161 Thực lực của Tô Linh Phong chênh lệch rất nhiều so với Tula nên công kích bằng đấu khí vốn là không thể đấu lại, nếu có thể đến bên người y thì cũng chỉ coi là gãi ngứa cho y thôi, không phá được phòng ngự của đối phương.
162 Tula vừa đi khỏi, yến hội lại khôi phục vẻ náo nhiệt như trước, dường như chưa hề xảy ra chuyện Tula cầu hôn hay đánh nhau ở đây, mọi người cũng đều ngầm hiểu ý nhau, không ai nhắc đến chuyện Tula làm mất hứng kia nữa.
163 Ánh sáng nhè nhẹ làm say lòng người, những thiếu nữ xinh đẹp trang nhã được các thiếu niên mời ra sân khiêu vũ, những thiếu nữ chưa có bạn nhảy thì thấp thỏm mong chờ có người mời họ khiêu vũ, một số ít lại chủ động mời những thiếu niên mình ngưỡng mộ.
164 Một thiếu nữ bước đến gần bàn Mặc Vấn Trần đang ngồi, hắn lại dùng ánh mắt lạnh như băng quét trên người nàng ta. Thiếu nữ cảm nhận được luồng khí lạnh nên dừng lại, ngây ngốc đứng một chỗ nhìn Mặc Vấn Trần đang bình tĩnh ngồi kia uống rượu.
165 Mục Đạt phát hiện Tô Linh Phong ra ngoài liền vội vàng đi theo, hỏi: "Tiểu thư, cô muốn đi đâu? Có cần thêm gì không?" "Không cần. " Tô Linh Phong lắc đầu nói: "Ta vừa uống vài chén rượu nên đầu hơi choáng váng.
166 Năm đó, vào sinh nhật lần thứ mười lăm của Tô Linh Phong, cha mẹ nàng ở Paris, nàng gọi điện nói muốn gặp cha mẹ trong ngày sinh nhật. Vì cưng chiều con gái, hai người vội vàng bay về nước.
167 Tô Linh Phong không nói gì, đưa mắt nhìn Mặc Vấn Trần Mặc Vấn Trần nhìn Tô Linh Phong, mỉm cười ôm nàng vào ngực, nhỏ giọng đọc chú ngữ, dùng linh thuật không gian đưa hai người trở về khuôn viên trong phủ, sau đó lại nắm tay nàng kéo đi.
168 Tâm trạng Tô Linh Phong dần ổn định lại. Nàng nhắm mắt, dựa vào ngực Mặc Vấn Trần. Mặc Vấn Trần ôm lấy thân thể nhỏ bé của Tô Linh Phong, tự trách, cũng tự hỏi: 'Hôm nay hắn không suy nghĩ kỹ đã đưa nàng vào đường hầm thời gian, nếu không phải kịp thời phát hiện biểu hiện của nàng thì không biết có chuyện gì xảy ra nữa?' Hắn không ngờ trong lòng Tô Linh Phong lại đang cất giấu một bí mật có ảnh hưởng đến suy nghĩ của nàng như vậy.
169 Đây là mộ của cha mẹ Mặc Vấn Trần sao? Tô Linh Phong ngạc nhiên, hắn đưa nàng tới đây làm gì? Hơn nữa, cứ theo tuổi của hắn, nàng đoán cha mẹ hắn của chỉ khoảng trung niên thôi mà, tại sao cả hai lại cùng qua đời??? "Chủ nhân.
170 "Đúng vậy, bà ấy là một người mẹ vĩ đại. Lúc bảy tuổi ta biết được việc này, trong khoảng ba năm ta đã rất ghét sự vĩ đại đó của bà ấy, cũng ghét chính mình.
