321 Hoạt động khủng bố? Trần Thái Trung vừa nghe đã hiểu vị này đang tính nước cờ gì, nghị sĩ không định nói lý lẽ nữa, người ta muốn thêu dệt tội danh, tích đủ ba thứ rồi mới nói sau.
322 - Anh không tin? Đánh cược không?Trần Thái Trung khẽ cười, ánh mắt tự tin:- Nếu tôi thua, anh muốn yêu cầu gì thì tùy, nếu tôi thắng, anh ở Pháp cấp cho thành phố Phượng Hoàng chúng tôi hai dự án đầu tư là được.
323 Như tình huống này ở Champs Elysees, sao có thể không khiến lòng dân oán giận?- Do người ngoài hành tinh ghé thăm sao?- … Không phải người ngoài hành tinh, có thể là phong trào nào đó của tổ chức Công Đoàn, hoặc một cuộc bãi công lớn?- Thôi, đâu đâu cũng là cảnh sát.
324 Dương Nhuệ Phong vừa nói, còn không quên liếc một cái nhìn khiêu khích về phía Tần Liên Thành, không sai, chính là rung cây nhát khỉ, ông mày dạy người của mày, có bản lĩnh thì đứng ra mà cắn ta đây này.
325 Một cán bộ ngoại giao Nghiêm muốn về nước cùng Trần Thái Trung? Dương Nhuệ Phong nhất thời trợn tròn mắt. Phạm vi cấp bậc của cán bộ ngoại giao rất rộng, căn cứ vào tính chất không giống nhau, từ Giám đốc sở đến Phó cục trưởng các loại, có điều, cán bộ ngoại giao trú hợp pháp ở Pháp, kém cỏi nhất của kẻm cỏi cũng là Cục trưởng, khả năng lớn nhất là Phó giám đốc sở, một Phó giám đốc sở bảo hộ một trưởng phòng về nước, ai dám nói là Trưởng phòng kia phạm sai lầm?Đương nhiên, cũng không bài trừ người phạm vào sai lầm cực kỳ nghiêm trọng, mới có khả năng hưởng thụ lại đãi ngộ này, nhưng loại tình huống này, quá nửa là quân sự ở đại sứ quán trú hợp pháp ra mặt.
326 - Cậu im mồm!Dương Nhuệ phong vẻ mặt đỏ bừng, đều sắp xuất huyết rồi, gã giận chỉ Tạ Hướng Nam- Bây giờ là lúc nào còn đến lượt cậu nói? Gia đình gì thế, có thể giáo dục ra đưa con như cậu chứ?Đây là nói Phó trưởng phòng Tạ không biết trên dưới, ít gia giáo.
327 Củ chuối thật! Bốn thành phố hữu hảoDương Nhuệ Phong khoát tay, đã muốn ném cái chén xuống đất, song, ngay liền sau đó y lại phản ứng lại, bốn thành phố hữu hảo, nếu việc này thật sự làm thành công, đó là… công trạng rất rất đồ sộ.
328 Đoàn khảo sát trưa 23 tháng 12 về đến Tố Ba. Cho dù nói như thế nào, lần này mua ít đồ nước ngoài cho bố mẹ, cũng xem như là có hiếu. Buổi trưa ăn cơm ở nhà, chiều mới mang đồ đi biếu tặng, cân nhắc đi cân nhắc lại, Trần Thái Trung quyết định đi tìm Dương Thiến Thiến trước, cô ấy bình thường cũng giúp mình không ít, là bạn học, đó cũng là cái tình của bạn học.
329 Giá của chiếc khăn, thực ra là do Trần Thái Trung bịa chuyện. Cái này cũng rất dễ hiểu, trên quan trường, giá cả là một yếu tố vô cùng mẫn cảm, đã có ý muốn đưa, hắn tất nhiên là phải cố ý hạ bớt giá.
330 Hiệu trưởng Giáp là có ý tốt, nhưng mà Mông Hiểu Diễm đâu có để tâm đến chút lợi ích nho nhỏ đó?Trên thực tế, cô giáo Mông cũng không phải là thật sự hiểu biết đối với mấy chuyện này, hơn nữa, hứng thú của cô luôn để ở trong việc đọc sách.
