181 Biết Lưu Vọng Nam khổ tâm suy nghĩ ình như thế, Trần Thái Trung véo véo mũi cô:- Em đối xử với anh thật tốt, ha ha. Vừa nói hắn vừa sờ sờ vào ngực cô.
182 Đối với khuôn mặt tươi cười quỷ dị của Lý Kế Phong, Trần Thái Trung theo tiềm thức mà gật đầu:- Vâng. . . Vừa nói những lời này xong, trên mặt hắn thậm chí còn nở nụ cười khách sáo.
183 Cái tên phòng nghiệp vụ thứ hai này chính là do Tần Liên Thành tạm thời đặt ra để lừa đối phương, để họ coi trọng phòng ban của mình mà thôi. Quy cách trong hai lần tiếp đãi không giống nhau, có thể coi là khác biệt, mà cũng phải dựa vào khuôn mẫu mới được sao?Ai mà ngờ, Trần Thái Trung lại mượn dịp này để cướp quyền! Chủ nhiệm Tần trong lòng bực bội: Người khác không biết thì chớ, anh mà cũng không biết sao? Phòng đầu tư chúng ta lấy đâu ra cái phòng nghiệp vụ thứ hai đó ?Anh lại còn đòi cả… văn phòng à?Đợi tới khi Trần Thái Trung giả bộ đề cập tới “các đồng chí trong phòng”, Tần Liên Thành thầm suy nghĩ mới chợt ngộ ra, thảo nào, Tiểu Trần sợ cái hư danh kia không tương xứng với phòng khoa, sẽ khiến cho đối phương nghi ngờ, cho nên mới phối hợp giả bộ diễn với mình luôn chăng?- Ừ, ngày mai, ngày mai cậu tới lấy đi.
184 Thái Trung thở dài một tiếng, trong lòng kìm không nổi nghi hoặc, năng lực và địa vị của Trương Linh Linh còn cao hơn Lý Kế Phong, chuyện Lý Kế Phong biết, cô ta không lý do gì không biết, vậy thì, sao cô ta không hề tỏ ra chút khác thường nào vậy?Hoặc là, Lý Kế Phong cũng không hề xem ý tứ trong lời nói của mình, chỉ là muốn hòa giải với mình thật? Nghĩ đến đó, hắn lại mơ hồ.
185 Mới qua sáu giờ, các cô gái cũng đã đến rồi, nhưng vẫn chưa đến giờ của thượng khách, toàn là oanh oanh yến yến trang điểm lộng lẫy chật ních cả gian phòng to như thế.
186 Mẹ kiếp, rốt cuộc là phát sinh chuyện gì?Trần Thái Trung không hiểu gì rồi dập điện thoại, mới nói gọi điện cho Đường Diệc Huyên hỏi xem sao, thì phát hiện có sáu cuộc gọi nhỡ ở điện thoại!Trong phòng thật sự rất ồn áo, hắn xem lại nhật ký, hai cuộc gọi nhỡ là của Nhâm Kiều, bốn cuộc khác, là của Dương Thiến Thiến!Bạn học vẫn tốt hơn, Trần Thái Trung lại than thở, không chút nghi ngờ, bốn cuộc gọi nhỡ của Dương Thiến Thiến gọi cho hắn, chắc chắn là có việc gấp.
187 Tiệc vui, có bắt đầu thì sẽ có lúc kết thúc, mọi người chơi đến mười rưỡi thì mắt đã không mở ra được rồi, mọi người bắt đầu loạng choạng, Thụy Viễn lên tiếng:- Hôm nay đến đây thôi, ngày mai còn có việc công cần xử lý.
188 Âm thanh trong trẻo dễ nghe, nhưng mơ hồ vẫn còn tức giận và ngạc nhiên, nghe thấy thế, Trần Thái Trung ngẩng đầu, có chút tức giận- Anh nói này Nhâm Kiều, có kiểu người hù dọa như em sao? Nhỡ anh sợ đến mức liệt dương thì sao, sau này em sao có mà xài.
189 Thẩm mỹ? Mông Hiểu Diễm đã vì vẻ mặt của mình mà buồn bã bao nhiêu năm. Nghe thấy thế liền tức giận. Cô không muốn người khác động vào nỗi đau của mình.
190 Lần này, Nhâm Kiều không chút do dự đồng ý, cô tin rằng có lúc loại này có hiệu quả không thể tưởng tượng được. Mông Hiểu Diễm cần phải tránh kích động như vậy.
