181 Mặc Vấn Trần tất nhiên sẽ không đợi Tá Dịch vung nắm đấm trên mặt mình. Lúc quả đấm sắp rơi xuống, Mặc Vấn Trần quay sang bên cạnh, thoát khỏi một kích của Tá Dịch, lại ra tay trước một bước, dựng thẳng tay đánh về phía cổ Tá Dịch! Khốn kiếp! Nhìn thân thể Phong Nhi nhà hắn, còn dám chạy đến trước mặt hắn càn quấy, thật sự đáng ăn đòn! Tự mình tìm đến! Tá Dịch cũng phản ứng tương đối nhanh nhẹn.
182 "Thương Ngô, ngươi đừng quên mình và Linh Phong là thầy trò!" Tá Dịch trầm mặc chốc lát lại nói. Hắn và Thương Ngô khác nhau ở điểm này.
183 Sau yến hội, khách khứa chưa đi không chỉ có mình Tá Dịch. Trong nhà ăn, rất nhiều người vây quanh một cái bàn, hơn nữa họ đều là thiếu niên, thanh niên tuấn mỹ, không ít người từ xa đến đây với mục đích rõ ràng.
184 "Chắc cháu biết mục đích đám tiểu tử kia ở lại đây chứ?" Tư Đồ Tiêu Sơn đang ám chỉ đám khách chưa đi kia. "Biết. " Tô Linh Phong nhẹ nhàng gật đầu, chờ Tư Đồ Tiêu Sơn nói tiếp.
185 Tô Linh Phong không hiểu, với quan hệ thầy trò giữa nàng và Mặc Vấn Trần, Tư Đồ Tiêu Sơn lẽ ra phải cực lực phản đối nếu quan hệ giữa bọn họ trở thành quan hệ nam nữ chứ.
186 Tô Linh Phong thích ăn món mới: hoa quả. Hứa Nặc thường xuyên đích thân đến vườn cây trong thành để hái, rửa sạch sẽ cẩn thận, cắt thành từng miếng nhỏ rồi đặt trong đĩa thủy tinh để đưa cho Tô Linh Phong.
187 Nghe được giọng nói của hai đứa nhóc Đoàn Tử và Tiểu Bạch, Tô Linh Phong không khỏi hơi kinh ngạc mở mắt, Đoàn Tử đã tỉnh rồi à? Nhanh như vậysao? Vào sáng sớm ngày sinh nhật của nàng, Đoàn Tử có mơ mơ màng màng tỉnh lại một lần, nói với nàng câu: "sinh nhật vui vẻ" sau đó bóng dáng nho nhỏ bỗng nghiêng một cái rồi liền ngủ say, xem lúc ấy bốn chân nó co quắp, thân mình mềm nhũn như bãi bùn, Tô Linh Phong còn tưởng rằng qua một khoảng thời gian nữa Đoàn Tử mới có thể tỉnh lại, không ngờ nhanh như vậy mà đã tỉnh.
188 Nghe thấy Tiểu Bạch nói chen vào một câu như vậy, Đoàn Tử trố mắt nhìn, đôi mắt to vẫn ngập nước mắt chớp một cái, nước mắt trong hốc mắt không bị tràn ra, Đoàn Tử Quay đầu Tiểu Bạch, hỏi: "Thật à? Huynh cho rằng Đoàn Tử không xấu sao?" Tiểu Bạch liền mặt nhăn mày nhíu, nó có hơi hối hận mình lúc trước không biết vì sao tự nhiên lại nói câu kia, mà sau khi nhìn thấy đôi mắt ngập nước chờ mong của Đoàn Tử, miệng Tiểu Bạch há ra lại khép vào, che dấu ý tứ của mình bằng giọng nói hơi không kiên nhẫn: "Bản.
189 Đoàn Tử chớp mắt, sau đó hơi ngượng ngùng nhăn nhó, giọng hơi yếu ớt nói: "Chỉ. . . Chỉ là sức lớn hơn một chút mà thôi. . . " Đoàn Tử trả lời vấn đề của Tô Linh Phong rất rối rắm, một cô bé chắc nên đáng yêu yếu ớt mới khiến cho người ta thương được.
