141 "Nhất định phải có lễ vật mới được đến gặp nàng sao?" Động tác của Mặc Vấn Trần nhẹ nhàng. Lúc sau, hắn lấy tay vuốt đầu nàng, mỉm cười nói "Ta chỉ muốn gặp nàng, mà nàng lại nổi lòng tham thế sao?" Cắt, Tô Linh Phong xoay người, quay mặt về phía giường ngủ, chẳng thèm đáp lời Mặc Vấn Trần.
142 ". . . " Tô Linh Phong đang ăn, nghe thấy vậy thì dừng đũa, trầm mặc một lát rồi gật đầu nhìn Tư Đồ Tiêu Sơn nói: "Vâng, ông ngoại yên tâm, đánh không lại thì cháu sẽ để cho Tiếu thúc ra tay.
143 "Có chuyện gì nói đi?" Giản Khinh Hàn đặt bài thi trong tay xuống bàn, nhìn Tô Linh Phong hỏi. "Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày trò cũng sẽ không đến thư phòng đọc sách cùng sư phụ nữa, thầy có thể về nghỉ ngơi không cần quan tâm đệ tử nữa, xin sư phụ chấp nhận lời thỉnh cầu của đệ tử.
144 "Ông ngoại, thời gian của cháu không còn nhiều, ông sẽ không hi vọng cháu thất bại chứ?" Tô Linh Phong nhìn thẳng Tư Đồ Tiêu Sơn, bình tĩnh hỏi. "Cái này.
145 Bước chân Tô Linh Phong hơi ngập ngừng, sau đó đi lên phía trước, hỏi: "Thưa thầy, thầy đang đợi trò sao?" Giản Khinh Hàn xoay người lại, đưa cặp mắt thanh tịnh, trong suốt đánh giá Tô Linh Phong, gật đầu thản nhiên nói: "Đúng là ta đang đợi cô.
146 "Học?" Tô Linh Phong nhướng mày nói: "Không phải lúc trước sư phụ đã đồng ý để Linh Phong tự học rồi sao?" "Khụ. . . " Lạc Y ho nhẹ một tiếng, mặt không đổi sắc nói: "Lúc trước là ta đồng ý, tuy nhiên.
147 ". . . " Hình tượng thục nữ?! Lạc Y sợ Tô Linh Phong chạy mất, một tay nắm chặt vạt áo truóc ngực nàng, nhướn mày nói: "Nha đầu thối này, rốt cục chịu mở cửa rồi hả??" Tô Linh Phong liếc Lạc Y tay vẫn đang cầm áo nàng, giương mắt nói: "Sư phụ, xin người tự trọng, đừng hơi tí là tùy tiện động thủ, như vậy không tốt.
148 Tô Linh Phong liếc Mặc Vấn Trần, nhàn nhạt hỏi: "Ta với huynh còn cần khách khí sao?" Đúng vậy, Tô Linh Phong và Mặc Vấn Trần cho đến bây giờ chưa khi nào khách khí, cho dù người đàn ông này như thể vừa gặp đã yêu nàng, dáng vẻ như hai người đang yêu nhau đắm đuối, nhưng hắn chưa bao giờ phủ nhận hắn tiếp cận nàng là có mục đích khác, Tô Linh Phong không muốn phí đầu óc xem thử người đàn ông này tốt với nàng ở điểm nào, là thật sự thích nàng, hay còn có mục đích gì khác, suy ghĩ nhiều chỉ tổ phí nơron thần kinh của nàng.
149 Tô Linh Phong im lặng niệm chú đưa Đoàn Tử ra ngoài. Đoàn Tử thay đổi không biết ra hình gì, có điều cơ thể vẫn béo tròn mềm mại, mặt ỉu xìu chẳng có chút sức sống nằm bẹp trên giường.
150 Màn đêm buông xuống, người đến tham gia yến tiệc cũng bắt đầu đến. Mục Đạt quản gia đứng ở cửa lớn đón khách. Nhân vật chính còn chưa đi ra, những khách mời đã tặng quà rồi tùy ý chọn một chỗ ngồi trong đại sảnh tùy ý ngồi xuống, một số khác đứng hàn huyên với người quen.
151 Người nói chuyện là một thiếu niên khoảng 17-18 tuổi, mặc trên người bộ lễ phục vừa vặn hoa lệ, trên mặt treo một nụ cười thanh tú, một đôi mắt cong lên lộ ra chút vui vẻ, giống như đang che giấu thâm ý ở bên trong, hắn khom người, thi lễ với Tư Đồ Tiêu Sơn một cái.
