241 Âu Dương Tu nói chuyện vẫn luôn là trực tiếp, khiến Triệu Trinh phải cười ha hả, cầm chén trà lên, nhấp một ngụm nói: - Đây chính là nguyên nhân mà ta lưu khanh ở lại.
242 Sở dĩ lão dẫn Trần Khác đi gặp Vương Lang Trung cũng là vì không tin tưởng lắm người như vậy còn cần tài liệu. - Mặc kệ có cần hay không… Vương Lang Trung quả quyết nói: - Hắn cũng đã làm, hơn nữa hắn cũng không thể tự chứng minh mình trong sạch.
243 Công phu dưỡng khí của Triệu Trinh quả nhiên là lư hỏa thuần thanh, lúc này vẫn có thể giữ được bình tĩnh: - Không phải tất cả đều ở trong trường thi sao? Quả nhân phái binh lính Hoàng Thành Ti qua đó, vừa tra xét nội ứng, vừa tra xét sĩ tử, cam đoan có thể thanh lọc từng thí sinh.
244 - Ông là đồ máu lạnh! Mai Nghiêu Thần nhịn không nổi, hung hăng trừng mắt với Vương An Thạch. - Tự cho là đúng! Sắc mặt Vương An Thạch vẫn không đổi, liếc y một cái, hừ một tiếng đáp trả.
245 - Với lại, chỉ cần Hoàng thượng cho rằng y quấy rối thi hội, khẳng định là sẽ trừng phạt thằng nhãi này. Lý Toàn suy nghĩ một chút nói: - Bình thường cũng phải làm rập khuân theo Triệu Tông Hán.
246 Thật ra bọn thị vệ Hoàng Thành Ti không phải ngăn không được những gia đinh này, nhưng bọn họ đều thức thời, làm sao có thể làm hỏng việc tốt của các vị công tử? Không tin thì cứ nhìn mặt các tên Gia Hựu học xã này, có chờ mong, có sợ hãi, có mừng thầm, cũng có người không biết nên làm sao… Không có ai muốn chống cự lại rõ ràng.
247 - Công tử lại không sợ cảm thấy có lỗi nữa sao? Đỗ Thanh Sương giễu cợt nói. - Bởi vì đã không còn cảm thấy có lỗi nữa rồi. Trần Khác áp sát vào, thanh âm trầm thấp nói: - Thời gian giống như một cây đao sắc bén, đã loại bỏ hết những ý tưởng dơ bẩn đi.
248 -Tiếng mắng chưởi ồn ào càng ngày càng chối tai, cảm xúc của các Cử tử thi trượt cũng càng ngày càng kích động, đã muốn động thủ phá kiệu của ông. Kiệu phu và tùy tùng của Âu Dương Tu toàn lực bảo vệ, bọn họ ngăn chặn tiến công của các sĩ tử, bị đánh làm mặt mũi bầm dập.
249 Đành phải tiếp tục diễn luyện. . . Gần tới giờ Thìn mới có thái giám ra, dẫn bọn họ vào Đông Hoa môn tới trước điện Tập Anh chờ. Quan gia cũng từ điện Thùy Củng ngay ngắn ngồi kiệu tới điện Tập Anh thăng tọa.
250 Chờ bọn họ ăn mặc sẵn sàng, nhìn nhau một lượt, giữa sân lúc này đã không còn tiến sĩ nào mặc áo màu trắng, từ nay về sau đều là quan nhân rồi. Vì thế, bọn họ chắp tay chào nhau, cười nói, đến khi hoạn quan thúc giục mới đi lên điện tạ ơn.
251 Canh năm chưa đến, cha con Trần Khác đã đến Đãi Lậu Viện, hiển nhiên hai người ở đây trở thành tiêu điểm chú ý của đám quan lại. Tân khoa Trạng Nguyên chính là một thứ chạm vào có thể bỏng tay, thế nên cũng không có ai ngu tới mức đi nói lời châm chọc vào lúc này.
252 Dù đã chậm lên đường mấy ngày, nhưng sứ đoàn vẫn được hưởng đãi ngộ cao nhất của dịch trạm. Dọc theo đường đi đều có đoàn ngựa phía trước dẫn đường, đến trạm dịch ăn cơm, mỗi ngày đổi ngựa.
253 Lúc này, Lão Quân đi lên bẩm báo, đã có thể khai tiệc. Trương Phương Bình lúc này liền mời mọi người phân chủ khách an vị. Mặc dù cùng ngồi cùng bàn, nhưng thức ăn phân biệt rõ ràng, Vương Khuê, Trần Khác phía trước mặt bày những món ăn và rượu được chế biến rất tinh xảo, còn nhóm thổ quan không ưa món ăn quý và lạ này thì ở trước mặt mỗi người bày một cái đùi dê, một cái chân chó, còn có một cái móng heo béo ngậy.
254 Nhất Phẩm Giang Sơn Tác Giả: Tam Giới Đại Sư Quyển 6: Phong Hoa Tuyết Nguyệt Chương 282: Đoàn thị Nhóm dịch: Đọc Truyện Đêm Khuya Nguồn: MeTruyen - Nghe ý của đại nhân.
255 Nhưng loại Hoàng đế được đại thần đỡ lên ngai vị như thế này thì trong tay liệu có thể có được quyền lực gì? Mà Cao thị lúc này cũng giống như Đổng thị trước kia, luôn luôn ỷ vào cái công phò tá để mà nắm chặt lấy chính quyền, mở rộng thực lực ở khắp nơi, đã trở thành một gia tộc mạnh nhất trong Đại Lý, bao trùm tất cả các chư họ khác.
256 - Đúng là ý này. Lã Huệ Khanh bị thuyết phục rồi, gật đầu nói: - Nếu khai chiến, Cao gia nhất định sẽ làm như vậy. Trần Khác gật đầu nói: - Nhưng sự có mặt của chúng ta, sẽ làm cho Cao tướng quốc bất an.
257 - Sứ tiết là đại diện của một quốc gia, dám sát hại sứ tiết Đại Tống, không khác gì khai chiến với Đại Tống cả. Vương Khuê bắt đúng điểm lợi hại nhất, ho khan liên tục nói: - Vương thượng nếu không xử lý thích đáng được việc này.
258 - Ta đã làm việc thì cô cứ yên tâm. Trần Khác cười nói: - Chờ đến ngày mai cô sẽ biết. Liễu Nguyệt Nga gật gật đầu, không hỏi nữa. - Sắc trời không còn sớm, chúng ta đi ngủ thôi.
259 Kì thật, Trần Khác nói không chuẩn xác lắm, nhưng giải thích với đám người có vốn kiến thức kinh tế bằng không này, chỉ có thể càng đơn giản càng tốt.
260 - Ngươi nói xem, Dương Doãn Hiền nếu đã trở về Mưu Thống rồi, còn đợi gì nữa? Vương Hãn cũng là từ đầu năm, sau khi biết tin Mã Chí Thư bị hạ mới bắt đầu chú ý đến tình hình của Đại Lý.