190 Dùng điểm tâm với Tô Linh Phong xong, Tá Dịch cũng không quấn lấy nàng nói chuyện mà rất biết điều rời Lâm Phong Uyển, Tô Linh Phong nhìn bóng lưng Tá Dịch thì mày nhíu lại như có điều suy nghĩ.
191 Quán ăn không lớn lắm, chỉ có năm, sáu cái bàn, có lẽ là bởi vì chưa tới giờ cơm, hoặc là vì ngõ này quá nhỏ nên trong quán lúc này cũng chưa có nhiều người, có bốn người ngồi quanh một chiếc bàn hình chữ nhật vừa uống rượu vừa la lối om sòm, trông cách nói chuyện chắc đây là một đám lính đánh thuê.
192 Theo giọng nói, ba dáng người xinh đẹp bươc vào cửa. Tô Linh Phong nghe giọng hơi quen tai nên quét mắt trông qua, sau đó đôi mày lá liễu thanh tú không khỏi nhướn lên.
193 "Ha ha ha!" Lý Mập cũng tỉnh táod lại, bàn tay to rộng vỗ xuống bàn, cười to nói: "Hay! Hay! Tửu lượng cô bé thật giỏi! Xem người uống rượu như nhân phẩm, nha đầu không tệ, sang khoái!" Mấy người lính đánh thuê cũng tỉnh táo lại, ồn ào bàn luận cô bé này thật có tửu lượng hơn người, có người còn nâng chén với Tô Linh Phong.
194 "Tô Linh Phong?" Cô gái tên An Tri Hiểu nghe xong tên của Tô Linh Phong thì không khỏi sững sờ, lập tức nghiêm túc đánh giá Tô Linh Phong rồi nói: "Cô chính là học trò mà thầy Thương Ngô mới thu à?" Không chờ Tô Linh Phong nói tiếp, bàn bên cạnh đã có mấy người mở miệng, "Học muội, khép quá, không ngờ lại gặp muội ở đây.
195 Hoa Nhược Hề và Thủy Thanh Thanh dìu An Tri Hiểu đã say đến chẳng biết trời đất gì nữa ra khỏi Tửu Nhục Quán của Lý Mập. Chủ tớ ba người Tô Linh Phong, còn cả Đoàn Tử tiếp tục dùng món, bởi vì đã đến giữa trưa, trong quán đã có mấy người khách lục tục bước vào, vốn quán ăn không lớn đã nhanh chóng đầy người.
196 Tô Linh Phong thấy Lôi Uyên có vẻ hứng thú nhưng cũng không thừa nước đục thả câu, nàng lấy một trang giấy ra từ trong tay áo rồi đưa tới trước mặt Lôi Uyên: "Ta muốn tìm mấy thứ.
197 Tư Đồ Tiêu Sơn nhìn khuôn mặt bình tĩnh đến không chút biểu tình nào của Tô Linh Phong, im lặng nửa ngày rồi mới mở miệng hỏi: "Cháu xin tiền là để bố cáo nhiệm vụ cấp độ S kia à?" "Đúng vậy thưa ông ngoại.
198 Không khí đột nhiên chấn động lạ thường khiến bước chân Tô Linh Phong sắp bước ra ngoài thì dừng lại, nàng quay đầu nhìn vào không khí, đôi mi thanh tú có vẻ mất kiên nhẫn.
199 Ký văn tự bán mình xong, Tô Linh Phong nhận được một tờ kim phiếu như ý, nàng không muốn nhìn thấy vẻ mặt âm hiểm được như ý của Tư Đồ Tiêu Sơn nữa, bởi vậy đen mặt quay đi.
200 Tô Linh Phong liếc mắt coi thường bàn tay đang vươn ra của Dịch Thủy Giác, thon dài mềm mại, trắng nõn tinh tế, còn đẹp hơn tay của nữ nhân nữa, đáng tiếc, bàn tay đó còn chưa lau sạch dầu mỡ của gà, thật sát phong cảnh mà.