201 "Đương nhiên, đương nhiên. " Thật ra Dịch Thủy Giác là một người sảng khoái, hắn lưu luyến đặt xẻng thuốc một bên, đứng dậy đi vào buồng trong bắt đầu lục lọi, tro bụi bên trong liên tục từ cửa bay ra ngoài, chỉ một lát sau, trong ngoài phòng đã bị hắn làm cho mờ mịt vì bụi.
202 Nghe Tô Linh Phong nói xong, Dịch Thủy Giác hơi sửng sốt một chút rồi mới có phản ứng với ý của nàng, ngạc nhiên hỏi: "Cô tính bán xẻng thuốc Tử phẩm này cho ta sao?" Tô Linh Phong bình tĩnh gật đầu, "Thế nào? Có mua không?" "Ha.
203 Ba chủ tớ Tô Linh Phong vừa bước vào tửu quán đã nghe một giọng nói nhiệt tình: "Ha. . . ha. . . sư muội, lại gặp nhau rồi, thật là khéo quá!" Tô Linh Phong nhìn qua theo giọng nói thì thấy bàn gần cửa sổ có mấy gương mặt quen thuộc, là Hoa Nhược Hề, An Tri Hiểu và Thủy Thanh Thanh lần trước đã gặp ở Tửu Nhục quán này.
204 "Nghe nói thực lực của học muội không tệ, có thể thử tham gia cuộc thi. " Thủy Thanh Thanh cũng nói. "Đúng đúng đúng, nếu như học muội có thể đồng cấp với chúng ta thì tốt rồi.
205 Tư Đồ Tiêu Sơn cảm thấy bó tay với cháu gái của mình rồi, không biết nên nói nha đầu kia là quá tự tin hay quá tự đại nữa. . . Tô Linh Phong nhớ tới đã đồng ý với An Tri Hiểu là sẽ đi rèn luyện với các nàng, cảm thấy cần phải báo với Tư Đồ Tiêu Sơn một tiếng để còn chuẩn bị nên liền nói thêm: "Đúng rồi, ông ngoại, cháu có ý định qua mấy ngày nữa sẽ đi ra ngoài rèn luyện, tăng thực lực, thuận tiện tới quặng mỏ ở "Hành lang Thán Tức" xem một chút.
206 "Thật sao? Chẳng qua là hôn môi mà thôi sao? Hả? Nàng chắc chứ?" Mặc Vấn Trần hôn nhẹ lên môi Tô Linh Phong, mập mờ cười khẽ. Chuyện xảy ra giữa bọn họ hình như không chỉ có hôn môi.
207 (*Đề cập đến những tranh chấp của hai bên. Thường dùng mô tả cho hai bên tham chiến có sức mạnh hàng đầu, và thế mạnh của cả hai bên là có thể so sánh.
208 "Đúng!" Tô Linh Phong bình tĩnh gật đầu. Đối với chuyện Linh Vũ song tu này, nàng cảm thấy không có gì cần phải giấu giếm, tuy rằng người Linh Vũ song tu cực kỳ ít thấy nhưng cũng không phải không tồn tại, chẳng phải có Mặc Vấn Trần bên cạnh nàng là ví dụ sống sờ sờ đó sao.
209 Lúc Tô Linh Phong đi vào phủ đệ của Tá Dịch ở thành Lăng Vân, Nguyệt Quang đang ngồi trên ghế như đại gia, để đám người hầu của Tá Dịch bê trà rót nước hầu hạ.
210 Cuối cùng Tô Linh Phong cũng ở lại dùng cơm trưa với Tá Dịch và Nguyệt Quang rồi mới đi. Mãi cho tới khi Đoàn Tử tham ăn bò lên bàn thì Nguyệt Quang mới tạm dời lực chú ý từ Tô Linh Phong đi, kinh ngạc nhìn Đoàn Tử rồi hỏi: "Tiểu Phong Phong, đây là con thú luân hồi mà nàng kí khế ước ở "Tùng Ngâm sơn cốc" phải không? Sao lại thành thế này rồi? Lên cấp sao?" Đoàn Tử đang nhồi thịt vào miệng nghe vậy thì buồn bực, nó vẫn đứng cạnh mẹ suốt mà, sao bây giờ tinh linh này mới phát hiện ra nó hả?! Quá xem thường thú rồi! Thật đau lòng.
