121 Mặc Vấn Trần không trả lời ngay câu hỏi của Tô Linh Phong, hai tay đang ôm gương mặt của nàng buông thõng xuống, nắm thành quyền, nhắm mắt lại, cố gắng giữ cho bản thân mình không được nổi giận.
122 "Phong Nhi. . . " Mặc Vấn Trần nghe vậy thì bất đắc dĩ thở dài, khẽ đẩy Tô Linh Phong ra một chút, tạo thành một khoảng cách nhỏ, chậm rãi ngẩng đầu, mở mắt, mặt đối mặt với Tô Linh Phong.
123 Tô Linh Phong cầm một quyển sách trên giá, tiện tay lật qua, là sách về thuật luyện kim! Hôm qua nàng có nói với Tư Đồ Tiêu Sơn muốn một quyển sách như vậy.
124 "Nếu Linh Phong tiểu thư đã cảm thấy tại hạ không đủ tư cách làm sư phụ, vậy thì mời thành chủ đại nhân mời cao nhân khác!" Giản Khinh Hàn vừa nói vừa đứng dậy, muốn rời đi.
125 Việc Mặc Vấn Trần đến đã thành thói quen với Tô Linh Phong. Nàng mặc kệ hắn ôm, không có phản ứng gì. Chậc chậc, tên động dục này lại tới nữa! Tiểu Bạch cũng phát hiện Mặc Vấn Trần đến, nó liền bay tới trước giường, cắn móng vuốt, liếc nhìn Tô Linh Phong và Mặc Vấn Trần nằm trên giường.
126 "Điều kiện?" Lạc Y sửng sốt một chút, lại lập tức cười xinh đẹp: "Tiểu mỹ nữ muốn cùng ta bàn điều kiện gì? Ta muốn nghe một chút.
127 "Buông ta ra!" Tô Linh Phong cố gắng rút bàn tay đang bị hắn bắt giữ. "Đừng nhúc nhích!" Mặc Vấn Trần giữ chặt tay nàng không buông, nghiêm túc nói: "Lúc này nếu bị gián đoạn, cả ta và nàng đều sẽ gặp nguy hiểm!" Tô Linh Phong bất động, thân thể cứng ngắc dán lên lồng ngực của Mặc Vấn Trần, cảm nhận được nguồn năng lượng từ người hắn không ngừng truyền đến.
128 Ban ngày là giờ học của Giản Khinh Hàn. Y bước vào thư phòng cũng không nói linh tinh, lập tức đưa đề kiểm tra chuẩn bị từ trước ra cho Tô Linh Phong làm.
129 Liên tục học tập trong năm ngày, cuối cùng cũng được nghỉ. Ngày đầu tiên được nghỉ, Mục Đạt đưa cho Tô Linh Phong một tờ kim phiếu 2000, mang theo Hứa Nặc và Tiếu Minh Lãng ra khỏi phủ thành chủ để dạo phố.
130 Viên nguyên thạch thứ ba được giải là một viên bảo thạch minh liệu kháng mê, độ tinh khiết sáu, cũng không nhỏ, bán được 600 kim tệ.
131 Tô Linh Phong ngồi trước một đống nguyên thạch chọn qua chọn lại, làm như không nghe thấy tiếng kêu của thiếu niên kia. Ngược lại Hứa Nặc lại quay đầu lại trừng thiếu niên kia, nhưng vì Tô Linh Phong không có phản ứng gì nên nàng cũng chẳng dám làm gì quá đáng.
132 "Thiên Bảo các sẽ sắp xếp đưa hàng tới, xin tiểu tiểu thư chờ ở chỗ này một lát, thuộc hạ đi sắp xếp chút việc sẽ trở lại ngay. " Tô Linh Phong gật đầu, đúng thế, cũng không phải tất cả mọi người mua nguyên thạch đều giải bảo tại chỗ, chỗ đánh bạc lớn cỡ này đương nhiên sẽ sắp xếp chu toàn cho khách.
