261 Nếu đã không có khả năng là nhà xưởng bỏ hoang, nhưng Trần Thái Trung nói như vậy là có ý gì?Rõ ràng, Trưởng phòng Trần đang nói mát. Anh ta nói vậy vì muốn ruộng đất tốt thôi.
262 Trần Thái Trung đứng trước cửa phòng Ngô Ngôn. Thực thú vị, Ngô Ngôn lại đang nằm trên ghế dựa. Lần đầu tiên nhìn thấy cô nằm ở chiếc ghế dài, hắn đã để lại một bọc nhỏ, rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài.
263 Động tác của Cổ Hân rất nhanh, sau khi cầm bức ảnh, y chỉ cần thời gian một ngày, liền biết được tung tích của người đàn ông bị mất hai cánh tay kia. Đó là một thi thể vô danh, địa điểm phát hiện ở ngõ Thái Bình, đầu, phần ngực và phần chân người chết chịu lực tác động quá lớn.
264 Tất nhiên Trương Hiểu Huyễn không thể chịu đựng được Vương Chí Cường đổ *** lên đầu của mình - Xúi giục để người khác thấy chết mà không cứu -Mặc dù cái này không tính vào tội danh gì, nhưng vì điều này mà bị xử phạt thì thực sự quá bình thường.
265 Trước khi Tiểu Chu ra ngoài, ả cũng không quên đưa mắt nhìn Trưởng phòng. Trần Thái Trung nhìn thấy liền rụt lại. Chà, mình vẫn nên nhìn Đinh Tiểu Ninh thôi, ít ra cũng dễ chịu tí.
266 Trần Thái Trung tự nhiên cũng cảm nhận được phần cảm kích này của Cổ Hân. Giây phút này, trong lòng hắn có chút thỏa mãn. Thì ra, cảm giác giúp đỡ người khác, đúng là không tồi.
267 Sau khi Lưu Đông Khải nghe thấy lời của Vương Hoành Vĩ, nhất thời hiểu ra, sếp Vương đã đã đưa ra quyết định lựa chọn. Mọi người đều biết, mấy năm nay, Phó Vũ và sếp Vương rất thân nhau, chỉ là, Vương Hoành Vĩ thường ngày làm người, vẫn hay giữ thể diện, không phải bởi vì hậu đãi Phó Vũ bao nhiêu.
268 Vương Hoành Vĩ tại sao lại đối xử như thế với Trần Thái Trung? Thật lòng nói, gã có rất nhiều lý do. Điểm thứ nhất, là Cục trưởng Vương nhìn không quen có người bắt tay làm loạn Cục cảnh sát, về công mà nói, Cục cảnh sát là một hệ thống tương đối độc lâp, nước ngoài người ta rất nhiều bộ phận chấp pháp đều trực tiếp phân chia với hành chính, bàn tay họ Trần anh cũng dài quá nhỉ?Nói về cá nhân thì, Cục cảnh sát một mẫu ruộng thì có ba phần là địa bàn của Vương Hoành Vĩ, cho dù Bí thư Nhung muốn động, cũng tôn trọng ý kiến của gã, mặc kệ người bất chấp tất cả luồn lung tung vào xáo trộn, suy xét qua ý nghĩ của tôi chưa?Nếu không phải Trần Thái Trung có quan hệ với gã, sau lưng mọi người đều có Bí thư Mông, Cục trưởng Vương thậm chí đã nổi bão rồi, người trẻ tuổi thật sự bừa bãi quá đi.
269 Thấy Trần Thái Trung không nghe theo lời khuyên của mình như vậy, trong lòng Ngô Ngôn có chút buồn phiền. - Anh cho rằng tôi dễ dàng mở lời với bí thư Nghiêu Đông lắm hay sao? Anh đã từng thấy Bí thư quận nào trẻ giống như tôi thế này chưa? Tôi còn nợ chủ nhiệm Nghiêu Đông một mối ân tình, giờ vẫn chưa hoàn trả lại được!Điều đó ám chỉ rằng, cái chức Bí thư quận ủy của cô ta không phải dễ dàng mà có được.
