401 Ý nghĩ của Tô Vệ Đông, tất nhiên là không thể gạt được Vương Hoành Vĩ. Tay ông ta vừa giơ lên, chặn ngang lời nói mà anh ra đang tiếp tục tự biên tự diễn, nhưng lại quay đầu nhìn về phía Trương Hãn:- Phó chủ nhiệm Trương, việc đầu tư mà anh ta nói, rốt cuộc có chuyện này không?- Có chứ, tại sao không có? Không có tôi cũng không thể đón họ tới ở nhà khách Phượng Hoàng được.
402 Vừa nghe lời này của Trần Thái Trung, Tổng giám U Mộng đột nhiên tức giận lên:- Anh nói bậy, lúc đó tôi không nói như vậy…- Hiện giờ ắt hẳn anh sẽ không thừa nhận rồi.
403 Vương Hoành Vĩ có thể không nóng nảy sao? Toàn bộ gia tài của anh ta đều bỏ vào đây hết, lúc nãy cũng đã đối đầu với Nhung Diễm Mai, trước mắt nghe được lời của Thượng Thái Hà, rõ ràng đang muốn giảng hòa, sao có thể được chứ?Thượng Thái Hà cũng là người thông minh, vừa nghe Vương Hoành Vĩ gọi mình là Bí thư Mông, liền biết ngay tên này không những đang ở trong tình cảnh nào đó, mà còn rõ ràng đang có ý định ngụy trang, dám cáo mượn oai hùm rõ như vậy, đang gặp phải rắc rối sao?Ý thức được điều này, đương nhiên cô ta không nói tiếp nữa, không khỏi hừ một tiếng;-À, vậy à, thế tôi gọi lão Mông qua nghe điện thoại…- Trên tay tôi có một số chứng cứ, có thể chứng minh, công ty điện ảnh giải trí Hoa Vũ thuộc Tập đoàn Trung Thiên, nghi ngờ có hành vi ép buộc phụ nữ bán dâm.
404 Thu dọn hiện trường đương nhiên rất đơn giản, nhà nghỉ Phượng Hoàng là nhà nghỉ Thành ủy, điều không thiếu chính là những người không phận sự đều chiếm lấy các chức vị.
405 Vương Hoành Vĩ rất căng thẳng, nhưng Chương Nghiêu Đông cố tình không buông tha cho anh. - Đồng chí Hoành Vĩ, anh cũng là một thành viên trong hệ thống chính trị luật pháp, vậy anh đối với hiện trạng hệ thống chính trị có cách nhìn như thế nào đây?Thành bại.
406 - Đúng vậy, đúng là số phận. Chương Nghiêu Đông làm ra vẻ không nhận ra thái độ kinh ngạc của Trần Thái Trung, tiếp tục ngẩng đầu lên nhìn bầu trời ban đêm.
407 Trần Thái Trung chỉ trả lời những việc đã nói liên quan đến ngày hôm nay, kết quả này cũng không thể như ý. Con người luôn vậy, được voi thì đòi tiên, bí thư đảng ủy một thành phố cũng không thể ngoại lệ.
408 - Nói thật, cho dù người bảo mẫu chăm sóc cho anh tôi, một người chăm nom anh ấy đến hơn 4 năm, khi ra đi cũng do cô ấy tiễn, Mông Nghệ tôi. . . nợ cô ta.
409 - Ha ha, tôi là Trương Hãn. Bên kia lại cười lên, nhưng lại truyền đến một cái tên khiến cho họ Trần kia cảm thấy mất hứng:- Tôi có một tin lớn, muốn nói cho ngài biết.
410 Thái Trung đang trò chuyện, Đinh Tiểu Ninh lại sẽ tác quái, tay và người không động nữa, hắn từ từ chậm rãi vặn người đứng lên, lông phát ra ma sát, lại thêm khít và nóng, khiến hắn thật sự không nhịn được.
411 - Nhốt… nhốt lại?Vị cảnh sát bên cục thành phố, nhất thời run run, gã ngỡ ngàng nhìn vị đồng sự ở tỉnh- Ý ngài là, nhốt ông ta lại?- Hôm nay có bao nhiêu việc phải làm, nhanh lênVị này trong tỉnh không kiên nhẫn- Người này giải quyết sau… sao, vẻ mặt của cậu là ý gì thế?- Không có gìVị ở trong cục lắc đầu, trong lòng có chút buồn bực, lẽ nào nói, ôn thần này….
412 Vị cảnh sát cục thành phố, từ lúc nghe nói Trần Thái Trung có khả năng xử lý “thỏa đáng”, trong lòng bắt đầu bất ổn, gã rất lo lắng, nhỡ đâu tên ôn thần này thoát được, ngày của ta, tám phần là không dễ dàng mà sống.
413 - Nhưng, các ông cũng nên điều tra một chút chứ?Trần Thái Trung ngó qua gian phòng đầy những kẻ đang cười trên nỗi đau của người khác, cơn tức giận lại bùng lên:- Sở công an tỉnh là to nhất hả? Tùy tiện bắt người, còn tịch thu điện thoại của tôiNói đến đây, cơn tức giận của hắn càng bùng lên, tay chỉ Tiểu Chử.
414 Bình tĩnh nhớ lại lúc Thường Tam cầu xin mình, trong lòng Lộ Quảng Kiệt vẫn là cảm giác đó, vị ngũ độc bí thư này không ngờ xử lý Thường Tam lại dễ dàng đến thế… Quả nhiên, xã hội đen trà trộn vào chính quyền, mới lại càng có tương lai.
415 - Tôi đang ăn cơm, lúc này anh không ăn cơm à?Ngay trước mặt Đoàn Vệ Hoa, nói rất nhiều, matron lòng nói, tôi vừa nói xấu anh đấy. - Tôi đã nói hết rồi, anh đợi tôi điện thoại là được.
416 Cúp điện thoại của Mã Phong Tử, Trần Thái Trung lại cấn nhắc về chuyện này, vẫn là cảm thấy có chút khó tin, dựa vào phân tích những lời mà Tô Vệ Đông chưa nói ra, sau lưng tập đoàn Trung Thiên, liên quan đến nhân vật quan trọng chắc chắn không phải là một người.
417 Sau khi rời khỏi bệnh viện Mông Hiểu Diễm quay đầu nhìn Trần Thái Trung, có điều gì hơi kì quái. - Thật ra anh cũng không muốn để ý gã đâu, gã cũng được trả lời rồi.
418 Thái Trung muốn Trương Hàn giao ra quân át chủ bài, sao Trương Hàn có thể đồng ý được?Anh ta lắc đầu cười, ra vẻ hết sức nghiêm chỉnh,- Trưởng phòng Trần, ngài là cao nhân, tôi tin, tin thật.
419 Nghe lời của Mông Hiểu Diễm, Trần Thái Trung không ngừng lắc đầu, cái khả năng này anh ta. Mà thôi, cũng là không cần để chế độ rung nữa, tôi còn không đủ phiền toái nữa hay sao.
420 Thái Trung vừa nghe lời nói của Thập Thất, trong lòng có chút buồn bực,- Tôi nói, mấy anh làm phiền lúc tôi đang nghỉ ngơi? Suốt ngày ngoài công việc ra cũng chỉ là công việc, Thiết Thủ không phải bàn bạc với Phong Tử chuyện gì sao? Chuyện nhỏ như vậy cũng dám tìm tôi.