81 Đêm qua một đêm kinh hoàng với người Gấu, hôm nay thánh giá mới trở lại Hành cung, vốn phải có phần rối loạn mới đúng. Nhưng khi Hoa Trứ Vũ vào trong Hành cung, thỉnh thoảng lại nhìn thấy vài thị vệ, cung nữ đi qua, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trang, không có ai mở miệng nói bất cứ điều gì.
82 Lý do rất không quang minh chính đại, nhưng bởi vì trong xe có Ôn Uyển, nàng không thể nói lời từ biệt, chỉ có thể nói mình phụng mệnh Hoàng Phủ Vô Song đến tiễn hắn.
83 Trên đài xử án có một người đang ngồi, đó chính là Hình Bộ Thượng Thư Trương Thanh, hai bên theo thứ tự chia ra là Tả tướng Cơ Phượng Ly, một người khác là Hữu tướng Nhiếp Viễn Kiều.
84 Không phải ai cũng có diễm phúc được trải qua cuộc sống lao ngục. Sau khi An Tiểu Nhị mua chuộc được mấy tên cai ngục đã vội vàng tìm cách liên lạc với nàng, Hoa Trứ Vũ suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn cảm thấy mình không thể tùy tiện vượt ngục trốn đi.
85 Hoa Trứ Vũ nắm chặt tay mới kiềm chế được cảm giác xúc động muốn đánh người, nàng ngước đôi mắt kiều mỵ nhìn hắn: “Ta biết Thái Tử điện hạ rất vô dụng, tuy ta có chút tình cảm với hắn nhưng vẫn chưa hãm vào quá sâu, càng chưa si tình tới mức cùng hắn bước xuống suối vàng.
86 Hinh Viên u tĩnh đúng là một nơi ở không tệ. Tuy phòng Hoa Trứ Vũ ở bố trí khá đơn giản, nhưng những vật dụng hàng ngày lại rất đầy đủ, so với nhà giam trong Nội Trừng Viện đúng là cách nhau một trời một vực.
87 Hoa Trứ Vũ và Cơ Phượng Ly cũng coi như từng đấu với nhau vài hiệp, hơn nữa, vì để đối phó với hắn, nàng còn phái người đi điều tra. Nếu là người bình thường, nàng đã sớm tìm ra nhược điểm của hắn.
88 Tình hình trong thành Tuyên Châu còn chưa rõ ràng, việc đầu tiên Cơ Phượng Ly làm là phái những binh sĩ bơi giỏi vào thành thăm dò. Qua hai canh giờ sau, mấy thị vệ được phái đi đã quay về bẩm báo: “Mực nước dâng cao đã tràn qua đê hơn một thước, người già, phụ nữ và trẻ em trong thành đều phải ở trên nóc nhà tránh lũ.
89 Hoa Trứ Vũ biết Lam Băng vừa báo cáo kết quả điều tra cho Cơ Phượng Ly. Chắc chắn, Vương Phú Quý đã tham ô số ngân lượng tu sửa đê điều. Hoa Trứ Vũ rất hận những tên cẩu quan này.
90 Sau đó, Hoa Trứ Vũ đã thức cả đêm cho người bệnh uống thuốc thêm hai lần nữa. Đến sáng sớm hôm sau, cô bé kia đã tỉnh lại, nhiệt độ cũng hạ xuống, uống thuốc không bị nôn mửa, trạng thái tinh thần tốt hơn trước rất nhiều.
91 Hoa Trứ Vũ sợ ngây người, nàng thật sự không biết nên nói gì lúc này. Nàng không biết vì sao những người này lại biết chuyện Cơ Phượng Ly bị bệnh nhưng nàng biết bọn họ đang mang bệnh trong người, nếu ở ngoài gió lâu, bệnh tình có khả năng chuyển biến xấu đi, cũng có thể mất đi tính mạng.
92 Lúc Hoa Trứ Vũ rời khỏi phòng Cơ Phượng Ly trời đã tờ mờ sáng. Một đêm không ngủ khiến nàng cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Chủ yếu là do hai chén máu kia, tuy nàng có võ công, có nội lực, nhưng vẫn không chịu được việc mất nhiều máu như vậy.
93 Đối với những chuyện Cơ Phượng Ly phân phó, trước nay Lam Băng đều hoàn thành vô cùng hoàn mỹ. Đương nhiên, nhiệm vụ lần này cũng không ngoại lệ. Trong vòng năm ngày, hắn đã chọn ra được một cô nương trong số ngàn người ở các thanh lâu Vũ Đô.
94 Trên chiếc bàn bằng gỗ lim còn sót lại mấy chén rượu, hương rượu phảng phất xông vào mũi, vấn vương quấn quít. Hoa Trứ Vũ cảm thấy nhàm chán nên lấy tay gõ gõ vào mặt bàn, nàng đổ nghiêng bầu rượu rót vào chiếc chén bạch ngọc mới rồi khẽ tựa vào ghế nhấp một ngụm.
95 Cơ Phượng Ly tựa lưng vào ghế, một chân gấp, một chân duỗi đầy thoải mái. Vẻ mặt hắn rất bình thản, không hề có chút kinh ngạc nào. Hoa Trứ Vũ nhớ ngày hắn bị dịch bệnh mà vẫn chú tâm nghiên cứu chiến sự.
96 Đêm đó, đại quân đốt lửa hạ trại gần cánh rừng, sau khi dùng hết bữa cơm liền trở về trại nghỉ ngơi. Hành quân liên tục mấy ngày, dù cơ thể làm bằng sắt cũng cảm thấy mệt mỏi.
97 Áo tím, mắt tím, tóc tím. Áo tím?Hoa Trứ Vũ giật mình, lúc này nàng mới phát hiện mái tóc dài đang tung bay sau lưng Tiêu Dận đã chuyển thành màu tím, một màu tím lưu loát chảy như suối nước sau lưng hắn, sắc tím chấn nhiếp tinh thần người khác.
98 Những tướng sĩ đuổi theo phía sau không thẹn là tinh binh, gắt gao đuổi theo Hoa Trứ Vũ, đội thiết kỵ này giống như một cơn lốc cuốn qua, thế nhưng nàng vẫn có thể mạnh mẽ mở đường máu xông ra ngoài.
99 Trong ánh sáng địa lao ảm đạm, Hồi Tuyết cầm theo đèn lồng đứng ở ngoài cửa, cô không mở cửa vào trong mà bình tĩnh đứng nhìn Hoa Trứ Vũ qua cánh cửa lao.
100 Hoa Trứ Vũ cảm thấy thất bại khi ngồi ở trong địa lao, chuyến đi Bắc Triều lần này, nàng tới cũng như không. Hoặc cũng có thể nói, lần này nàng tới chiến trường cũng như không.