221 - Gom lại chứ sao. Triệu Tông Tích nói: - Bọn họ thành lập ủy ban mua đất, phân chia Thập Tam hành phô thành khoảng hai trăm mảnh đất. Mỗi mảnh đất có diện tích khác nhau, vị trí cũng khác.
222 Đoạn ông nghiêm mặt nói: - Lão phu nhậm chức đã hơn nửa năm, gần đến nhiệm kỳ bình quân rồi, đoán chừng nhiều nhất là nửa năm nữa thì nên cuốn gói xéo đi.
223 - Dẫn dắt sai là hại chết người… Trần Khác không khỏi nói thầm: - Xem ra không có quan chức thì thôi, nhưng nếu đã làm rồi thì… vẫn cứ phải tận tâm tận lực.
224 Mà ở hai bên đường phố không có bất kỳ cửa hàng, cũng không có dân cư bình thường, chỉ có quan lớn từ Tam phẩm trở lên, cùng với vương công quý tộc, mới có tư cách sát đường mở cửa.
225 Trần Khác lắc đầu, liền nghe Tiền Thăng nói: - Cậu ta nói, bản thân nếm qua nhiều mỹ vị thế gian, vẫn là cảm thấy… cục đắng mà ngày trước ăn qua vẫn là hương vị ngon nhất.
226 - Nếu có thể mở cửa kinh doanh, thì đương nhiên chúng ta có thể phát đạt. Tất cả mọi người đều là người giỏi buôn bán. Cho nên cũng không quá kích động, mà ngượng ngùng hỏi: - Nhưng tiền từ nơi nào đến? Cho dù chúng ta đập nồi bán sắt, cũng không thể kiếm được số tiền lớn như vậy a! - Trước tiên, các vị nói xem các vị có thể xuất ra bao nhiêu? Trần Khác lắc đầu, nhìn Truyền Phú nói: - Truyền Phú, thúc nói trước đi, không được dấu diếm.
227 Cửa hàng thứ nhất mở trên con phố Mã Hành phồn hoa nhất, nhìn buổi khai trương cửa hàng ba tầng xa hoa, khí phái, múa sư tử, chiêng trống, tiếng pháo hoa đùng đoàng, Trần Khác cảm thấy như rơi vào trong mộng.
228 Đó đã là gia đình nông dân rất không tệ rồi. Triệu Tông Tích gật gật đầu. - Nhưng khả năng chống đỡ với phiêu lưu của bọn họ cực kém. Một khi gặp phải năm nào mất mùa, hay là gia đình có việc hiếu hỉ, sinh lão bệnh tử, thu hoạch giảm bớt hoặc chi tiêu tăng lớn thìkhông thể không dựa vào việc đi vay nợ.
229 Lý Đạt đi một chuyến phí công quay về, về đến tiền trang đã thấy có người muốn rút tiền mặt vượt qua số lượng mà tiền trang có. Tiền Thăng kéo gã sang một bên, nhỏ giọng nói: - Chuyến này thoạt nhìn là muốn gây rối đấy, tờ giấy trong tay kẻ kia là khế ước cả con đường Tiểu Điềm Thủy, muốn vay tám mươi vạn quan.
230 - Lần sau, lần sau… Viên Duyên tức tới phát run, mặt đen xì, hơn nửa ngày sau mới hung hăng gật đầu nói: - Tốt, ta gọi người đến kiểm! Lão liền bảo tiểu sa di đi gọi thủ hạ của mình đến.
231 - Giai điệu như thế nào vậy? Trần Khác đột nhiên nhớ tới người nữ tử đã cùng mình có một đoạn thời gian hoan ái kia, không khỏi sinh lòng hổ thẹn, nói: - Gần đây bận việc nhiều quá, lại quên mất nàng.
232 - Xì. . . . Đám cô nương này đều cười, nhưng lại sợ quấy nhiễu buổi mãi phác nên đành chịu đựng chạy ra ngoài mới cười. Khởi Mị Nhi cười ngã vào lòng Trần Khác, dùng sức cắn vạt áo Trần Khác mới không cười phá lên.
233 Thương nhân bên ngoài trước khi vào kinh có thể đến Tiện Tiền Vụ để lưu giữ khoản tiền mặt lớn, sau đó Tiện Tiền Vụ sẽ xuất ra một tờ phiếu khoán phân thành hai nửa, một nửa do người gửi tiền cất giữ, nửa kia thì gửi cho Tiện Tiền Vụ ở nơi muốn đến thông qua trạm chuyển giao của nhà nước.
234 Việc bán phòng chiều nay, với diện tích năm nghìn mẫu đất phân thành bốn trăm mảnh đất lớn nhỏ khác nhau. . . Bởi vì thời gian về sau, cả Biện Kinh ai cũng biết điều này.
235 - Cái này còn được… Trần Khác lập tức mỉm cười thân mật, nói: - Chúc mừng ngươi đã làm một cuộc đầu tư chính xác nhất trong đời. - Chính xác cái đầu ngươi! Tào Bình chau mày nói: - Nguyên bản số tiền đó định dùng để mua ba thành cổ phần, bây giờ chỉ mua được có một thành, ta trở về nhất định sẽ bị mắng chết.
236 Nghe giải thích tận tình như vậy, các khách hàng gửi tiền đương nhiên sẽ vừa lòng. - Vậy các người sẽ không phá sản chứ? Đây cũng là vấn đề mà đại đa số người sẽ hỏi.
237 Trước mắt, Trần Khác không có đáp án. Hắn đồng ý tiếp tục qua lại với bọn họ, cho đến khi …. không còn cách gì có thể qua lại nữa mới thôi. - Phương Trọng huynh, Phương Trọng huynh.
238 Nhưng ngược lại, điều này càng làm gia tăng mị lực của y, các nhóm sĩ phu lấy việc không thể kết giao với Vương An Thạch là sự đáng tiếc lớn nhất… Những người thông thường cũng cho rằng nếu đã là cao nhân thì đương nhiên không thể lấy tiêu chuẩn của người thường để yêu cầu y làm theo.
239 Tô Tuân xem như vì con trai của mình quét sạch chướng ngại vật chắn trước những người có tài nhưng không gặp thời như ông, giúp cho bọn họ có thể phát huy tài năng.
240 - Không phải lo… Trải qua lần đả kích trước, Triệu Doãn Nhượng càng trở nên trầm ổn. Chỉ nghe thấy lão thản nhiên nói: - Âu Dương Vĩnh Thúc là trung thần do chính Khổng phu tử dạy dỗ.