381 Buổi trưa khoảng mười một giờ, Trần Thái Trung và Mông Hiểu Diễm đi tới đồn công an khu kinh tế mới, hai người tới đúng lúc Lí Nãi Nhược đang bị hai người vây đánh, đó cũng chính là việc của anh em họ Đào.
382 Vợ của Đào Lập Bảo đợi nửa ngày cuối cùng mới nghe được chút tin tức từ vị chủ nhiệm kia. - Bà đó, đến đây một chút…Chuyện này, chúng tôi cũng không giúp gì được.
383 Lần uống rượu này hơi lâu, đến tận hai giờ chiều còn chưa kết thúc. Đồn trưởng Cổ thấy Mông Hiểu Diễm phải đi, vẫn không chịu thôi. - Ba giờ mới kết thúc liên hoan, có việc gì gấp vậy? Hiệu trưởng Mông, chỉ thấy cô ăn của chúng tôi thôi, cô cũng thăng làm hiệu trưởng mà, bao giờ thì mời khách đây?- Chỉ là quyền hiệu trưởng thôi.
384 Ngô Ngôn và Trần Thái Trung chen chúc trên chiếc giường nhỏ kia, gắt gao ôm nhau thầm thì, chiếc giường kia, chỉ rộng khoảng chừng hơn một mét. - Chuyện này, anh bày ra thật sự đúng là không được tốt lắm.
385 Từ văn phòng của Ngô Ngôn ra đã là hơn 4h chiều rồi, Trần Thái Trung đang cân nhắc xem làm thế nào để thu hút khách hàng mà không cần làm liên hoan thì Tạ Hướng Nam gọi đến.
386 Chủ tịch thành phố, đến nhà mình? Trần Thái Trung có cảm giác rất mơ hồ, hỏi lại mẹ. Mẹ hắn cũng không nói gì thêm, vì lúc đó bà đã bị bốn từ “ chủ tịch thành phố” làm cho bủn rủn chân tay rồi.
387 Ừ? Anh giúp tôi hỏi người khác?Nghe vậy, Trần Thái Trung lập tức cảnh giác một chút, mình đây là. . . đang bị Vương Vĩ Tân dắt mũi sao?Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn lại cảm thấy chuyện Dương Nhuệ Phong tùy ý cưỡi lên đầu lên cổ mình cũng không phải là chuyện lớn gì, cuối cùng lại mỉm cười gật gật đầu.
388 Vương Hoành Vĩ ngạc nhiên nhìn Trần Thái Trung:- Ấy, anh Trần phải không? Hiếm khi được nghỉ ngơi một chút, sao không tranh thủ đi đâu đó với Hiểu Diễm?Trần Thái Trung nhìn Vương Hoành Vĩ trên tay đang cầm hai chiếc hộp lớn, trong lòng đã biết được mục đích đến đây của anh ta, chính là đến biếu quà tết, nghe đã lâu nhưng nay mới thấy, giờ cái cảnh tượng này lại đang hiện ra trước mặt mình, hắn không khỏi có chút đắc ý trong lòng, xem ra mình có nhẫn Tu di này cũng tốt.
389 Nhưng lần này Đường Diệc Huyên cũng không phòng bị Trần Thái Trung, bởi cho đến bây giờ trước mặt cô hắn đều tỏ ra là người khá điềm đạm, và nụ hôn bất ngờ vừa rồi đã làm cô không kìm được bật ra một tiếng “a”, thân mình cô lúc đó nhất thời tê dại, đứng ngốc tại chỗ.
390 Không biết vì sao, lúc Đường Diệc Huyên biết, chiếc nhẫn này ngay cả Mông Hiểu Diễm cũng không có, chỉ có cô và Nhâm Kiều có, thì liền vui vẻ tươi cười một cách khác thườngXem ra mối quan hệ của hai mẹ con, cũng không được hòa thuận như những gì mà Đường Diệc Huyên biểu hiện ra ngoài, nhưng Trần Thái Trung cũng không muốn suy xét làm gì, đột nhiên Đường Diệc Huyên đứng dậy:- Hôm nay em muốn ra ngoài ăn, anh biết chỗ nào ngon không? À , thanh tịnh một chút nữaMẹ kiếp, thế thì còn gì bằng nữa, Trần Thái Trung lập tức trở nên rất phấn khởi, nói thật, cho dù là đi ăn cùng Mông Nghệ, thì chưa chắc hắn đã phấn khởi như thế, nguyên nhân rất đơn giản, bí thư Mông chắc chắn ba ngày thì có đến hai ngày đi ăn ở ngoài, có rất nhiều người đi ăn cùng anh ta, còn Đường Diệc Huyên… là một quả phụ, sống một mình, bình thường rất ít ra ngoài ăn như thế.