211 Thời gian chuẩn bị còn lại một ngày. Sau khi ăn xog điểm tâm, Tô Linh Phong bảo Tá Dịch và Nguyệt Quang về phủ trước, còn mình sẽ đi mua lương thực dự trữ cho ngày mai.
212 Lúc Tô Linh Phong, Mặc Vấn Trần, Hứa Nặc và Tiếu Minh Lãng tới trung tâm quảng trường thì những người khác cũng đã đến đông đủ. Ngoại trừ Tô Linh Phong đã hẹn Tá Dịch, Nguyệt Quang, Dịch Thủy Giác và ba cô gái nhóm Hoa Nhược Hề, ngoài ra còn thêm bốn người không hẹn mà cùng đến là Mặc Hạo Thiên, Lâm An Chi và huynh muội Bùi Kim Cát.
213 Mặc Vấn Trần và Tá Dịch ngày xưa có chút bất đồng ý kiến, nhưng đó đã là quá khứ rồi, bây giờ với nhau tạm thời coi như hòa hợp. Đương nhiên, những việc đó chỉ cần là không liên quan đến Tô Linh Phong.
214 Mặc Hạo Thiên vừa nói xong Mặc Vấn Trần đi phía trước bỗng nhiên quay lại, không thèm để ý mọi người đang ở đó quét mắt nhìn hắn. Mặc Hạo Thiên chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh tử phía sau thổi qua cổ hắn khiến đống da gà trên người không ngừng giật giật, hắn không tự chủ được rùng mình, hắn vừa muốn nói gì đó lại thôi, âm thầm cúi đầu nước mắt lưng tròng, âm thầm đi tiếp.
215 Lều vải được căng lên, Mặc Vấn Trần và Dịch Thủy Giác ở chung một lều, Nguyệt Quang lôi căn nhà gỗ của mình ra tặng Tô Linh Phong nhưng bị nàng từ chối, vì không thuyết phục được Tô Linh Phong, hắn đành chui vào chuẩn bị ngủ thì bị Tá Dịch túm đầu kéo vào lều của mình, Tá Dịch sợ Nguyệt Quang nửa đêm không an phận đi hù dọa mọi người.
216 "Hả! Minh Thần! Khí tức của Cự Long, hử?" Người kia hơi ngạc nhiên, đứng lên lượn lờ bay đến, "Một con rồng con à? Ồ! Minh Thần đang ôm một hồn rồng con? Thế giới này không thiếu chuyện lạ nhỉ!" ".
217 ". . . " Quỷ Hồn không muốn ở lại cái nơi quỷ quái này, vậy ông ta muốn đi đâu đây? Khóe miệng Tô Linh Phong thoáng co giật nói: "Việc ông không muốn ở lại cái nơi quỷ quái này thì có liên quan gì tới ta? Nếu không thích ở lại đây thì ông có thể đi, ta không có lý do gì để mang theo ông đi cùng!" Quỷ Hồn nghe vậy thì vội vàng đứng lên, bay tới bay lui quanh người Tô Linh Phong, "Hả! Minh Thần, cô cho rằng lão đây không muốn đi sao? Nếu như có thể lão đã rời đi từ lâu rồi, cô nghĩ lão thích ở nơi này yên nghỉ một ngàn.
218 Nhưng Tiểu Bạch đã nhắc chậm một bước, khi ánh mắt của Tô Linh Phong giao nhau với ánh mắt của quỷ hồn thì đã không thể rời đi. Tiểu Bạch lo lắng bay quanh, phun khí xung quanh Tô Linh Phong, hi vọng hơi thở yếu ớt của mình có thể thức tỉnh Tô Linh Phong, nhưng đáng tiếc dù nó cố gắng thế nào thì Tô Linh Phong vẫn không có phản ứng gì.
219 Pháp trượng trên tay Tô Linh Phong đã tắt vào lúc nàng ngã xuống, nhưng giờ phút này, trên bầu trời mây đen đã tản đi hiện ra ánh trăng sáng, một vài ngôi sao lấp lánh, không khí ngưng trọng lúc trước đã hoàn toàn biến mất, nấm mồ hoang cũng không còn đáng sợ nữa.
220 Mặc Vấn Trần đến đây bằng đường hầm không gian. Vừa nhìn thấy Tô Linh Phong đang ngồi dưới đất, sắc mặt tái nhợt trắng bệch, hắn liền vội vàng ngồi xuống kéo Tô Linh Phong dựa vào ngực, lo lắng hỏi: "Phong nhi, nàng làm sao vậy? Không thoải mái chỗ nào sao?" "Không phải.