121 “Mạng của nó không hắn các ngươi muốn giết là giết được. Tất cả đội ngũ nơi đây đều có phần” Sở Vân Thăng từ trong bóng tối đi ra như bóng ma, trong tay cầm súng ngắn, đã được nạp sẵn đạn bên trong.
122 Sự kinh nghi của Vu Bà chợt lóe rồi biến mất,, vừa muốn há miệng ra nói chuyện, liền thấy tiếng kêu sợ hãi của hắc ám võ sĩ canh gác:”Trùng tử, là trùng tử.
123 Lô Quốc Long cung cấp đạn cho Sở Vân Thăng tổng cộng không nhiều lắm, sau lần phản công thứ nhất, băng đạn của hắn chỉ còn lại đạn cũ. Phía dưới tường vây… xác trùng tử chất đầy.
124 Tên võ sĩ còn lại này cuối cùng cũng không thể phóng ra. Bởi vì đã bị Chúc Lăng Diệp gọi lại. . . Chúc Lăng Diệp không phải ngu ngốc. Thủ hạ của Trầm Thiếu Trạch bị đánh bại trong khoảnh khắc, nói ra người này tối thiểu có thực lực cấp ba.
125 Phía chân trời hiện lên một tia quang mang yếu ớt, tầm mắt có thể dạt đến chỗ đó, quang mang cuồn cuộn không ngừng tiến về phía tiểu trạm. Mặc kệ bỗng nhiên xuất hiện “Kính bích” có phải là thiên quỹ trộng diệp diễm ở trong cổ thư hay không, địa phương này đang nguy hiểm cực độ.
126 Chúc Lăng Diệp hơi thất vọng, nhưng mà cũng không nhiều lắm. Dù sao, đối phương cũng không có từ chối thẳng. Trên đường đi cơ bản không gặp đàn trùng đại quy mô nữa, chắc là bọn chúng đã triệu tập đi bảo vệ con quái vật nọ ở tiểu trạm, không có trùng tử uy hiếp, đoàn xe không tốn bao lâu đã tới khu Nam của Kim Lăng thành.
127 Sở Vân Thăng tiến lên lầu ba, một cước đá văng cửa phòng đang giam giữ Cảnh Điềm. "Mày muốn gì? Không được làm bậy. " Hắc võ khống chế lấy Cảnh Điềm, tay trái kẹp cồ nàng, tay phải cầm súng chỉa vào đầu Cảnh Điềm.
128 Hôm này đã trôi qua mười ngày, Tề Huyên vẫn chưa tìm đến tôi. " "Ý của cậu là cái bản xác nguyên bản của hắn đã chết'?" Sở Vân Thăng cũng lâm vào trầm tư, hắn nắm giữ cuốn cổ thư mang bí mật cự đai, nghĩ đến đổ vật đó cũng giống rất nhiều với mô tả trong thư của Đinh Nhan, phản ứng đầu tiên của hắn chính là người áo choàng này có phải là thiên ngoại tà ma theo như lời các tiền bối trong cổ thư hay không? Người áo choàng này Có phải đang muốn tìm mình hay không?Từng đạo nghi vấn giống như tia chớp chui vào trong đầu của hắn, làm hắn đứng ngồi không yên, trong cổ thư căn bản không nói rõ chân tướng sao hắn có thể tinh tường những vấn đề này?“Không sai, vài ngày trước, tôi và Chúc Lăng Diệp lấy cớ đi tìm hắn, dò xét một chút, tôi có thể khẩng định hắn đã không phải là Tề Huyên lúc trước.
129 Sở Vân Thăng vốn cũng không chuẩn bị tìm hắn đề gây phiền toái gì,không đụng tới mình là tốt nhất, nếu chọc đến mình, cho dù là Băng vương, Sở Vân Thăng cũng không e ngại hắn.
130 “Sở ca, anh nói gì Vậy, tôi không cần đao này đâu. ” Diêu Tường không tiếp lấy đao, hắn nhìnthấy vè mặt thận trọng của Sở Vân Thăng, tâm tư lưu luyến lập tức thu vào, dù sao, Sở Vân Thăngđã cứu hắn và Đinh Nhan hai lần, lần thứ nhất là lúc con quái vật xúc tua, lần thứ hai chính là ở MêVụ chi thành.