331 - Chủ nhiệm Mông?Trần Thái Trung theo bản năng nói thầm một tiếng, bây giờ hắn mới để ý phản ứng lại, hình như Mông Hiểu Diễm được thăng chức?- Hiểu Diễm, rốt cuộc vì sao lại thế này?Lý do của việc này rất đơn giản, Mông Hiểu Diễm chỉ dùng vài ba câu đã nói xong, có Trần Thái Trung ở đây, cô thật sự không cảm thấy chuyện này có gì đáng sợ cả.
332 - Hiệu trưởng Giáp, vừa lúc hôm nay ba bên chúng ta đều có mặt, nói ra được rồi chứ? Hai anh em này gây sức ép cũng thật sự là chịu không nổi nữa. - Được rồi, được rồi.
333 Trần Thái Trung đi đến cạnh xe Lincoln, cửa xe vừa mở ra, lại túm ra một hộp xì gà,- Cục trưởng Lưu, một chút lòng thành, đây là Davidoff, rất nổi tiếng đấy.
334 Trần Thái Trung vừa thức dậy, cảm giác đầu tiên, chính là trên ngực của mình, có hai cái nổi lên cứng cứng trên đỉnh, giơ tay phủi đi, chạm tay vào, là cái mông cong nhẵn nhụi.
335 Đi dạo công viên Tây Giao tới bảy rưỡi, Trần Thái Trung cũng không gặp được Đường Diệc Huyên. Lúc đó, chỉ có thể lái xe tới đơn vị một cách phẫn nộ, đã đi lâu như vậy, việc của phòng ban nhất định cũng tích lũy không ít.
336 Tìm ra mục đích của Quách Tấn Bình với Trần Thái Trung là việc quá đơn giản, hắn phải làm cho rõ việc hai tòa cư xá của trường trung học số 10 kia đã, rốt cuộc là phải chi bao nhiêu tiền, dù sao rảnh rỗi vẫn cứ là rảnh rỗi thôi, đều là phương án thi công cả mà, tính toán mấy cái thứ này còn không đơn giản sao?Hắn chỉ làm bộ không quen biết Quách Tấn Bình nhưng không ngờ tổng giám đốc Quách vừa nghe thấy tên hắn rồi ngẩn người trong điện thoại mất nửa phút mới có phản ứng:- Anh… tìm tôi có việc gì?Chỉ trong có nửa phút mà tổng giám đốc Quách đã nghĩ ra đủ thứ , nào là làm thế nào để lợi dụng điểm yếu của kẻ khác để uy hiếp, nào là xảo trá, nào là vơ vét của cải, nào là đe dọa v.
337 Lưu Vọng Nam ra lệnh đám Tiểu thư chuyển hết cả đống hộp giấy từ trên xe Lincoln, đem tất cả vào trong căn phòng nhỏ của cô. Căn phòng nhỏ của Lưu Vọng Nam, là lần đầu tiên Trần Thái Trung đến, chỗ hai người thường lui tới đều là trực tiếp ở phòng làm việc, hắn quan sát khắp nơi một hồi, phòng không lớn, chỉ khoảng mười hai, mười ba thước vuông, một cái giường, một bàn trang điểm, hai tủ quần áo và một tủ ngăn kéo, khá đơn giản.
338 Đinh Tiểu Ninh vừa nhìn thấy người đến là Trần Thái Trung, liền muốn đi về phía cạnh cửa, nhưng mấy người đàn ông kia cười cợt nhả vây lấy cô. - Ủa, anh là ai đây?Một thanh niên hơi gầy đang ngồi trên ghế sofa lên tiếng, y xem thường nhìn Trần Thái Trung.
339 Hỏi rõ ràng lai lịch của Cáp Thành Cương, Trần Thái Trung càng thấy tức giận, mẹ kiếp, Thường Lão Tam… Món nợ ông tìm cảnh sát lục soát Ảo Mộng thành lần trước, tôi còn chưa tính đấy, hừ, đợi đấy nhé.
340 Trần Thái Trung hiển nhiên là có chủ ý một mũi tên trúng hai đích, Đinh Tiểu Ninh vẫn là trinh nữ, sự mềm mại ước chừng không thể đả kích được, đợi đến giây phút quan trọng cuối cùng, tám phần vẫn là tìm Lưu Vọng Nam dập lửa.