270 Mã điên vừa nghe vậy, lập tức lộ rõ khuôn mặt tươi cười:- Ha ha, anh Trần, xem anh nói này, tiền mà người nông dân kiếm được chính là tiền mồ hôi xương máu của họ, cho dù chúng tôi có độc ác đến đâu thì cũng không đến mức bắt nạt những con người khốn khổ đó, lòng người cũng được làm bằng thịt mà, phải không?- Có phải như vậy không?Trần Thái Trung nhìn hai người họ một cách nghi ngờ, tuy nhiên từ trước đến giờ hắn làm việc gì cũng rất thẳng tính, những lời đã hỏi rồi, thì đó chính là những lời tận đáy lòng — nếu như thật sự bị chịu ấm ức, thì những thương gia và dân công kia vẫn có thể chạy đến chỗ mình để khóc lóc kể lể.
271 Trần Thái Trung kể lại nguyên do câu chuyện, chỉ mất có hai phút, sau đó hắn không còn gì để nói nữa, Chương Nghiêu Đông cũng đã ra mặt rồi, thì còn có cái gì để nói nữa đây?Sau khi vui mừng đến phát điên, Cổ Hân liền kiềm chế cái niềm vui đó lại, nhưng ước chừng phải mất đến 30 phút, Trần Thái Trung không thể không tạt cho anh ta hai gáo nước lạnh, mới làm cho anh ta bình thường trở lại.
272 Thái Trung vốn dĩ không muốn đi cùng với Thụy Viễn. Theo như hắn biết, thì chuyện của hắn đã giải quyết xong rồi, tiếp đó là chuyện của người khác, nếu anh muốn ở lại thành phố Phượng Hoàng, là người bạn đưa anh đi khắp nơi vui chơi thì còn được.
273 Hành khách xe buýt chen nhau bên ven đường, không ngừng ngoắc tay, chỉ là, xe dừng lại chở khách, thật sự không nhiều, hơn nữa, loại xe tải lớn chiếm đa số.
274 Hứa Thuần Lương tại sao nhớ nhân vật nhỏ như Tiểu Điền? Anh ta thấy cũng không liếc mắt một cái, ánh mắt nhìn về hướng Trần Thái Trung, quay đầu nghênh đón Thụy Viễn- A, lão Thụy, sao bây giờ mới quay về?- Trên đường mắc mưa, thời tiết quái quỷ nàyThụy Viễn bỉu môi, đưa tay túm qua Trần Thái Trung- Nào, Tiểu Lương, giới thiệu với anh một chút…- Không cần giới thiệu, Trần Thái Trung mà, tôi biết.
275 Vào buổi tối, Hứa Thuần Lương mở tiệc khoản đãi Thụy Viễn. Một mình Tổng giám đốc thật có chút nhàm chán. Anh ta bất chấp tất cả, nói sống nói chết kéo Trần Thái Trung tới khách sạn lớn Cẩm Viên.
276 Nhìn mấy cô gái này, Trần Thái Trung khẽ thở dài. Trên người những người này, hắn nhìn không ra bất kỳ dấu vết gì của quân nhân, ngoại trừ nhìn thoáng qua có chút thanh thuần, nhưng thật sự không khác mấy với các tiểu thư ở Ảo Mộng Thành.
277 - Lỡ ngày hôm nay, tôi sẽ không quản nữa. Hứa Thuần Lương thở dài, chuyện của hôm nay đi tới bước này, thật ra do anh ta không hề nghĩ đến. Anh ta có chút hối hận.
278 Đi dạo cửa hàng bách hóa với phụ nữ. Qủa thật, Trần Thái Trung chưa từng làm qua việc này. Do đó, hắn cũng không hiểu rõ nỗi kinh khủng. Dù sao, nếu đã có người đồng ý giúp hắn vạch ra trọng tâm, còn có thể mượn tập để chép.
279 Giống như đã trải qua cả một thế kỉ dài thật dài, Mộng Cần Cần mới chậm rãi vươn tay cầm lấy hoa hồng trên tay của Trần Thái Trung, ngắm nghía soi xét hoa hồng trên tay.
280 Trần Thái Trung rất ít khi mắng chửi ai, hắn chỉ nói ẩn ý hay nói những lòi nói châm biếm là nhiều, nhưng nếu có chuyện hắn mắng chửi người khác thì quả thực rất hiếm khi thấy, lúc đó chắc hẳn là đang rất tức giận.
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị, Khoa Huyễn, Dị Năng
Số chương: 13