121 Thái Trung bị Lữ Cường nói đến mức có chút động lòng, vừa định hỏi xem tình hình cho vay thế nào thì hắn lập tức ý thức được một vấn đề khác. - Ông không phải là quen với chủ tịch thành phố Vệ Hoa sao?Hắn nhìn Lữ Cường, trong mắt hiện rõ vẻ hồ nghi.
122 Anh cho là công ty công trình thị chính ăn xi măng hay sao mà cần nhiều hàng như vậy?Lữ Cường thật sự hơi tức giận bất bình, hắn cảm thấy chính mình thật sự rất oan khuất- Xi măng của tổng công ty xây dựng thành phố và các công ty con, đều phải lấy từ công ty công trình, đây là đặc sắc của thành phố Phượng Hoàng chúng ta, tiền bán xi măng, đã đưa vào sổ sách của công ty công trình thị chính từ lâu rồi!- Có phải anh chọc người hay không? Hay là anh không đành lòng lấy tiền đập người?Trần Thái Trung thấy cái mặt nói không nên lời, dứt khoát đi thẳng vào văn phòng khu phố- Không phải tôi nói anh nha lão Lữ, không tiếc hy sinh một đứa trẻ để bắt được con sói, không tiếc hy sinh bà xã… không đảm đương nổi xưởng trưởng.
123 Tiếng nói của Lữ Cường càng nói lại càng lớn, dường như không thể kiềm chế nổi- Cán bộ như anh lại có thể giúp nhà máy Verdun cement giải quyết khó khăn thực tế -- Ý tôi là chuyện sửa đường ấy.
124 Theo như quy củ quan trường của thành phố Phượng Hoàng, liên hoan sau cuộc họp, các vị lãnh đạo của hai bộ máy Đảng ủy công an sẽ đi qua các bàn một chút.
125 Quách Tấn Bình gần đây không bận rộn lắm. Dạo trước, nhằm "hiến lễ" cho Hongkong trả về Trung Quốc, công việc của công ty công trình thị chính rối tinh rối mù lên.
126 Thời gian ba ngày trôi qua cũng đủ để Tổng giám đốc Quách nghĩ lại mọi chuyện lần này. Mặc dù ông ta có thể khẳng định một trăm phần trăm là đối phương tuyệt đối không có ý sát hại mình nhưng ông ta thật sự không chịu nổi cái cảnh sống không bằng chết này.
127 Theo sự ước đoán của tổng giám đốc Quách Tân Bình thì gia sản của Bí thư Nhâm cũng phải tới năm hoặc mười tỷ, nếu tính các tư sản ngoài sáng và trong bóng tối nữa thì sợ rằng còn có thể thêm được sáu bảy phần.
128 Với lời nói đằng đằng sát khí này, Quách Tấn Bình không giận mà còn vui. Đối phương nếu đã có thể thần kỳ như vậy thì kế hoạch của mình có thể áp dụng rồi.
129 Cái chết ly kỳ của Nhâm Vệ Tinh trở chuyện cười truyền khắp đầu đường cuối hẻm của thành phố Phượng Hoàng, tạo thành áp lực rất lớn đối với các vị lãnh đạo.
130 - À, tôi cũng nghĩ là như thế. Bí thư Trương gật gật đầu. Sau đó một lúc ông ta lại hơi chần chừ nói: - À, là thế này. Trên quận vừa mới thông báo xuống.
131 Ngất mất thôi, cái này cũng gọi là thăng chức à? Trần Thái Trung hơi cứng họng. Nhưng nghĩ lại, Dương Thiến Thiến cũng là con gái nuôi của Chủ tịch thành phố Đoàn đó, không chừng, sẽ có tin tức nội bộ gì đó?Nghĩ tới đây, hắn cố gắng vứt những tâm tình không tốt trong đầu đi, khẽ cười một tiếng: - Ấy, cậu tiết kiệm một ít tiền giúp tôi đi.
132 Trên thực tế, Chương Nghiêu Đông đối với Trần Thái Trung, thật sự cũng không có đánh giá gì cả. Tuy rằng lão Đoàn rất quan tâm đến chuyện này, nhưng trong lòng ông ta hiểu rõ, mỗi một hành động một lời nói của tên tiểu tử này, chẳng qua cũng chỉ là những việc rất bình thường mà thôi.
133 Thời gian trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã vào tháng chín. Trần Thái Trung đã đến Phòng báo chí địa phương được nửa rồi. Mấy cuốn sách về phòng báo chí trên giá sách đã bị hắn đọc đến nỗi nhàu nát rồi.
134 Đến cuối cùng, có lẽ sợ Trần Thái Trung làm sai điều gì, Hạng Đại Thông uyển chuyển từ chối việc “đối mặt toạ đàm” với khu Hồ Tây. Ông chỉ yêu cầu Trần Thái Trung viết thứ mang tính văn bản gì đó, chuyển cho khu Hồ Tây, tạm thời coi như là giao lưu.
135 Lã Cường cũng không biết Quách Tấn Bình thấy chuyện này thế nào. Sau khi nghe được chuyện kinh thiên động địa này, y chỉ có thể cố gắng trấn tĩnh mà ứng phó vài câu, sau đó bảo tài xế cho xe chạy suốt đêm tới khu Khúc Dương đi “ khảo sát buôn bán “.
136 Thường Quế Phân rõ ràng là đã gầy đi không ít, thân hình cũng có vẻ hơi tiều tụy. Nhưng ngược lại Lý Tiểu Quyên lúc này càng lớn lại càng xinh đẹp, mặc dù thoạt nhìn còn có chút cảm giác ngây thơ, cơ thể cũng chưa dậy thì hết.
137 - Chán ngắt. Trần Thái Trung lắc đầu từ chối. Nhưng hắn nghĩ tới chuyện thằng nhóc này vừa rồi lại dám có ý đồ với Lưu Vọng Nam. Mẹ kiếp, không xử lý thằng nhóc này thì uy phong của mình để vào đâu?Phải cho nó biết là thế gian này vẫn còn có người quang minh chính đại.
138 Lại một bộ bài mới được mang lên, tiếp tục chia bài. Trong trường hợp này, mỗi bộ xì tố chỉ chơi một lần, liền trực tiếp đổi bài mới. Lộ Hàn Thành vừa mỉm cười xào bài, đôi mắt vừa liếc khắp nơi, trong lòng muôn vàn đắc ý.
139 Lộ Hàn Thành nghe thế thì sửng sốt. Ngày thường y vẫn thường nghe thấy Mười Bảy kể chuyện chém người, rồi cho vay nặng lãi vân vân. Nhưng y thật sự không ngờ được loại chuyện này hôm nay lại rơi xuống đầu mình.
140 Bài của Hoàng Lão Lục là một con Át rô. Bởi vậy hắn vẫn có lý do để theo. Dù sao thì vẫn có thể được đồng hoa, có thể cược một phen, nếu giờ bỏ cuộc thì cũng không có đạo lý.