241 Đàn bà khi muốn gây rối còn kinh khủng hơn nhiều so với đàn ông!Trần Thái Trung thấy, so với cách làm của Mông Hiểu Diễm, bản thân hắn vẫn lương thiện hơn một chút.
242 - Chuyện gì vậy?Trần Thái Trung quay ra, thì thấy hai người lạ mặt đang nói gì đó với Cổ Hân. - Tôi là Lộ Ngữ Lễ, chủ nhiệm tổ bảo an thôn tiểu Chương,Một người nhìn dáng vẻ khá hung hãn, nhưng lại có cái bụng lệ phệ lên tiếng, đôi mắt thoáng nét gian gian,- Các anh làm gì ở chỗ chúng tôi?- Đào vài món thành phố cần.
243 Có nhiều cách để đánh người, nhưng, cách Trần Thái Trung tiến thẳng xuống sườn núi như vậy thì chắc chắn sẽ là nắm đấm. Thấy hắn chạy xuống nhanh như vậy, thôn dân đã cầm sẵn vũ khí trong tay, hùng hổ xông lên- Tất cả tản rộng ra, thằng này muốn chạy, đánh gãy chân nó đi!Lời nói này, Trần Thái Trung nghe rõ mồn một bên tai.
244 Trần Thái Trung mặc kệ người khác nghĩ thế nào, hắn hiểu rõ, không thể nói lý với đàn bà được, một khi để người đàn bà này lại đây, một là khóc, hai là làm ồn ào, ba là thắt cổ tự tử, không bằng anh đây đánh ả ta ngất đi?Nếu đã muốn đánh, vậy đánh sớm còn hơn đánh muộn, cũng tránh khỏi việc đến lúc gây ồn ào làm bại lộ.
245 Ở khách sạn, Trần Thái Trung thoáng cân nhắc một chút, sau đó mới đưa ra quyết định. Nếu Đường Diệc Nhân biết mối quan hệ giữa mình với cô ấy. Vậy cứ tới Trụ sở gặp là được rồi.
246 - Phải đi thôn tiểu Chương rồi. Trần Thái Trung cười mếu, nhưng phòng trường hợp Trương Khai Phong đặt ra yêu cầu không lên đường, phải nói cho rõ đã.
247 Thái Trung đương nhiên không chịu nói, anh mày sớm đã loại chú ra khỏi rồi, nhân cơ hội vắt chút lợi ích từ trong tay Khương Thế Kiệt mới là thậtNếu ngay cả thủ đoạn đục nước béo cò này mà còn không có, chỉ còn biết nói rằng hắn ở trong chốn quan trường hơn năm nay chỉ là công dã tràng.
248 Đến đây, ngay cả bản thân Khương Thế Kiệt cũng phải thổn thức không ngừng, điều đáng thương là Phó trưởng Dương một năm đã phải về nghỉ hưu rồi, những thứ như bảo hiểm chữa bệnh linh tinh hay tiền lương hưu lần này cũng hoàn toàn không có.
249 Dưới sự cố gắng nỗ lực hết sức của mọi người, cuối cùng đã lấy được tấm bia của Trần gia ra ngoài, nhưng điều bất ngờ chính là, dưới tấm bia còn có hơn chục cây súng trường và súng lục, tất cả đều được cất giữ trong bao vải dầu không thấm nước, cho dù đã trải qua mấy chục năm nhưng chúng vẫn còn mới sáng bóng.
250 Ngay lúc Trần Thái Trung ra khỏi văn phòng Tần Liên Thành, trong phòng Mông Hiểu Diễn, cũng có khách quý đến. Mông Hiểu Diễm mở cửa đã có chút kỳ lạ- Hiệu trưởng Giáp?Hiệu trưởng Giáp dẫn theo ba người đến thăm, kỳ lạ là, Hiệu Trưởng trước mặt người khác không kiêu ngạo không siểm nịnh.
251 - Ồ, vậy thì tiếc rồi, tôi con định giới thiệu cho Tiểu Mông một vài chàng trai khá tốtNghe Giáp Ba nói, Vương Vĩ Tân cười lắc đầu. - Ha ha, nhưng mà, có thể lọt vào mắt xanh của Tiểu Mông, nhất định là tốt hơn nhiều so với đôi mắt lão hóa của tôi rồi, Tiểu Mông lúc nào thuận tiện, cho tôi gặp một chút ha.
252 - CạchMột tiếng động nhỏ, cánh cửa phía sau Trần Thái Trung đóng lại, âm thanh rất nhỏ, nhưng trong đêm tối tĩnh mịch, âm thanh mỏng manh này lại truyền đi rất xa.
253 12h30’ đêm, cuối cùng phòng của Ngô Ngôn đã yên tĩnh trở lại. Đúng thế, yên tĩnh một cách lạ thường, thậm chí có thể nghe thấy tiếng kêu to của con dế mèn giữa mùa thu từ trong bụi cỏ.
254 Nghe rõ lời nói của Trần Thái Trung, Dương Tân Cương ở đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Đột nhiên khóc “Oa” lên một tiếng, vừa khóc lại còn vừa cằn nhằn:- Bí Thư Trần, tôi… tôi cảm ơn anh.
255 - Phòng nghiệp vụ 2?Nghe tin này Vương Vĩ Tân hơi ngạc nhiên. - Văn phòng thu hút đầu tư còn có hai phòng, sao tôi chưa từng nghe nói qua? Tần Liên Thành, đây là làm cái gì vậy?- Là biên chế tạm thời.
256 Mục tiêu của Phó cục trưởng Sư Chí Viễn là bỏ qua phân công quản lý phòng cháy hiện tại. Y muốn tiếp nhận khối trị an này. Cao Thiên Hữu cũng không có cương vị gì thích hợp ở Cục Công an thành phố.
257 - Ồ! Tôi không phải là phụ nữ, già chút thì tốt. Vương Hoành Vĩ đi lên vuốt vuốt mái tóc của Mông Hiểu Diễm một cách thắm thiết:- Ngược lại Hiểu Diễm à, con càng lớn càng xinh đẹp.
258 - Hình như không ít người đi hả. Trên mặt của Trương Tân Hoa, vẫn là nụ cười hiền hậu của ông bác hàng xóm:- Nhà họ Gia đầu tư. Đó là việc tốt. Tuy nhiên… Loại sự việc này sau này phải báo cáo một chút lên tổ chức, anh một mình không thể phối hợp, có câu: một cây làm chẳng lên non mà.
259 Nhìn Thư ký Tiểu Đào gật đầu dời đi, Vương Hoành Vĩ cũng thở nhẹ một tiếng, thong thả mà ngồi xuống ghế. Sau một lúc lâu trầm ngâm, y cầm điện thoại lên, quay một số điện thoại:- Chị Đường phải không? Xin chào, tôi là Vương Hoành Vĩ.
260 Thật sự là một chuyện làm cho người ta vô cùng buồn bực! Sầm Quảng Đồ thà rằng hôm nay không đi làm để không bị dính vào chuyện này. Nhưng, cho dù ông ta có tránh né thì cũng không thể nào thoát được chuyện này.