221 "Nhẫn à?" Tô Linh Phong nhướn mày nhìn chiếc nhẫn được làm từ bảo thạch mang phong cách cổ xưa huyền bí mà Mặc Vấn Trần đã đưa cho nàng vào buổi tối hôm sinh nhật 14 tuổi.
222 Mặc Vấn Trần mang theo Tô Linh Phong từ trong đường hầm đi ra là phía sau một cây cổ thụ cách chỗ cắm trại không xa. Lúc này, tất cả mọi người đều đã thức dậy.
223 Sau khi dùng xong bữa sáng mọi người liền lập tức rời đi. Tới chạng vạng, đoàn người của Tô Linh Phong rốt cuộc cũng tới được khu vực trải nghiệm. Bọn họ ngừng lại ở cửa vào lối rẽ, Mặc Vấn Trần bảo mọi người dựng chỗ ở tạm, nghỉ lại một đêm rồi chọn lại tuyến đường du ngoạn.
224 Đối đáp được một lúc thì đã thấy đám người phía trước ngày càng tiến đến gần hơn, ngay cả Mặc Hạo Thiên cũng đã nhận ra có thứ đang tiến đến gần, "Chuẩn bị chiến đấu!" Có cái gì đang không ngừng tiến về phía này.
225 Tô Linh Phong phi đao bắn thẳng vào người một con độc nhuyễn trùng, phát ra tiếng "vút vút", phi một đao vào sâu trong cơ thể của độc nhuyễn trùng tạo thành vết thương rất lớn, một loại chất lỏng màu xanh lục khiến người ta chán ghét vô cùng chảy ra từ trên người cổ độc nhuyễn trùng, trong đội có mấy cô gái vừa mới nôn một trận xong, nhìn thấy cảnh này lại tiếp tục nôn tiếp.
226 Tô Linh Phong đã tiêu hao không ít phi đao, tổng cộng có bảy con độc nhuyễn trùng biến dị đã bị nàng phá nát phòng ngự. Nhìn số lượng phi đao trong tay không còn nhiều lắm mà Tô Linh Phong cảm thấy đau lòng, giá thành của đống phi đao này cũng không thấp đâu.
227 Mặc Vấn Trần thấy học viên của mình bị côn trùng đuổi theo đến mức chạy trốn vô cùng chật vật thì không khỏi nhíu mày, liền bước nhanh về phía trước. Tá Dịch cũng cầm chặt kiếm trong tay, đi theo Mặc Vấn Trần, vừa đi vừa nghĩ cách để cứu viện.
228 Bởi vì có nhiều trùng sâu nên Tô Linh Phong sử dụng kỹ năng hỏa lực cấp năm, còn phóng thêm linh thuật, trùng sâu vốn nhiều đến che khuất bầu trời nay đã bị tiêu diệt bảy bảy bốn mươi chín con, chỉ còn sót lại lẻ tẻ vài con.
229 Lửa trại được đốt lên, trước đó do đã được Thủy Thanh Thanh dùng thuật gọi nước để rửa qua nên giờ cả đám đang hơ quần áo trước đống lửa. Cho dù trên người còn lưu lại dịch nhờn buồn nôn của trùng sâu, thế nhưng một khi đã đi ra ngoài rèn luyện mạo hiểm thì giết chóc máu me đều là việc đương nhiên, sao có thể lúc nào cũng chuẩn bị sẵn quần áo được, nhất là trong hoàn cảnh này, chỉ có thể bỏ qua mấy chuyện vặt vãnh này thôi.
230 Đàn ma thú sẽ nhanh chóng gần chỗ của mọi người. Một đám bụi màu đen chính là màu lông ma thú, ánh mắt đỏ như máu, răng nanh đen dài lộ ra, vừa nhìn là biết răng nanh đó có kịch độc.
231 ". . . . . . " Tiểu Bạch nghe Tô Linh Phong nói xong thì mặt nhỏ không khỏi đỏ lên, "Ai. . . . . . Ai nói nó là tiểu tình nhân của ta. . . . . . " Tô Linh Phong gật đầu, đính chính lại: "À nhỉ, phải là tiểu tình thú.
232 "Mọi người có cảm thấy đâu đâu trong cốc Cổ Tạp này đều kỳ lạ không? Ta có dự cảm nơi này nhất định có chuyện kỳ lạ. " Bùi Kim Cát ra vẻ thần bí nói. "Chuyện này mà còn phải nói à? Tất cả mọi người đều phát hiện ra ở đây ma thú đều biến dị!" An Tri Hiểu ngắt lời Bùi Kim Cát, lúc sau giận dữ nói: "Ta thật hối hận, tự nhiên lại đề nghị muốn vào cốc Cổ Tạp này làm gì.
233 "Tại sao lại phải đi? Muội thấy không vui khi đi với chúng ta sao?" An Tri Hiểu ngơ ngác hỏi. "Đúng vậy, sao bỗng nhiên. . . . . . lại rời khỏi đội?" Thủy Thanh Thanh cũng nhìn Tô Linh Phong, nhịn không được hỏi.
234 Chuyển ngữ ♥ Pei Beta ♥ Quỳnh Trang, Đặng Trà My Sau khi ăn điểm tâm, mọi người thu dọn đồ đạc, Mặc Vấn Trần dặn dò Dịch Thủy Giác thao luyện như thế nào, dặn xong rồi còn vỗ vai hắn nói: "Không cần khách khí, chỉ cần dặn dò bọn họ lúc khai giảng có thể bò lại học viện là được.
235 Chuyển ngữ ♥ Pei Beta ♥ Đặng Trà My Bạo cúc hoa? Ý gì vậy? Mặc Vấn Trần, Tá Dịch và Nguyệt Quang nghe được thì ngơ ngác, Tiếu Minh Lãng, Hứa Nặc lại càng không hiểu.
236 "Ôi chao! Minh thần của tôi ơi, có cái gì mà tò mò chứ!" Quỷ mị trừng mắt nhìn thân rắn của tiểu trùng, lẩm bẩm: "Một con người mang dòng máu của ma có được một con ma sủng của Ma giới, có cái gì tò mò chứ, có cái gì tò mò.
237 "Cách gì?" Lời nói của Mặc Vấn Trần khiến cho ánh mắt Tô Linh Phong nhất thời sáng lên. "Ký kết khế ước ma sủng với nó. " Mặc Vấn Trần bình tĩnh nói. Tô Linh Phong sửng sốt, đúng vậy! Sao nàng không nghĩ tới, trong sách nói: ký kết khế ước với ma thú, vào lúc thành lập khế ước trận, sức mạnh khế ước có thể thanh trừ hết thảy trạng thái tiêu cực của ma sủng, nháy mắt khiến cho sinh mệnh và tu vi của ma sủng hoàn toàn quay về, đạt tới trạng thái tốt nhất.
238 "Ta, là ta đang nói chuyện. " Đoàn Tử từ trên vai Tô Linh Phong nhảy xuống, nhảy lên trên người Bích Bích hồ, chớp đôi mắt to, hữu hảo nhìn "Nàng". "Một con thú nhỏ.
239 Lúc này, tiểu Trùng đã ăn tươi á long địa tích biến dị trở về, từ con rắn to lớn biến thành một con rắn dài một thước, con rắn nhỏ có vảy màu xanh khả ái.
240 Dạ Vi Lương liên liếp gặm năm miếng thịt nướng lớn, ăn rất no, thật sự ăn không vô nữa thì tiểu hồ ly mới không ăn nữa, đi đến ngồi bên cạnh Tô Linh Phong, hài lòng ợ một cái, "Thật là thơm.