101 ". . . " Khóe miệng Tô Linh Phong giật điên cuồng, nàng phát hiện ra lúc bình thường Tá Dịch khá là bí ẩn, nhưng hóa ra cũng rất có tiềm chất phúc hắc.
102 Những người đó nắm chặt vũ khí trong tay, vọt về phía Tô Linh Phong nhưng lại không hẹn mà cùng lựa chọn công kích Hứa Nặc – người có thực lực kém nhất trong ba người.
103 "Chủ nhân, cô định xử lý đồ yếu ớt, hèn mọn, đê tiện này như thế nào?" Tiểu Bạch trừng mắt nhìn Chu Mị Nhi trên mặt đất, trong giọng nói có phần hung dữ và thích thú.
104 "Chúng ta đi thôi. " Tô Linh Phong phủi sạch bụi bặm bám trên người rồi dẫn đầu đoàn người bỏ đi. Tá Dịch và Hứa Nặc không lên tiếng mà chỉ nhanh chóng bắt kịp bước chân của Tô Linh Phong.
105 Tá Dịch chạy thẳng đến cửa hàng vũ khí, áng theo giá tiền của Tô Linh Phong để trao đổi, nhưng hắn đã không ngừng đi đến rất nhiều cửa hàng mà vẫn không thể thỏa thuận hợp lý được.
106 Trong trí nhớ của Tô Linh Phong thì cũng có chút ấn tượng với người tên Khung Nhận này, hắn là thủ hạ rất được Tô Hành coi trọng. Bên cạnh Khung Nhận là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, dáng người cao gầy, dưới cằm là một chòm râu được chải vô cùng chỉnh tề, chòm râu đó mềm mại rủ xuốnng trước ngực y khiến khí chất của y thêm vài phần nho nhã.
107 Tô Linh Phong lễ phép nói chuyện với Tô Hành vài câu rồi nói qua loa về những việc đã từng trải qua khi ra ngoài rèn luyện, Tô Hành liền bảo nàng đi xuống nghỉ ngơi.
108 "Đúng vậy phụ thân. " Tô Linh Phong bình tĩnh gật đầu. Sau nhiều tháng ngắn ngủi, một phế vật vốn không có võ kỹ, đấu khí nay lại đột phá đến đấu khí cấp ba, trở thành võ sĩ trung cấp? Thật sự có thể sao? Cho dù là người có tố chất tuyệt vời nhất, được xưng là thiên tài thì cũng chưa từng nghe nói qua tốc độ tu luyện khủng bố như vậy! Tô Hành mở miệng nói, giọng nói khẽ run run: "Phong Nhi, con.
109 Tô Linh Phong hơi kinh ngạc nhìn nhị phu nhân, không ngờ bà lại tự nói như vậy. . . Tô Hành bảo nàng tới gặp nhị phu nhân, nói rằng nhị phu nhân có chuyện muốn nói với nàng, là những lời này sao, Tô Linh Phong không nói gì, chờ nhị phu nhân nói tiếp.
110 Sớm dùng cơm xong, Tô Linh Phong từ biệt Tô Hành và nhị phu nhân rồi cùng Hứa Nặc và Tiếu Minh Lãnh lên đường. Vừa mới đến cổng thành ở Lê thành thì liền xuất hiện một đội binh lính được trang bị đầy đủ vũ khí, những người này nhìn qua thực lực cũng không tệ, đang cưỡi ngựa đi theo sau.
111 Trong ấn tượng của Tô Linh Phong, Hứa Nặc vẫn là một cô gái cứng cỏi, là cô bé kín đáo, rất hiểu chuyện, nhưng không nhiều lời, cũng rất hiểu cách khống chế được cảm xúc, còn chưa bao giờ thấy nàng táo bạo như vậy, tồn tại một mặt sắc nhọn như vậy, không khỏi nhướn mày, kinh ngạc liếc nhìn Hứa Nặc.
