221 Tiểu Ninh vừa nghe, ngay cả thở mạnh cũng không dám, cô đứng dậy, cúi đầu, lúc này, cô thậm chí không có tâm trạng để nghĩ xem tại sao Trần Thái Trung lại biết mình trốn ở đây, lại không chút do dự đi đến trước mặt mình.
222 Thực tế đã chứng minh, rõ ràng phán đoán của Đinh Tiểu Ninh không hề sai chút nào. Trần Thái Trung lại nói tiếp. - Bất quá, chuyện trước kia, nên quên thì cô hãy quên đi.
223 Thấy Trần Thái Trung đi vào, Tần Liên Thành nhìn hắn cười cười, thái độ hòa ái mà trước nay chưa từng thấy. Anh ta thuận tay đưa qua một phần công văn.
224 Nói tới biên chế, Trần Thái Trung thấy Tần Liên Thành có chút mất hứng, không thể làm gì khác hơn là thôi không hỏi nữa. - Đúng rồi, Chủ nhiệm Tần, còn địa điểm làm việc?- Ngược lại, cái này thì có chỗ.
225 Dù hành lang phát ra thứ âm thanh tru tréo rợn người, Trần Thái Trung vẫn làm ngơ, Tạ Hướng Nam cũng không hé răng, hành vi ban nãy của Lý Kế Phong quả thật dễ khiến người ta nổi nóng, khiến người hiền lành thật thà như anh ta cũng thấy nổi giận.
226 Trên bàn ăn của khách sạn Bích Viên, Trần Thái Trung mới biết, phụ nữ thật sự thích số nhiều. Trước việc Tạ Hướng Nam đến được phòng đầu tư, còn được phân công chung với Trần Thái Trung, Dương Thiến Thiến thấy rất ngạc nhiên, ngoài việc hỏi han tình hình gần đây của Trương Tuệ Linh, điều cô quan tâm hơn chính là, Tạ Hướng Nam đến được phòng đầu tư bằng con đường nào.
227 Hôm nay là Thứ Tư, còn hai ngày nữa là đến thứ sáu. Trần Thái Trung nhất thời có chút bất ngờ. Vẫn chưa giải quyết xong Thụy Viễn, muốn đi nếu chẳng may có biến cố gì thì phải làm sao bây giờ?Danh hiệu Trưởng phòng nghiệp vụ 2, rất xin lỗi có thể không đến tay.
228 Nghe những lời này của Trần Thái Trung, người trung gian cũng không để ý. Y đã nghe Bưu mặt chó và Mã Phong Tử nói qua. Người này phụ trách vận chuyển xe lậu.
229 Vừa mới vào cửa, quan sát khắp nơi một chút, chắp tay nói:- Người em này, xin quấy rầy một chút…- Hôm nay con tôi một tuổi, các vị ngồi đây, đơn thanh toán tôi trả.
230 - Ha, anh lại là nhân vật rất lớn. Trương Lực giận đến nỗi cười lên, tay chỉ Trần Thái Trung, lớn tiếng quát. - Các anh em…- Đợi chút, anh ba. Một tên đầu trâu mặt ngựa túm lấy Trương Lực, ghé miệng vào tai thấp giọng thì thầm, vừa nói, vừa liếc mắt nhìn Trần Thái Trung.
231 Người đàn ông chưa giơ tay lên thì Trần Thái Trung đã lạnh lùng hừ một tiếng giơ tay lên. Theo quán tính, họng súng của người đàn ông đã lần nữa chỉ hướng Trần Thái Trung.
232 buôn lậu hàng cấm thì nhất định là có bối cảnh. Tay súng đã chết bảo vệ người thanh niên trẻ tuổi, chắc chắn không phải xã hội đen. Người này thật sự trẻ tuổi, lăn lộn với mấy người lớn như vậy, không đột tử mới là lạ.
233 Mã Phong Tử và Bưu mặt chó cùng chào hỏi nhau. Vì muốn hai người đề phòng cẩn thận,Trần Thái trung đã mang cậu thiếu niên trẻ tuổi đi rồi. Cậu bé đó tên Tiểu Mao không phải người thôn Đại Đài, mà là một thôn khác gần đó.
234 Xe buôn lậu là bộ mặt của thôn Đại Đài. Hôm nay là ngày đại hội giao dịch, xe cộ xếp hàng kéo dài, 80 chiếc xe của A Khoan cũng đã đến rồi. Trương Lực chắc chắn biết những chiếc xe đó đều là những chiếc xe mà Trần Thái Trung cần.
235 - Chẳng phải đều do anh hại sao?Mông Hiểu Diễm trừng mắt nhìn hắn- Do tôi hại à?Trần Thái Trung càng thắc mắc hơn,- Có nhầm không, tôi khẳng định không thể chơi trò bán hàng đa cấp.
236 Thái Trung gọi Tạ Hướng Nam vào trong, dò hỏi chuyện của Thụy Viễn, hắn mới biết được thứ sáu mới từ Âm Bình trở về,- Về sau anh xem kĩ dự án này, nếu Thụy Viễn dám gây chuyện nữa, anh nói tôi biết, tôi sẽ xử lí anh ta.
237 Thụy Viễn gần 10 giờ mới đến đến văn phòng thu hút đầu tư, tuy nhiên đáng tiếc là Trần Thái Trung đã đi ra ngoài. Hay tin trưởng phòng Trần không có trong văn phòng khiến y nổi nóng, hay lắm, ngay lúc đó ánh mắt y sáng lên khi nhìn thấy Đinh Tiểu Ninh.
238 Khi Trần Thái Trung bước vào tổ Anh ngữ sơ trung , Mông Hiểu Diễm đang ngồi sững sờ trên ghế, xung quanh không có ai, viễn cảnh không bằng ngày hôm qua khi hai người hoan hảo, cục diện này khiến người nào đó hiểu được thế nào là: “người xem như kiến, người vi phạm như nước”.
239 Đáng trách chính là, nghe Mông Hiểu Diễm nói một cách không khách khí như vậy, Chủ nhiệm Hoàng lại chỉ dùng ánh mắt đầy châm biếm đánh giá cô, tiếp theo lại hừ lạnh một tiếng.
240 Tốt, đầu của Trần Thái Trung, không phải thật sự không dùng được. Trong thời gian rất ngắn, hắn đã có đáp án. - Cái kia gì, Hiểu Diễm à. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô, không phải cô còn.