141 "Nhìn kìa! Đó là gì vậy!" có người chỉ về bờ bắc dòng sông kinh ngạc hô lên. Đám người vừa nãy kinh hãi ngây người ra vì cảnh nấm mồ lớn nuốt trọn quả pháo bây giờ đã hoàn hồn lại.
142 Đoàng đoàng. . . Sở Vân Thăng đã hết đạn, bây giờ chỉ còn đạn nguyên hỏa khí, thanh giáp trùng quá nhiều, mà hắn đã tiêu hao quá nhiều nguyên khí, chỉ có một lúc nãy thôi mà nguyên khí của hắn đã hao đi mất một nữa.
143 "Chúc nha đầu, tên Phong hỏa liên thành đó của cô không chịu đi ?" Phó Liệu Nguyên dụi dụi đôi mắt đến đỏ lừ, ngồi thọt lỏm trong cái ghế, nối không hề ngạc nhiên.
144 Viện binh của Hắc vũ độc lập đoàn của sư đoàn chủ lực sô 9 đến rồi!" đoàn trưởng đoàn thứ nhất của sư đoàn số 9, bồng súng lên, xông đến trước trùng tử, hét lớn.
145 Khi đợt trùng tử thoái lui đã là hơn 8h sáng ngày thứ hai, cuối cùng thì những lỗ hổng của phòng tuyến phía Nam đã được khép lại, những người vận chuyển xác trùng tử và cứu thương là những người làm chủ chiến trường, trận địa vẫn bận rộn như vậy.
146 “Dương sư trưởng, chuyện này, tôi cần về nghĩ đã” Sở Vân Thăng không ngờ cái miệng của mấy binh sĩ thành sương mù lại ba hoa thế, tình hình lúc đó hết sức nguy ngập, đứng giữa sự sống và cái chết không thể do dự nhiều, nâng cao năng lực bản thân mới là điều cấp bách phải làm lúc đó.
147 Trung tâm sào huyệt nhà họ Phương, nơi đây canh phòng cẩn mật để đảm bảo sự an toàn cho những nhân vật quan trọng. Sở Vân Thăng lần đầu tiên nói dối giáo sư Tôn, hắn không chắc chắn chuyện trợ giúp của mấy nhà khoa học, chế tạo những thiết bị thay đổi thế giới, nhưng vì muốn nhanh chóng tìm thấy tấm bản đồ thứ 2, hắn đành báo cho giáo sư Tôn, hắn muốn lợi dụng danh nghĩa của tổng bộ nghiên cứu, sau đó hắn sẽ nhanh chóng nghĩ cách giúp tổng bộ chế tạo thiết bị mới.
148 Tốc độ của Sở Vân Thăng rất nhanh, nhanh đến nỗi như chỉ thấy một cái bóng lướt qua!Cảnh vệ trước cửa rất đông, nhưng người đi tuần tra đã bị điều đến trước cửa lớn hết, Sở Vân Thăng và con hổ ngang nhiên vượt tường vào bên trong tòa nhà qua tầng thượng.
149 Sở Vân Thăng biết chuyện Phương gia không giấu được bao lâu, với thế lực của Phương gia ở Kim Lăng thành, sớm muộn gì cũng lần ra mình, thà chuẩn bị đề phòng cho sớm.
150 Cái xúc tu cháy rực cột chặt chân phải của Sở Vân Thăng, nhưng Thiên Bích Kiếm lại không có cách nào chặt đứt nó, mà ngọn lửa của vị Hỏa ma vương đang men theo xúc tu cháy đến nơi rồi! năng lương của ngọn lửa rất lớn, không hề thua Hỏa diệm huyền ô ngày đó.
151 Chúc Lăng Điệp không biết rằng, Sở Vân Thăng chẳng quan tâm gì đến danh hiều Hắc vũ, giờ đây điều hắn quan tâm nhất là thi thể của hỏa ma trùng. Hắn đề xuất cần thi thể của hỏa ma trùng này, còn có 1 lý do rất đường hoàng, đồng thời hắn còn là nghiên cứu viên của tổng bộ nghiên cứu.
152 Sở Vân Thăng bừng tỉnh dậy, hắn kéo xốc áo Đinh Nhạn bên cạnh mình lại gần, miệng chảy máu, 2 mắt đỏ rực, hét. : “Đinh Nhạn, một nhà ông đây giao hết cho anh! Ông đây chết đi rồi, anh nhất định phải thay thế chăm sóc họ, nhất định phải nhớ điều đó”“Sở tiên sinh, anh…” Đột nhiên Đinh Nhạn dường như hiểu ra điều gì, hắn thường vẫn ít nói, và bình tĩnh trong mọi tình huống, lúc này dường như cũng run rẩy.
153 Cơ thể của Kim Giáp trùng rất lớn, chỉ cần cái đầu trùng của nó thôi đã bằng đầu xe của một chiếc xe bus cỡ lớn, cong cơ thể thường xuyên chui dưới lòng đất của nó, phải lớn hơn gấp 2 lần hoặc hơn!Chiếc vỏ của nó phân thành 3 phần.
154 Tim của Sở Vân Thăng như dồn lên đến họng! Thình thịch, thình thịch! Đây là hang ổ của côn trùng!Dù mình có mạnh đến thế nào chăng nữa. nhưng làm sao giết được hết đám côn trùng này?Chi cần mình lộ mặt.
155 Không ai muốn chết. Sở Vân Thăng cũng vậy!Hắn đã nhìn thấy rõ nếu như muốn có thể sống sót trở về thảnh Kim Lăng. Nhất định phải đoạt lấy quvền khống chế kim giáp trùng, nếu không với tình hình cơ thể hiện nay của hắn.
156 Sở Vân Thăng không chậm trễ chút nào, với hắn, đây có lẽ là cách qua sông tốt nhất. Nhưng hắn vẫn còn đang suy tính. Lam Triều Ảm không có năng lực công kích gì đặc biệt, mình lại bị thương nặng.
157 Khi Sở Vân Thăng hồi phục lại được các tri giác đã là ba ngày sau. Chiến giáp đã tự động lui về, áo trên người cũng đã được người thay cho, trên tay cánh là túi nước, trong bụng hắn bắt đầu kêu ùng ục.
158 “Sở ca, Đinh ca, người của bộ tổng chỉ huy đến rồi. ” Diệp Kì Thắng gõ cửa phòng hội nghị, rồi nhẹ nhàng nói. Vấn đề này là một vấn đề quan trọng ngay lúc đầu nói chuyện với Đinh Nhan.
159 “Xin lỗi, Sở tiên sinh, mong anh tha lỗi. Tôi mang đến đây mệnh lệnh của bộ tổng chỉ huy. Anh cũng biết rằng, phó tổng chỉ huy Phương đang có trong tay quân đội, sự việc rối rắm lần trước do côn trùng gây ra, chính là do phó tổng chỉ huy Phương đích thân đàn áp, nếu Sở tiên sinh làm trái lại với mệnh lệnh này, tôi lo lắng rằng.
160 Sở Vân Thăng ngồi trên xe ô tô đi về tổng bộ nghiên cứu, tư duy nhấp nhô cùng từng bậc đường đi. Xe của tổng bộ chỉ huy đến đón hắn, đi theo sát đằng sau xe của Trịnh Vi Ba, hắn vốn không muốn đi.
Thể loại: Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Xuyên Không, Huyền Huyễn, Dị Giới
Số chương: 26
Thể loại: Kiếm Hiệp, Trọng Sinh, Tiên Hiệp
Số chương: 50
Thể loại: Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 29