133 Thiên Bảo các đã đưa nguyên thạch tới, vừa hay bên trong Lâm Phong Uyển có một tầng hầm, Tô Linh Phong liền sai người chuyển chỗ nguyên thạch vào, nàng cũng tính mang cả một ít tài liệu luyện kim và khí cụ vào tầng hầm luôn.
134 Nhớ cái cọng lông! Hôm qua hắn còn lên lớp dạy nàng, tính đến bây giờ còn chưa hết một ngày đã nhớ nàng? Thật không chính đáng! Tô Linh Phong ra sức ngẩng đầu từ trong ngực Mực Vấn Trần, cau mày lạnh lùng nói: "Đồ đạc đã đưa xong rồi, huynh có thể đi.
135 Tô Linh Phong nhàn nhạt liếc nhìn nam tử kia rồi thu hồi ánh mắt, rút ra một quyển sách khác, lại cúi đầu đọc. Dịch Thủy Giác miễn cưỡng dựa vào giá sách để ngồi thẳng lên, chậm rì rì đi đến trước mặt Tô Linh Phong, ôm bả vai rồi lại dựa vào giá sách bên cạnh nàng.
136 "Đều muốn? Khụ. . . Cô chắc chắn?" Dịch Thủy Giác đưa tay lên lau tro bám trên mặt, kết quả càng lau lại càng bẩn. Cuối cùng hắn quyết định mặc kệ.
137 "Phải. Hắn tên Dịch Thủy Giác. " Tô Linh Phong gật đầu. "Quả nhiên là hắn. . . " Tiếu Minh Lãng trầm tư một lát, lại đưa tay vuốt chòm râu nói: "Người này tiểu thư có thể kết bạn đấy.
138 "Tiểu Huyên!" Thiếu nữ dịu dàng đứng chính giữa nhìn cô gái đang thở phì phì kia, giọng nói nhu hòa gọi. Cô gái được gọi Tiểu Huyên kia lập tức chạy về phía thiếu nữ xinh đẹp, lại trừng mắt với Tô Linh Phong, hừ một tiếng: "Ngọc Khiết, tỷ xem nàng ta sao lại như vậy?" "Nàng chính là đồ đệ thầy Thương Ngô mới thu nhận? Lớn lên sẽ rất xuất sắc đấy, chỉ là dáng người không tốt lắm.
139 Thân hình Tiểu Huyên linh hoạt, nhanh nhẹn như báo, ngưng đấu khí, chưởng phong gào thét hướng thẳng đến khuôn mặt Tô Linh Phong. Nhìn khí thế cùng độ mạnh yếu của chưởng này, nàng ta quả nhiên nhẫn tâm ra tay độc ác! Tô Linh Phong vẫn bình tĩnh, đối mặt với chưởng đấu khí của Tiểu Huyên đang đến gần chỉ hơi nghiêng người, nhẹ nhàng tránh thoát một chưởng hung mãnh kia! Chỉ vậy thôi? Tránh được rồi?? Mọi người vây quanh tròn mắt nhìn, âm thầm tán thưởng, tốc độ thật nhanh, xem ra tiểu cô nương này không phải không biết lượng sức cường ngạo tự đại mà thật sự có khả năng này! Trong lòng Tiểu Huyên càng khiếp sợ không thôi.
140 Những người xung quanh bắt đầu nghị luận, sắc mặt Tiểu Huyên và ba thanh niên kia càng khó coi, ánh mắt nhìn Tô Linh Phong đều hiện rõ hai chữ kinh ngạc! Người duy nhất còn giữ được vẻ trấn tĩnh chính là vị mỹ nữ nhu nhược Ngọc Khiết kia, nàng ta chỉ kêi một tiếng: "Tiểu Huyên!" Rồi ngay lập tức đi tới, ngồi xuống để xem thương thế của Tiểu Huyên.