101 Hoa Trứ Vũ đứng yên tại chỗ đưa mắt nhìn Tiêu Dận. Chỉ thấy tà áo màu tím bay phần phật trong gió, vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiên cười đón nhận ánh mắt của Hoa Trứ Vũ.
102 Cơ Phượng Ly không nói gì, khóe môi mỏng hơi nhếch, hắn nhìn Hoa Trứ Vũ rất lâu, sóng ngầm nơi đáy mắt không ngừng dao động. Hoa Trứ Vũ không đoán được Cơ Phượng Ly đang nghĩ gì, nhưng vẻ mặt của hắn lại khiến nàng thấy hoảng hốt, giống như hắn đang nhìn thấu lòng nàng.
103 Đã vào cuối thu, ban đêm đã bắt đầu có hơi lạnh của mùa đông. Cón có những cơn gió không ngừng lướt qua, cảm giác như bị dao cứa vào da thịt. Trước kia Hoa Trứ Vũ luôn đeo mặt nạ màu bạc, nên dù đã chinh chiến vài năm, gương mặt vẫn trơn mịn, tinh tế, nếu không phải nàng giả trang làm thái giám thì sẽ có rất ít người dám tin nàng là nam nhân.
104 Mười tám vạn đại quân chạy tới đây. Trong thành Dương Quan chỉ còn lại hơn hai vạn quân dùng Không thành kế coi giữ, tin Bắc quân thảm bại nhanh chóng truyền tới tai Tiêu Dận, Tiêu Dận lập tức chỉ huy những binh sĩ còn sót lại tấn công Dương Quan.
105 Đêm tối vô cùng yên tĩnh. Trong trại im ắng không một tiếng động, ngoại trừ. . . . . . tiếng Cơ Phượng Ly thở dốc. Tiếng thở dốc của hắn, khi thì dồn dập lúc thì trầm lặng phóng đại bên tai nàng, khiến nàng nghe thấy vô cùng rõ ràng.
106 Sắc trời quang đãng, vạn dặm không mây. Nhưng đứng dưới thời tiết tươi đẹp như vậy, Nam Cung Tuyệt chỉ có cảm giác u ám đầy áp lực. Dường như đêm qua đã xảy ra chuyện gì mà hắn không biết.
107 Gió thu càng lúc càng mạnh. Đứng phía trên đồi cao nhìn về phía Nam, nơi có dãy núi nhiễm ráng vàng, gió lạnh hờ hừng. Nhìn về phía Bắc lại chỉ thấy một khoảng trời bao la, vắng lặng.
108 Hoa Trứ Vũ dẫn theo quân Hổ doanh họp mặt với binh sĩ Nam Triều. Khi đứng trước mặt hai quân, nàng ghìm dây cương quay đầu nhìn lại. Mây đen che kín bầu trời, hiếm hoi lắm mới có vài tia sáng nhàn nhạt rơi xuống mặt đất.
109 Quả thật lần đại chiến này Hoa Trứ Vũ đã lập công không nhỏ, nếu không có nàng dẫn Hổ doanh lẻn ra sau Bắc Triều, trận chiến này không thể kết thúc nhanh như vậy.
110 Hoa Trứ Vũ bưng chén thuốc trên bàn lên, múc một thìa đưa đến bên môi Cẩm Sắc. Đúng lúc này, cửa trại mở ra, Cơ Phượng Ly nghiêm nghị bước vào. Nhìn thấy cảnh Hoa Trứ Vũ đang bón thuốc cho Cẩm Sắc, vẻ mặt hắn ngưng trệ, hắn khẽ nhếch môi, trong mắt lóe lên cảm giác ảm đạm ưu thương.
111 Một trận tuyết khiến khung cảnh trước mắt trở nên mờ mịt, đồng thời cũng mang theo cảm giác se lạnh, những bông tuyết lạc xuống đất, biến mất không chút tung tích.
112 Một dây tú cầu đồng tâm màu đỏ nối liền hai người lại một chỗ. Cơ Phượng Ly cầm một bên dây, yên lặng đứng trong hỷ đường, ánh nến chập chờn chỉ soi rõ được nửa gương mặt lạnh lẽo của hắn, ánh mắt như đóng băng thản nhiên nhìn lướt qua Hoa Trứ Vũ, tuy hắn làm ra vẻ không có chuyện gì, nhưng với Hoa Trứ Vũ đó như một mũi nhọn đâm thẳng vào lòng nàng, chỉ là nàng không rời mắt đi, nàng không muốn ngay cả ánh mắt cũng thua kém hắn.
113 Đời người như một ván cờ. Chỉ trong vòng mấy tháng, vị trí tối cao của Hoàng cung luân phiên đổi chủ, từ Viêm Đế tới Hoàng Phủ Vô Thương, bây giờ lại chuyển về tay Hoàng Phủ Vô Song.
114 Trong không gian yên tĩnh, tiếng bước chân của Hoàng Phủ Vô Song lúc nhanh lúc chậm, giống hệt như nhịp tim của Hoa Trứ Vũ lúc này. Cuối cùng vẫn phải gặp lại.
115 Đương nhiên dân chúng Vũ Đô không biết gì về những tranh đấu trong hoàng cung, bọn họ chỉ biết Tả tướng Cơ Phượng Ly đánh bại Bắc quân, ngăn cản gót ngựa Bắc quân tiến xuống phía Nam.
116 Hôm sau, Hoa Trứ Vũ lại xuất cung đi tới tiệm thuốc, quả nhiên ở đó cũng không có vị Huyết Liên kia, nàng đành phải từ bỏ. Sau khi cầm mấy thứ về cung, bị cấm vệ quân canh gác cửa cung nghi ngờ kiểm tra, dù lần nào cũng qua cửa trót lọt, nhưng nàng cảm thấy việc bốc thuốc bên ngoài cũng không phải kế sách lâu dài.
117 “Thùng - thùng thùng – thùng - thùng. . . . . . ”Trong lúc bá quan ba quỳ chín lạy, cúi đầu xưng thần thì tiếng trống kêu oan ở ngoài điện Thái Cực đột nhiên vang lên, hơn mười tiếng trống nặng nề không ngừng quanh quẩn trong điện.
118 Cả Bộ Hộ sôi trào, Ôn Thái Phó đích thân chỉ huy việc nhập đồ vào quốc khố. Hoa Trứ Vũ phụng thánh chỉ tới giám sát. Ôn Thái Phó vừa nhìn thấy Hoa Trứ Vũ, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục công việc.
119 Đại điện vốn đang nhốn nháo trở nên lặng ngắt như tờ, mọi người cùng đồng loạt nhìn về phía Hoa Trứ Vũ. Trong giây phút đó, bao nhiêu chuyện quá khứ mãnh liệt ùa về.
120 Hoa Trứ Vũ nghĩ, nàng hận Cơ Phượng Ly tới tận xương tủy nên mới dốc hết tâm trí lật đổ hắn. Nhưng Ôn Uyển không giống như vậy, nàng ta thích Cơ Phượng Ly, vì sao nàng ta phải hãm hại hắn?Phải biết mưu phản là tội lớn tày trời, nghi phạm nhất định phải chết.