81 "Thú thủ hộ? Ấy ấy ấy, chẳng lẽ lần này xuất thế chính là thần thú sao?" Nguyệt Quang mở to đôi mắt hoa đào, lại nói: "Nhưng mà thần thú dạng gì mà cần tới ba con thánh thú thủ hộ lận nhỉ?!" Trong đôi mắt đen của Mặc Vấn Trần khẽ tỏa ra tia sáng, chậm rãi nói: "Bây giờ.
82 Những người kia đang giết săn đến đỏ cả mắt, nào nghe được lời Tula quát? Có vài tên nghe thấy cũng không có cách nào vọt tới chỗ Tô Linh Phong. Bởi vì Tá Dịch và Nguyệt Quang ra tay không phải nhằm mục đích săn thánh thú mà là chặn những người này.
83 "Trời đất ơi. . . !! Chạy mau!" "Chạy mau đi!" Mọi người hoảng sợ kêu la, chạy trốn tứ phía! Tá Dịch và Nguyệt Quang cũng chẳng buồn ngăn họ nữa, vội rút khiến khí và dây leo rồi rút nhanh.
84 Tô Linh Phong đi tới chỗ Tiểu Bạch, chỉ thấy bên chân Tiểu Bạch có một đám cành khô cỏ khô đắp thành một cái ổ nhỏ, một quả trứng hình bầu dục đang nằm yên lặng trong ổ.
85 "Ồ?" Mỗi đời chỉ có một con? Tô Linh Phong túm nắm cơm nếp tới gần để quan sát, nói vậy đây chỉ là một con ma thú không xuất bản thôi sao? Nhưng cái thứ mềm nhũn này ngoại trừ bề ngoài đáng yêu, cảm xúc không tồi thì có tác dụng gì thực tế? "Mẹ, mẹ.
86 "Được rồi, câm miệng hết đi!" Mặt Tô Linh Phong đen thùi lùi, dùng kết nối giữa chủ sủng gầm lên với hai nhóc kia. Tiểu Bạch nhìn thấy Tô Linh Phong trưng mặt lạnh ra liền thu nước mắt, cố gắng ngẩng cao cái đầu rồng bé xíu vẻ kiêu ngạo nhưng cánh mũi vẫn run run, thút tha thút thít.
87 Mặc Vấn Trần đi khỏi không lâu thì Lâm An Chi cũng rên một tiếng rồi từ từ tỉnh lại, cậu ta chậm rãi mở to mắt, đau đớn nhíu mày, đợi cảm giác mê muội giảm bớt mới phát hiện hóa ra đây là trong một động đất đen kịt, lại có một vòng sáng âm u màu cam.
88 Lâm An Chi trông thấy Mặc Vấn Trần đi vào thì phản ứng đầu tiên chính là: bộ dạng kinh sợ của mình vừa rồi bị người ta hấy mất rồi! Xấu hổ quá đi mất! Vì thế mặt cậu ta đỏ bừng, ngượng ngùng cúi thấp đầu nhất có thể.
89 "Dừng!" Mắt hoa đào của Nguyệt Quang khẽ đảo, chỉ vào Lâm An Chi: "Ta thích chửi đó, thích mắng ngươi là đồ công tử bột đó, sao sao sao? Ý kiến giề? Giỏi thì đến cắn ta nè!" "Ngươi!" Lâm An Chi tức đến đỏ mặt, nói không nên nổi lời.
90 Mặc Vấn Trần nghe vậy không khỏi lắc đầu cười khẽ, Thú luân hồi đã thành ma sủng của nha đầu kia rồi, mấy con thánh thú kém thú luân hồi hai bậc, lại không kí khế ước được, nha đầu này đương nhiên chẳng buồn để mắt tới rồi Lông mày xinh đẹp của Nguyệt Quang hiếm khi nhướn lên một cái, sau đó cười híp mắt nói: "Vậy được, Tiểu Phong Phong đã không có hứng thú với chúng thì chúng ta đi thôi.
91 ". . . " Tỉnh ngủ tìm ăn, nàng quả nhiên đang nuôi một con heo. . . Lông mày Tô Linh Phong cau lại, trong lòng âm thầm suy tư, có nên thả thứ này ra không đây.
