121 Đóng đinh vào huyệt Thiên Trung để phong bế nội công, đâm xuyên qua xương bả vai để hạn chế ngoại công. Không thể sử dụng võ công cái thế, Cơ Phượng Ly cũng không khác phế nhân là bao.
122 Ánh chiều tà chìm đắm, những tầng mây lác đác trôi ở chân trời phía Tây. Dưới ánh chiều tà, tòa cung điện nguy nga, sừng sững đứng ở nơi đó. Hoàng hôn buông xuống, những ngọn đèn lưu ly trong các cung lần lượt sáng lên theo thứ tự, ánh đèn huy hoàng chiếu khắp trời cao.
123 Hoa Trứ Vũ nhìn thẳng vào mắt Cơ Phượng Ly. Đôi mắt đen nhánh, thâm sâu, đôi mắt trong suốt như dòng nước chảy giống như muốn hút nàng vào trong, lúc này, hắn đang sững sờ nhìn nàng.
124 Máu! Máu nhiều như vậy, máu không ngừng chảy nhuốm đỏ cả trời đất. Màu đỏ kiều diễm kia khiến nàng không mở nổi mắt. Bóng dáng hắn hòa tan vào máu càng lúc càng mờ nhạt.
125 Hoàng Phủ Yên vẫn mặc một chiếc váy bông màu trắng, trên đầu cài một cây trâm ngọc màu trắng, toàn thân tỏa ra vầng sáng trắng nhàn nhạt. Nàng ta vốn có dáng vẻ dịu dàng động lòng người, kết hợp với chiếc váy dài màu trắng càng khiến người ta thương xót.
126 Diệp thái y còng lưng, cúi đầu đi tới, vào bước vào cửa liền ngước mắt thản nhiên nhìn lướt qua Hoa Trứ Vũ, ánh mắt chất phác mà lạnh lùng. Nhìn ở khoảng cách gần, quả thực ông đã rất già, từng nếp nhăn trên mặt như dấu vân thể hiện số năm của cây cối, ghi lại những năm tháng tang thương.
127 Hoa Trứ Vũ cúi đầu trầm ngâm, năm đó trên chiến trường, nàng từng bị thương nhiều lần nhưng đều là vết thương ngoài da, Thái chưa từng bắt mạch cho nàng bao giờ.
128 Tháng giêng năm Hồng Vũ thứ hai. Tân đế Nam Triều đăng cơ, các nước nhỏ xung quanh đều phái sứ giả tới chúc mừng. Đến ngày mười tám tháng giêng, sứ giả các nước Ba Tư, Khâu Từ, Đông Yến, Tây Lương đều đã tới Vũ Đô, hôm nay sẽ lâm triều diện kiến tân đế.
129 Sau khi chiếc khăn che mặt được kéo xuống, ai nấy đều giật mình sửng sốt. Không ai có thể ngờ được trên thế gian này còn tồn tại một nam nhân như vậy.
130 Nguyên Bảo, ngươi dám giả mạo thái giám gây họa cho hoàng cung!Giọng nói Ôn Uyển không lớn, nhưng vẫn đủ truyền vào tai các sứ thần ở đây, còn có những đại thần ngồi gần đó nghe thấy tin tức này liền kinh hãi, lặng lẽ nói lại cho người khác, trong nháy mắt, tin tức này đã lan rộng tới tất cả mọi người.
131 Lúc hoàng hôn, hoàng tử Nguyệt Thị Nạp Lan Tuyết ngồi xe ngựa, cùng với thị nữ của hắn với Nguyệt Phách trở về Dịch Quán. Dịch Quán của Nguyệt Thị cũng không lớn, chỉ có một khoảng sân nhỏ, ở giữa có một hòn non bộ, xung quanh có mấy gốc cổ thụ.
132 Chiếc đèn lồng cài trên tường bị phản lực của Hoàng Phủ Vô Song va đập lắc lư kịch liệt. Ánh sáng màu vàng dao động trên gương mặt của Hoàng Phủ Vô Song dẫn bình ổn lại.
133 Hoa Trứ Vũ ngồi trước bàn trang điểm, để mặc cho Thúy Vân đứng sau chải đầu cho nàng. “Tóc tiểu thư thật đẹp!” Thúy Vân cảm thán, đôi tay linh hoạt lướt qua mái tóc nàng, đầu tiên là vén cao tóc mai của nàng lên đỉnh đầu tạo thành búi tóc hình mây, để lại hai dải tóc tết đuôi sam vòng quanh búi tóc, số còn lại thả ra đằng sau.
134 Cơ Phượng Ly ngửa mặt nhìn lên, ánh trăng lạnh như sương phản chiếu trên chiếc mặt nạ của hắn, không có nước mắt, chỉ có chỉ có hai dòng máu lặng lẽ tràn ra.
135 “Đan Hoằng, lần này muội đừng về cung nữa, ta đưa muội tới chỗ Bình!” Hoa Trứ Vũ đứng dậy, đi tới trước mặt Đan Hoằng, trầm giọng nói. “Đưa muội đi? Tướng quân, người không đi sao?” Đan Hoằng ngước mắt hỏi.
136 Tiêu Dận ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua những đóa hoa khoe sắc trên cây, nhìn về phía bầu trời trong xanh, hắn khẽ nói: “Ta không biết! Ta chỉ nhớ khi nó còn nhỏ, lúc nào cũng được mẫu thân ôm trong lòng, rất thích vung tay múa chân với ta, đôi mắt bồ đào cười híp lại như mảnh trăng rằm, vô cùng đáng yêu!”Hắn phiền muộn nói xong, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Hoa Trứ Vũ nói: “Lần trước, lúc ở Bắc Triều cô từng nói với ta nó rất xinh đẹp, mày liễu mang theo anh khí, mắt hạnh thông tuệ.
137 Đan Hoằng đi đến trước mặt Hoa Trứ Vũ, kinh ngạc nhìn nàng, cất tiếng khen từ tận đáy lòng: “Tướng quân, người thật xinh đẹp!”Nhưng khi vừa nói xong, mắt cô cũng ánh lên những giọt lệ.
138 Bốn sợi dây đàn này, dây nào cũng mang theo sự chết chóc. Nếu là người thường chỉ e đã chết tới bốn lần. Mà Hoàng Phủ Vô Song có thể dễ dàng thoát được ba dây, đến một dây cuối cùng, tuy không tránh được nhưng cũng bảo vệ được vị trí trọng yếu, tính ra cũng chỉ là vết thương nhẹ.
139 “Sau này ta sẽ nói cho con biết, Vũ nhi! Việc con cần làm bây giờ, chính là an phận làm Hoàng hậu của hắn. ” Hoa Mục chậm rãi nói. “Được, người không muốn nói cho con biết hắn ta họ gì, vậy có thể nói cho con biết con họ gì không?” Hoa Trứ Vũ ngước mắt nhìn Hoa Mục, trong đôi mắt thuần khiết thoáng hiện vẻ sắc lạnh.
140 Đêm khuya, gió lạnh. Ánh trăng rót xuống những mái hiên cong cong, hắt thành vô số hình bóng trên ngự hoa viên. Cơ Phượng Ly thản nhiên mang theo Nạp Lan Tuyết và thị nữ Nguyệt Phách đi dọc con đường ven ngự hoa viên về phía tẩm điện của Hoàng Phủ Vô Song.