391 - Ồ, làm phiền mọi người ăn cơm, anh ta còn nói lýTrần Thái Trung bĩu môi, chợt cười nhẹ một cái:- Ha, Diệc Huyên cô rất dễ dàng nhận được sự quan tâm chú ý đấy!- Cái kiểu chú ý này, không có còn hơn.
392 Trần Thái Trung vẫn chưa lên tiếng, thì có một kẻ nhàn rỗi mắt sắc đã nhận ra hắn- Ha, hóa ra là Trưởng phòng Trần. Sao anh Mã không đi cùng anh đến đây?Trần Thái Trung nhìn mấy người này, râu ria xồm xoàm, ăn mặc lôi thôi, đứng ở phía xa cũng có thể ngửi thấy được mùi mồ hôi phát ra từ trên người họ, không chịu được phải mặt nhăn nhíu mày- Không phải tôi đã bảo mấy người ở trên núi trông coi sao? Sao lại chạy xuống dưới này?- Những người trông coi trên núi đều là người của anh Mã cả.
393 Lúc đồng ý lái xe xuống núi là khoảng năm giờ. Hôm nay trời đầy mây, nên tối rất nhanh. Trần Thái Trung không vui khi lái xe. Hắn đang suy nghĩ, tối nay có cần phải ở lại số nhà 39 không đi nữa hay không? Hôm nay hắn và Đường Diệc Huyên đã chơi rất vui vẻ.
394 Nhóm người, đều là dân thôn Tây Mã Doanh, từ núi nhỏ kia chạy xuống, gần nhất là thôn này. Trong thôn có những kẻ nhàn rỗi, vẫn cứ thương nhớ sườn núi ấy, tuy nhiên người giữ ở đó rất ngang ngược, xã và đồn công an đã dặn dò không biết bao nhiêu lần, không cho bọn họ đi gây sự.
395 Nhận biết được điều này, Trần Thái Trung cũng chẳng thèm nhiều chuyện nữa, đợi Chủ tịch xã Khương cằn nhằn xong, liền mở miệng nói thẳng trọng tâm. - Lão Khương, đừng làm những chuyện không đâu nữa, nói thật đi, tên Trương Cẩu Thặng này, anh có phải là giữ chắc không?- Ôi, tôi với cậu ta không có quan hệ ấy.
396 Nghe thấy tiếng gọi của U Mộng, Phó tổng giám đốc Tô để tóc đuôi ngựa cười hì hì bước đến, y trái lại khá là chú ý tác phong, ít nhất là nhớ gật gật đầu chào Trần Thái Trung và Khương Thế Kiệt.
397 - Giúp tôi trông coi ba người này. Trương Hãn liền gọi mấy cuộc điện thoại, ở hiện trường thấy mọi người đều bế tắc, vì thế tìm đến một người đàn ông cao to.
398 Mọi người nhìn về phía có âm thanh vọng lại, lại nhìn thấy một người trung niên gầy gầy chạy lại:- Mọi người cố gắng nói chuyện, đừng động thủ. . . Vị này là tổng giám đốc nhà khách Phượng Hoàng, Trương Trí Tuệ, người cũng như tên, ông ta làm việc luôn luôn khéo đưa đẩy, năm đó, lúc Mông Thông đề bạt ông ta lên ông ta cũng là chạy ngũ trương, hiện giờ cơ bản cũng sắp xuống chức rồi.
399 Nhung Diễm Mai trấn tĩnh lại tinh thần, hít một hơi thật dài, quay đầu lại nhìn Trương Trí Tuệ, cô cố gắng khiến giọng của mình có vẻ bình tĩnh một chút:- Tôi nói Trương tổng, con tôi ông biết nó, nó sẽ không làm chuyện rác rưởi như vậy đâu, nhất định là bị người ta che mắt, ông thấy sao?Thường ngày, quan hệ hai người cũng khá, tuy nhiên, nói chung, Bí thư Nhung là người chiếm thế thượng phong.
400 Rất là buồn cười a, phép tắc…Bà còn cười tôi không hiểu phép tắc à, bà hiểu không?Trần Thái Trung giơ tay chỉ Nhung Diễm Mai, nước mắt do cười mà ra vẫn còn đọng lại trên khóe mắt- May mà bà làm trong Đảng ủy Công an, có biết “chế độ lảng tránh” hay không a? Con bà là người có liên quan, bà còn có mặt mũi đứng ra đặt câu hỏi?- Thể diện của Đảng ủy Công an, đều bị bà làm mất hết rồi.