1 Chuyển ngữ ♥ Nhã VyTô Phủ, trong vườn lê hẻo lánh góc Tây Bắc. Tô Linh Phong ngồi xếp bằng trên mặt ghế đá dưới gốc cây lê, tay bê một cái bát to, một tay dùng muôi múc lấy thịt viên đưa vào miệng, tốc độ ăn của nàng rất nhanh nhưng lại tuyệt không thô lỗ.
2 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Tô Dục Mẫn mắng cả buổi lại thấy Tô Linh Phong vẫn thờ ơ như trước, thế nên càng thêm tức giận, bỗng nhiên thấp giọng, lẩm bẩm, sau đó giơ tay trái lên, phóng một miếng băng to bằng ngón cái, dài độ 15cm qua Tô Linh Phong!Tô Linh Phong đã sớm phòng bị, đá chân nhảy lên một cái, nhẹ nhàng tránh thoát, sau đó lại vững vàng ngồi lại trên mặt ghế đá.
3 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Liễu Nhi nghe vậy liền run lên, vội vàng chạy tới trước cửa phòng mở cửa cho Tô Linh Phong. Tô Linh Phong cất bước vào trong, Liễu Nhi cũng đi theo vào, chỉ là Tô Linh Phong tới chỗ của mình ngồi xuống, Liễu Nhi lại đứng trước mặt chủ nhân của mình.
4 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Tô Linh Phong chậm rãi bước thong thả trên phố, thưởng thức quang cảnh phố Cảnh Phong, trí nhớ của "đời trước" dù sao cũng là của người khác, muốn lý giải thế giới xa lạ này đương nhiên phải chính mắt mình xem xét.
5 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Lúc này trên đường cái đã không ít người nhìn qua, nhưng mọi người đều sợ thân phận quý tộc của Tô Linh Phong, cũng sợ quyền thế tiền tài của Triệu gia, không dám tới quá gần, chỉ dám đứng xa xem kịch vui, chỉ trỏ hai người mà xì xào bàn tán.
6 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy "Đại, đại tiểu thư. . . " Liễu Nhi nơm nớp lo sợ nói: "Triệu thiếu gia kia có thể. . . " Nếu đại tiểu thư đánh chết Triệu Trình, nàng ta lại đi cùng tiểu thư, có phải cũng không may theo không? Liễu Nhi càng nghĩ càng sợ.
7 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Tô Linh Phong nhìn lại liền thấy một đám nam nữ thanh niên năm sáu màu da, màu mắt màu tóc cũng khác nhau, vừa lên tiếng là một thuật sĩ tay cầm pháp trượng, một đầu tóc nâu sẫm quăn, là một thiếu nữ mắt màu xanh lá.
8 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Giọng nói này đột nhiên hấp dẫn lực chú ý của mọi người ra phía cửa, Tô Linh Phong cũng nhướn mày nhìn nơi giọng nói truyền tới. Có hai người vừa vào tiệm, người đi trước vẻ ngoài cao lớn đẹp trai, khuôn mặt thiếu niên cười như tên vô lại, phía sau hắn chính là một vị thiếu niên đẹp trai tuấn tú vô cùng, môi hồng răng trắng.
9 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Tô Linh Phong vừa tới cửa lớn Tô Phủ liền thấy một nam nhân ăn mặc như hạ nhân đứng dưới gốc đại thụ, người nọ nhìn thấy nàng một cái liền bước nhanh về hướng đông.
10 Phiền phức rốt cục cũng tới rồi. . . "Tam phu nhân. " Tô Linh Phong mặt không đổi sắc thi lễ, dù sao cũng là trưởng bối trên danh nghĩa, nên có chút lễ phép đúng không, nhưng nàng cũng sẽ không gọi bà ta là mẫu thân.
11 "Ai?" Tô Linh Phong khẽ quát một tiếng, xoay người nhảy dựng lên, đánh tới bóng đen đầu giường. Người nọ hiển nhiên không ngờ được Tô Linh Phong lại phát hiện ra hắn sớm như vậy, ngoài ý muốn ngưng thần một chút, lại nhanh chóng phản ứng lại mà tránh qua một bên, né được công kích của Tô Linh Phong.
12 "Cô đừng lên tiếng, ta sẽ thả cô ra. " Người kia nói. Tô Linh Phong lại gật đầu lần nữa, nàng không kêu, đương nhiên bây giờ không điên gì mà kêu, với thân thủ của người này, hắn muốn đi thì hẳn không chờ người tới hắn đã mất dạng rồi, hoặc nếu hắn có ý đồ gì với Tô gia, gọi người tới chẳng phải dễ dàng để hắn bắt nàng làm tin sao? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thứ con tin như nàng trong mắt Tô gia có đáng giá gì không.
13 Ý thức của Tô Linh Phong hơi mơ hồ, bỗng nhiên bị một âm thanh yếu ớt đánh thức! Nàng căm tức mở to mắt, dựng thẳng tai lên lắng nghe, là tiếng rên rỉ rất nhỏ của người đang ngồi trên ghế, nghe qua dường như đang ẩn nhẫn ghê lắm.
14 ". . . " Biểu tình của người nọ nghiêm trọng, nghẹn mất nửa ngày. Tô Linh Phong mặc dù đoán không chính xác hoàn toàn nhưng cũng không kém là bao, nói chính xác ra, hắn chính là trúng mị thuật! Hắn hơi xấu hổ, ảo não mím làn môi mỏng, trong lòng vô cùng phiền muộn, nếu không phải thực lực bây giờ của hắn chỉ còn ba thành, hắn cũng sẽ không dễ dàng gặp phải thú nhân yêu hồ kia.
15 Cảm thấy có người vào phòng, Tô Linh Phong bất đắc dĩ mở mắt ra, ngồi xuống từ trên giường. Lúc này trời đã mờ sáng, Tô Linh Phong híp mắt đánh người đàn ông đứng cách giường nàng không xa.
16 Sắc trời đã sáng rõ, Liễu Nhi mới day day trán đi ra từ phòng ngủ, trong lòng nghi hoặc không thôi: kỳ lạ, hôm qua nàng ta luôn ngủ rất tỉnh mà, sau tối qua lại ngủ sâu vậy được? Hơn nữa đầu đau quá, cổ cũng không thoải mái.
17 Tô Linh Phong không thấy chuyện người này biết nàng không có linh cơ có gì lạ, chỉ cho rằng thanh danh "phế vật" ở Tô gia của nàng đã bay cao bay xa rồi.
18 Linh thuật sĩ là chức nghiệp biến hóa phức tạp nhất, nguyên tố thể chất không giống nhau cũng phát ra linh lực không cùng màu với nhau, linh lực hệ hỏa màu đỏ, hệ thổ màu vàng, hệ mộc màu xanh lá.
19 "Chúc mừng ngươi, ngươi có linh cơ hệ hỏa, có thể tụ tập linh thuật hệ hỏa. " Thần sắc người nọ đã trở lại bình thường, cố ý lắc đầu than nhẹ: "Xem ra thủy tinh cầu trước đây ngươi dùng để kiếm tra đúng là hàng cấp thấp.
20 Người nọ nhìn thoáng qua thứ quả nhỏ màu đỏ bị cắn nát trong tay Tô Linh Phong, xấu hổ cười một tiếng: "Cái đó. . . là đồ ăn vặt của Tiểu Trùng. . . " Tô Linh Phong nghe vậy, đôi mắt nheo lại nguy hiểm: "Độc dược ngươi cho ta ăn cũng là thứ đồ chơi này?" "Ha hả.
Thể loại: Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 43