191 Nếu bình thường, Trần Thái Trung gặp Đường Diệc Huyên nhất định phải nói chuyện, tham khảo ý kiến của cô- hắn thật sự tin tưởng cô. Tuy nhiên, nghĩ lại chuyện mình vừa làm với Mông Hiểu Diễm, không biết vì sao hắn lại có chút chột dạ, vội nấp sau gốc cây lớn.
192 - Ông nội tôi nói, đã đến Phượng Hoàng rồi, thì nên đi dạo nhiều một chút, không cần phải vội vã như vậy. Nếu đúng là có thái độ nghi ngờ đối với Trần Thái Trung, Thụy Viễn sẽ không do dự đem danh nghĩa nhà họ Thiên ra mà kiêu ngạo,- Loại khảo sát này, cũng là lần đầu tiên một mình tôi phải đi ra, áp lực rất là lớn.
193 Trên thực tế, Trần Thái Trung nghĩ như vậy, là hoàn toàn hiểu lầm Mông Hiểu Diễm. Khi Mông Hiểu Diễm rời khỏi nhà, quả thật đã đem theo không ít tiền, nhưng đó cô dùng tiền mua bán một ít cổ phiếu, cộng với việc đầu tư một ít tiền vào dự án bảo vệ sức khỏe, khi cô rút tiền đầu tư của mình về, mới phát hiện tài sản của bản thân đã lên tới gần bảy chữ số.
194 Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Thái Trung không thể không dậy sớm, lại còn chạy ra hấp thu linh khí:- Song kiếm hợp bích, quả thực là…Thiên hạ vô địch, may mà anh em là tiên….
195 Trần Thái Trung nhét vội thẻ sim vào điện thoại cũ, khởi động máy được một lúc, thì có cuộc gọi đến, lúc này, hắn đã chạy đến dưới lầu văn phòng thu hút đầu tư.
196 Đại khái bài phát biểu của Bùi Tú Linh đã xong, Trần Thái Trung cười nhạt một tiếng, cũng không trả lời liền vào phòng quan sát, chỉ vào mũi của Thụy Viễn mà mắng.
197 - Xin chào! Tổng giám đốc. Tôi là Thư ký ở văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố - Hàn Nhạc Văn. Không thèm nhìn Trần Thái Trung, lập tức đi tới:- Bây giờ anh cảm thấy như thế nào? Tôi đại biểu Trưởng Ban thư ký Cảnh tới thăm anh.
198 - Anh. . . anh ăn nói thế hả?Hàn Nhạc Văn nghe thấy thế liền tức chết đi được. Y năm nay, nhân vật gàn rỡ như vậy đúng là không gặp nhiều, mà kiểu người như vậy, không ngờ lại là cán bộ Chính phủ!Chỉ có điều, trường hợp trước mắt, cơ bản y không có biện pháp hành động, ít ra chỉ có thể trách mắng nhẹ nhàng hai câu:- Đây là khách hàng anh phụ trách tiếp đón, bây giờ xảy ra phiền toái lớn như vậy, anh phải gánh trách nhiệm!- Không chịu trách nhiệm việc đánh người, tôi cũng phải gánh sao?Trần Thái Trung cười nhạt một cái, đánh mắt nhìn y:- Cảnh Tĩnh Lịch phái anh tới, chính là để anh làm phiền tôi sao? Cái anh nói chính là tiếng người sao?- Mày!Hàn Nhạc Văn nghe xong liền giận dữ:- Lời của mày, tao sẽ phản ánh cho Trưởng ban Thư ký Cảnh.
199 Nói nhiều như vậy, chỉ có câu này có lý, sắc mặt của Trần Thái Trung liền chùng xuống. Ngày xưa, hắn không thể chấp nhận bỏ qua thái độ coi thường của người khác, nhưng mà, trên quan trường, đuổi cùng giết tận cũng tùy trường hợp, có lúc, học được cách bỏ qua cũng là điều rất tất yếu.
200 Trong ba người phụ nữ, người lớn tuổi một chút Trần Thái Trung đã gặp qua, chính là đi cùng với người kia, phỏng chừng cũng là thư ký. Hai người phụ nữ còn lại tuổi khoảng hai mươi, trong tay cầm cái thìa, đang xúc cho hai tên khốn kiếp trên giường ăn – là mùi của canh vằn thắn.