu hút đầu tư tối thiểu cũng phải là cấp trưởng phòng? Trần Thái Trung.
210 Trần Thái Trung nhanh chóng thay đổi thái độ chính là có nguyên nhânBởi vì trong lúc chờ điện thoại, có Phó chủ nhiệm ban quản lí khu kinh tế mới Trương Hãn gọi điện tới.
211 Gọi mình ăn cơm, không phải vì chuyện của tổng bộ đó sao? Trần Thái Trung tự thấy sao tự dưng thân thiện như anh em vậy chứ, thật là quá… kỳ quáiNhìn vẻ mặt tròn mắt ngạc nhiên của hắn, Trương Khai Phong vỗ bàn cười, đến độ nếp nhăn trên mặt ngỡ có thể kẹp được cả chân muỗi,- Ha ha, Thái Trung nếu anh thực sự muốn giúp đến thế, tôi đương nhiên cầu còn không được nữa đấy, ha ha- Nếu anh không có ý đó, thì coi như tôi chưa nói qua vậyTrần Thái Trung sượng sùng đáp trả, trong lòng khá bực.
212 Mắt thấy hai người đều rời đi, sắc mặt Trương Khai Phong liền lạnh xuống. - Thái Trung, có lẽ anh đã có chút hiểu lầm với tôi. Lời đồn đại nhà họ Trần đào mộ tổ tiên lão Hoàng, tôi cũng muốn nói với anh, tuy nhiên, người truyền lời tkhông muốn ôi nhắn qua nhắn lại.
213 Nghe nói như thế, Cảnh sát trưởng liền cảm thấy tức giận. Anh ta quay đầu lại nhìn Trần Thái Trung. Mẹ nó thật ép người quá rồi. Chủ nhà anh cũng chưa lên tiếng, anh là một kẻ tùy tùng thối tha, hăng hái cứng rắn cái gì chứ?Tuổi Trần Thái Trung còn nhỏ, khiến Cảnh ti này hiểu lầm, cũng là chuyện rất bình thường.
214 Thế này là chống lại người của Cục công an Thành phố. Trương Khai Phong thật sự sẽ không kiêng kị nhiều đến như vậy. Phía dưới có tiểu quỷ khó chơi, nhưng Cục công an Thành phố lại là một việc khác.
215 Kế hoạch hiếu kính cha mẹ của Thái Trung, cuối cùng không thực hiện được, ông bố chẳng những điện thoại, thậm chí đến điện thoại cũ của hắn cũng không chịu nhận- Con cho cha, cha cũng không dùng được, có lẽ còn khiến cho người ta nói móc, nói con tham ô gì đó, hiện tại con là cán bộ quốc gia đó, phải chú ý ảnh hưởng… được rồi, nếu con thật có lòng, mua cho cha cái điện thoại kia, cái kia giờ chắc rẻ hơn rồiLời nói của cha, khiến Trần Thái Trung xúc động vô cùng, hai ông cụ bà cụ cả đời hiền lành, tuy rằng người cha có đôi khi nói ra những việc làm trò cười cho thiên hạ, nhưng thật muốn tinh tế mà nói cũng chính là công phu mồm mép, không thể xem là thật.
216 Được Trần Thái Trung đấm bóp, buổi chiều cùng ngày, Thụy Viễn và Lương Thiên Trì đi ngủ như chết, đừng nói khảo sát, không nôn đã là tốt rồi. Đợi cho đến khi hơn năm giờ, An Đạo Trung dẫn theo chủ nhiệm Cát đến chơi.
217 - Việc này chúng tôi đã sớm nghĩ tới. An Đạo Trung cười gật đầu, vô tâm nhìn lại- Tuy nhiên, Thái Trung, cậu cho rằng, vì sao Thụy Viễn còn muốn đến Âm Bình khảo sát?Trần Thái Trung nhất thời sửng sốt, sau đó lắc đầu:- Chuyện này quả thật tôi cũng không biết, dù sao cũng là anh ta muốn tới, tôi cũng chẳng muốn biết, dù sao tôi cũng chỉ giống như một bảo mẫu thôi, chăm sóc cho anh ta ăn, mặc, ở, đi lại là xong việc…- Cậu đúng là “ba tiếp”, tiếp ăn, tiếp chơi, tiếp tán gẫu, ha ha…An Đạo Trung bật cười.
218 - Chuyện ở xã Hạ Mã, các anh đừng có trông đợi. Sau khi Trần Thái Trung nghe xong, một câu liền từ chối ngay. - Ở đây không có người ngoài, tôi sẽ nói thẳng, đối với thái độ của Đỗ Trung Đông kia, cho dù là Thụy Viễn đã đáp ứng rồi, tôi cũng sẽ làm cho việc này phải thất bại!An Đạo Trung và Phó chủ nhiệm Cát trao đổi ánh mắt với nhau: dựa vào cái gì, nói ngang ngược như vậy, hóa ra vị này… thật đúng là không giống vẻ ngoài.
219 Làm sao để vào nhà họ Ngô đây? Đứng ở trước cánh cửa đơn độc của nhà họ Ngô, Trần Thái Trung đang có ý trực tiếp dùng thuật xuyên tường, nhưng nếu như chẳng may bị cô phát hiện, có phải là hơi có phần kinh hãi hay không?Ừm, coi như là tôi đã lén lấy trộm chìa khóa nhà cô.
220 Rời khỏi chỗ ở của Ngô Ngôn, gió thu về đêm thổi đến, Trần Thái Trung thấy lòng bình tĩnh hơn, ơ hay, mình đón xe từ Âm Bình xa tít về đây, chỉ để phơi bày nỗi buồn bã này sao? Thật chả phù hợp với quy luật giá trị chút nào.