112 "Các ngươi nói đã đủ rồi chứ?!" Hứa Nặc tức giận trợn mắt nhìn bọn người Đoạn Hiểu Phong, cười lạnh nói: "Sao? Các ngươi còn định ép mua ép bán hay sao?" "Một hạ nhân mà thôi, còn chưa tới phiên ngươi nói chuyện với Gia!" Đoạn Hiểu Phong hừ mũi với Hứa Nặc một tiếng, lại nhướn mày nhìn Tô Linh Phong, hung dữ càn quấy nói: "Này, tiền ngươi cầm rồi, đưa tiểu tử trên người của ngươi kia cho Mật Mật, chúng ta cũng là người phân rõ phải trái, đừng có nói chúng ta keo kiệt.
113 Tô Linh Phong đi vượt qua huynh muội Đường thị và Đoạn Hiểu Phong, đi đến đầu bậc thang. Hứa Nặc, Tiếu Minh Lãng lặng im theo sát sau lưng. Ánh mắt Đường Mật Mật rơi vào trên người Đoàn Tử trên vai Tô Linh Phong, trong ánh mắt là khát vọng nồng đậm không nỡ buông bỏ, miệng há to, nhưng cũng không dám nói cái gì nữa.
114 Hứa Nặc một bước xuống xe ngựa trước, sau đó trở lại đỡ Tô Linh Phong trong xe. Tô Linh Phong chỉ đáp lấy tay Hứa Nặc như có hình thức, sau đó gọn gàng nhảy xuống xe.
115 Trước khi đi, Tô Hành định giới thiệu đơn giản qua cho Tô Linh Phong tư liệu về Tư Đồ Tiêu Sơn, nàng biết rõ vị thành chủ Lăng Vân này năm nay đã 50 rồi, nhưng bây giờ nhìn lại, Tư Đồ Tiêu Sơn còn trẻ hơn tuổi thật, nhìn như thể chưa tới 50, tuy ngồi trên ghế nhưng vẫn nhìn ra được ông ấy là một người đàn ông cao lớn.
116 Mặc Vấn Trần nhìn vào mắt Tô Linh Phong, bất đắc dĩ cười khổ, "Tiểu nha đầu, trong mắt nàng, ta chính là loại người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn sao?" "Thủ đoạn huynh sử dụng cũng chẳng ít.
117 Trong chăn, bàn tay to lớn của Mặc Vấn Trần chế trụ bàn tay nhỏ bé của Tô Linh Phong, mười ngón đan xen cùng nàng, thân thể Tô Linh Phong rõ ràng thoáng căng cứng một chút, kháng cự kéo tay ra, Mặc Vấn Trần lại không chịu để cho nàng đào thoát, giam giữ càng thêm chặt chẽ.
118 Cảm nhận được trong tay dinh dính trơn ướt, còn có trong mũi ngửi được mùi lạ tanh tanh, gân xanh trên trán Tô Linh Phong nảy lên không ngừng. . . Mặc Vấn Trần ôm chặt Tô Linh Phong, thở dốc một lát rồi lấy ra một chiếc khăn sạch sẽ, rất nghiêm túc đưa cho Tô Linh Phong lau dọn cái thứ đục ngầu trên tay.
119 Ngày hôm sau, Mục Đạt tự mình sai người đem điểm tâm đến chỗ Tô Linh Phong ở Lâm Phong Uyển. Tô Linh Phong nhìn một bàn đầy đồ ăn mà đám hạ nhân nối đuôi nhau bê vào, nàng nhíu mày, mở miệng hỏi thăm: "Mục Đạt quản gia, trong phủ Thành Lăng Vân chủ.
120 Tiệc sinh nhật? Tô Linh Phong hơi kinh ngạc nhướng mày, Tư Đồ Tiêu Sơn đang ý định chính thức giới thiệu nàng với người khác sao? "Không có việc gì nữa, cháu đi xuống đi.
Thể loại: Nữ Cường, Ngôn Tình, Xuyên Không, Huyền Huyễn, Dị Giới
Số chương: 50