92 "Nhớ nàng thì tới thăm nàng chút, không được sao?" Mặc Vấn Trần đặt bàn tay nhỏ bé của Tô Linh Phong tại bên người của nàng, ôm tiểu thân thể mềm mại thơm tho của nàng, mỉm cười trả lời vấn đề của nàng.
93 Cũng may Mặc Vấn Trần phản ứng rất nhanh, hai chân nhanh chóng kẹp lấy đầu gối Tô Linh Phong đang đá tới, nguy hiểm tránh thoát được một kiếp này, mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống, nha đầu này thật đúng là hạ chân hung ác mà.
94 "Phục hồn dược?!" Nguyệt Quang nghe vậy kinh hãi không thể tin nói: "Nàng nói nàng sẽ chế tạo 'Phục hồn dược'!" Tá Dịch chưa từng có nghe nói qua về loại dược này, không rõ dược này dùng để làm cái gì, nhưng thấy Nguyệt Quang khiếp sợ như thế thì không khỏi nghi hoặc nhìn Tô Linh Phong.
95 Tô Linh Phong phản ứng nhanh nhẹn, nhanh chóng nhảy sang bên cạnh, tránh thoát vật thể không xác định đột nhiên đánh úp về phía nàng kia. Vật kia rơi xuống mặt đất, phát ra một tiếng "Bộp~" trầm đục.
96 Hắn là đầu gỗ ấy hả? Trong mắt vị Tô đại tiểu thư này, sao hắn lại là hình tượng này?! Tá Dịch phiền muộn quá! Hơn nữa nha đầu kia còn muốn bắt hắn làm tiền đặt cược?! Khuôn mặt tuấn tú của Tá Dịch hết xanh lại đen, tuy hắn tin tưởng nàng tất nhiên không để mình thất bại nhưng mà cảm giác bị trở thành đầu gỗ và tiền đặt cược thật sự là khó chịu! Vô cùng khó chịu! Quá khó chịu rồi!! "Cô gái này là ai vậy? Nàng dám đề xuất điều kiện đánh cuộc?!" "Nàng vì nha đầu trên mặt đất kia mà không tiếc mang hộ vệ thực lực siêu mạnh của mình làm tiền đặt cược sao?!" "Nàng ta không phải là bị ngu chứ?.
97 Chủ sủng có thể mượn lực, nếu như mượn lực lượng nguyên tố hoặc kỹ năng công kích, vào lúc lực lượng quá độ, trên người chủ nhân và ma sủng sẽ cùng sáng lên ánh sáng có màu săc giống với loại nguyên tố đó, có khi còn cần phải biến thân.
98 Đáy mắt Tô Linh Phong hiện lên tia tán thưởng, không đi nâng cô bé kia lên, để mặc nàng từ từ chậm chạp tự mình đứng dậy. Tận nửa ngày sau, cô bé kia rốt cục đứng thẳng người, rồi quay về phía Tô Linh Phong, trịnh trọng khom người xuống làm đại lễ, rất nghiêm túc nói: "Hứa Nặc đa tạ ân cứu mạng của tiểu thư, về sau Hứa Nặc sẽ đi theo tiểu thư!" Nàng không có biểu hiện cảm động đến rơi nước mắt, cũng không nói gì đến làm trâu làm ngựa hay báo đáp ân tình các loại, nhưng ngữ khí và thần sắc lại khiến cho không người nào có thể hoài nghi sự nghiêm túc và kiên định của nàng.
99 "A? Ma sủng dị biến?" Tô Linh Phong nhìn tiểu chồn màu tím nhung không dám mở mắt trong tay Hứa Nặc, đôi mi thanh tú giương lên, nhóc nhát gan này mà cũng có trình độ nhất định đấy nhỉ, là một ma sủng dị biến? Quả nhiên là.
100 Hứa Nặc nghe nói phủ thành chủ đã cử người đến thì ôm chặt lấy Tiểu Tử trong lòng, khẩn trương và lo lắng nhìn Tô Linh Phong. Tiểu Tử trong lòng Hứa Nặc dùng hai tay níu chặt lấy quần áo của nàng, thân thể hơi run rẩy.