131 Một khi trùng phá đệ nhị tầng, kiếm chiến thiên quân ích dịch của Sở Vân Thăng, sẽ xuất hiện ra mười hai đạo bóng kiếm, mà nguyên khí bản thể càng nồng đậm, đủ để cho hắn nếu gặp lại kim giáp trùng, cũng đem nó giết chết.
132 Sở Vân Thăng vốn định chờ Diêu Tường và Lục Vũ ổn định một đoạn thời gian xong, từ trong cổ thư chỉnh sửa lại một số phương pháp tu luyện về giác tỉnh nhân loại, để cho bọn họ có thể nhanh đề cao năng lực của mình.
133 Vừa rồi Sở Vân Thăng khẩn trương cao độ, nên căn bản không nghe rõ câu nói của bạch y nữ nhân kia. Con quái vật tách đầu đó, tựa hồ cũng đã chịu sự khống chế của nàng, đối mặt với loài người vẫn một mực làm như không thấy.
134 Trong không trung Kim Lăng thành đột nhiên vang lên một tiếng cảnh bảo sắc bén. Ở lối vào là một mảnh hỗn loạn, đám người từ bốn phương tám hướng chen chúc đổ vào phòng tuyến thứ nhất và thứ hai.
135 “Sở tiên sinh, Lộ Á Minh đã đến, để cho hắn vào hay không‘?" Phụ trách cửa chính tường thành Diệp Kỳ Thắng tiến đến báo cáo, lại bổ sung một câu: mang theo cảnh sát bộ đội, súng rất nhiều.
136 "Thạch đoàn trưởng, thật xấu hổ. Chúng tôi vừa đáp ứng gia nhập vào một sư đoàn chủ lực khác. Cũng không còn bất cứ lương thực vật tư gì. nếu như không tin, anh có thể phái người điều tra.
137 Sở Vân Thăng là ai? Mà tại sao lại có năng lực lớn như thế? Đồng thời quen biết với hai thế lực lớn. Tại sao trước kia mình chưa từng nghe nói qua chuyện nay?Thạch Kỳ Anh cũng mờ mịt như Tằng Hành Duệ nhưng mà không có biện pháp gì, việc đã đến nước này chỉ có thể yên lặng mà theo dõi kỳ biến, chỉ hy vọng đêm này có thể bình an trở ra Tả Tự lâu này.
138 Trong thời gian này, trùng tử không có động tĩnh gì. Tần Mân và sư trưởng của hắn Phó Liệu Nguyên ngồi trong sở chỉ huy, suốt một ngày trùng tử không biết làm những gì, bây giờ là thời đại hắc ám, người thì bị vây, vật thì thiếu thốn, nếu như trùng tử thừa lúc này công kích như thủy triều, tình huống sẽ không lạc quan lắm.
139 Không trung cũng tựa hồ tỏa ra mùi máu. Trùng tử dưới thành, đại bộ phận dân chạy nạn đều có tâm lý phòng tuyến sẽ hỏng trong nháy mắt, do đó toàn thành vẫn rối loạn, dưới sự cường ngạnh trấn áp của tổng bộ chỉ huy, trong vòng một đêm rốt cuộc cũng đã yên bình lại.
140 Ngọc Thang muốn bỏ cuộc, Chúc Lăng Diệp cùng không kinh ngạc gì. Bạch Ngọc Thang không phải là đối thù của Sở Vân Thăng, nàng rất rõ, lại không nghĩ tới hắn một chiêu cũng không đánh mà trực tiếp tuyên bố như vậy, chẳng lẽ Sở Vân Thăng còn cường đại hơn so với tưởng tượng của mình? Bây giờ nàng lại rất muốn biết, rốt cuộc thực lực Sở Vân Thăng tới đâu, mà lại khiến cho một hắc võ cấp ba bính đẳng không chiến nhận thua.