152 Bởi vì đã có kinh nghiệm giáo huấn trước kia, Mặc Hạo Thiên lúc này không thể hiện thái độ có quen biết với Tô Linh Phong mà là dùng giọng điệu mới quen chào hỏi Tô Linh Phong.
153 Đường Hiên vừa mới nói xong, Đường Mật Mật đã òa khóc nức nở. . . Nghe thấy tiếng khóc, xung quanh vốn không ai lưu ý tới động tĩnh của hai người bên này bây giờ đều nhìn lại, buồn bực trong lòng: tiểu cô nương này ở trong yến hội sinh nhật của người ta mà khóc lóc cái gì chứ? "Đừng khóc, muội còn ngại chưa đủ mất mặt sao?" Đường Hiên lúng túng, đưa tay lau nước mắt cho Đường Mật Mật.
154 Tô Linh Phong nghe được cái tên Tula Hawke này, lông mày liền nhíu một cái rồi ngước mắt lên, theo ánh mắt của mọi người nhìn đến cánh cửa nơi đại sảnh của yến hội.
155 Tula thoắt cái đã lấy ra hai viên ma hạch thánh giai, như vậy. . . thảm án Binh Đoàn Diều Hâu hẳn cũng là do Tula làm? Trong mắt nhiều người không còn hoảng sợ nữa mà là tức giận nhìn chằm chằm vào khuôn mặt âm nhu diêm dúa lẳng lơ của Tula, tuy rằng mạnh được yếu thua là cách sinh tồn trong cái thế giới này, nhưng Tula với tư cách An Khải Lợi A đế quốc Thân Vương của Tây Úc đại lục lại tàn nhẫn như vậy ở Đông Lâm đại lục, điều này vẫn khơi dậy căm hận và tức giận trong lòng mọi người! Nếu như lúc này không phải đang ở trong yến hội đại sảnh Phủ Thành chủ.
156 Trông thấy Tư Đồ Tiêu Sơn hoàn toàn bị chọc giận, Tula lại làm ra vẻ lơ đễnh, Tư Đồ Tiêu Sơn là một võ sĩ, hơn nữa đã đạt đến trình độ Võ Thánh, tuy rằng là trình độ đồng cấp thánh giả với y, cứng đối cứng chưa hẳn y chiếm được chỗ tốt, nhưng tốc độ của Tư Đồ Tiêu Sơn lại thua xa không theo kịp y, chiếm điểm ưu thế ấy, Tula rất tự tin rằng Tư Đồ Tiêu Sơn còn không làm gì được y nữa.
157 "Tá Dịch vương tử? Ta từng nghe nói Trữ Viễn quốc còn có một vị gọi Tá Dịch Vương tử?" "Ta cũng chưa nghe nói tới Trữ Viễn quốc còn có một Tam vương tử bao giờ?" Nghe được tiếng thông báo, phần lớn mọi người trong sảnh đều nghi hoặc mơ hồ thấp giọng nghị luận.
158 Nghe thấy Tô Linh Phong không khách khí đòi Tá Dịch quà như vậy, các vị khách nhân trong sảnh liền có những biểu lộ khác nhau. Những người từng gặp Tá Dịch và Tô Linh Phong đi cùng nhau ở Tùng Ngâm sơn cốc thì nghĩ, xem ra vị Phủ Thành chủ tiểu tiểu thư này và có quan hệ không bình thương với vị Tá Dịch vương tử của Trữ Viễn quốc này! Người sáng suốt cũng nhìn ra được, Hạo Thiên Vương tử Đại An quốc, Bùi Kim Cát hoàng tử Bình Thái quốc đều có hứng thú với vị này tiểu tiểu thư Phủ Thành chủ này, bây giờ lại thêm một Tá Dịch vương tử.
159 "Hành lang Thán Tức" là mỏ quặng Thượng nguyên thạch mấy năm gần đây mới được phát hiện ra, diện tích mỏ quặng này không tính là quá lớn, nhưng mà nguyên thạch khai thác được trong đó lại rất không tồi, tỷ lệ giải được bảo rất lớn, cũng xem như là một mỏ quặng béo bở.
160 Nhờ nguyên tố Hệ Phong, thân pháp của Tula nhanh đến không ngờ. Với tốc độ không ai theo kịp kia, việc nhìn thấy bóng của y cũng đã khó chứ đừng nói đến so chiêu.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50