171 Tô Linh Phong nghe nói vậy liền chau mày: "Mặc Vấn Trần, sao huynh có thể nói như vậy, sao có thể lấy cớ như thế?" "Cũng có thể cho là như vậy. " Mặc Vấn Trần than nhẹ một tiếng: "Nhưng nàng đổ lỗi của người khác lên chính bản thân mình, dù là sự thật đi chăng nữa thì Phong Nhi, nàng không cảm thấy mình rất ngốc sao?" "Cho dù là như vậy thì sao?" Vẻ mặt Tô Linh Phong không tốt lắm, giọng nói cũng mang theo vài phần sắc bén: "Nếu như do sự tùy hứng của bản thân mà làm tổn thương đến người thân của mình thì sao? Lại còn là người thân nhất nữa? Vậy thì còn có thể bao biện sao?" Mặc Vấn Trần sửng sốt, người thân? Tổn thương người thân nhất? Hắn đã điều tra rõ ràng thân phận và người nhà của Tô Linh Phong.
172 Mặc Vấn Trần cảm nhận được sự đáp lại của Tô Linh Phong nên trong lòng vui mừng như điên, nhưng lại không dám bá đạo hôn nàng như trước. Hắn sợ chỉ cần một hành động nhỏ thôi, Tô Linh Phong cũng sẽ không tiếp nhận hắn, lại sợ nàng sẽ lùi bước nên chỉ có thể dẫn dắt từ từ, chậm rãi.
173 Mặc Vấn Trần nhìn loại quả màu xanh biếc trong tay Tô Linh Phong, cũng hơi kinh ngạc nhướn mày, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười: "Tiểu nha đầu, nàng thật là may mắn, lần đầu tiên nhìn thấy đám tiểu tử kia đã được bọn chúng tặng quả chúc phúc.
174 Bị Mặc Vấn Trần áp lên giường, Tô Linh Phong nhanh chóng tỉnh táo lại. Nàng nhớ hơn một tháng trước, hắn thiếu chút nữa đã không khống chế được bản thân.
175 Tô Linh Phong nhắm mắt lại, dựa người vào lồng ngực Mặc Vấn Trần, nghe rõ tiềng đập trong lồng ngực hắn, không muốn rời khỏi người hắn. Hai người cứ ôm nhau nằm bất động.
176 Tô Linh Phong phát hiện Tá Dịch đang nhìn mình thì vội vàng nuốt đồ ăn, ngẩng đầu lên hỏi: "Huynh nhìn ta làm gì? Trên mặt ta dính cơm à???" Tá Dịch lắc đầu trả lời: "Không có.
177 Tô Linh Phong và Tá Dịch tản bộ. Thị vệ và hạ nhân gặp hai người đều chào hỏi. Tối qua mọi người đều thấy rõ thái độ của Tá Dịch với Tô Linh Phong, trong phủ ai cũng nhất trí cho rằng tiểu thư và tam hoàng tử Ninh viễn quốc có quan hệ không bình thường.
178 Tá Dịch không biết hôn, chỉ ra sức cắn môi Tô Linh Phong. Tối qua Tô Linh Phong bị Mặc Vấn Trần hôn, đến giờ môi vẫn còn sưng, hôm nay lại bị Tá Dịch cắn, vị tanh trong miệng khiến Tô Linh Phong tỉnh táo lại, nàng dùng hai tay đẩy Tá Dịch ra.
179 Trong phủ đã có không ít người nhìn thấy Tô Linh Phong và Tá Dịch đi dạo trong rừng. Không ai bảo ai nhưng mọi người đều thống nhất không đến làm phiền hai người trẻ tuổi bồi dưỡng tình cảm.
180 Rừng phong. Mặc Vấn Trần đứng dưới gốc cây, quay người đối diện với Tá Dịch, cười thản nhiên, "Bây giờ có thể nói được rồi chứ?" Tá Dịch ngẩng đầu nhìn Mặc Vấn Trần, im lặng một lát mới lên tiếng hỏi: "Tối qua huynh và Tô Linh Phong ở cùng một chỗ sao?" Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm Mặc Vấn Trần, không bỏ sót biểu cảm gì trên mặt Mặc Vấn Trần.
Thể loại: Xuyên Không, Huyền Huyễn, Ngôn Tình
Số chương: 50
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 15