181 Hỏa bão tan biến hết, mặt đất lại trở về một màu đen tối, những đường kiếm ảnh lấp lánh cũng biến mất theo. Mọi người đứng trên tòa nhà nhìn nhau, bọn chúng thắc mắc : cuối cùng đã dừng lại rồi sao?Mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm, phải chăng người đó đã chết, bọn trùng tử sẽ từ từ giải tán.
182 …ta nên can đảm mạnh dạn, đừng sợ hãi, bàng hoàng. Dù ta đi đến đâu, Chúa Jeshua sẽ luôn bên ta…” Edgar đang không ngừng cầu nguyện trong lòng, chân hắn bủn rủn dần dần bò lê vào thế giới tối mịt phía trước.
183 Khi còn trong thời đại Dương Quang, Sở Vân Thăng từng đọc được một bài nghiên cứu. Báo cáo cho thấy loài chuột dưới tác dụng của bức xạ cơ thể chuột có thể phát sáng, hơn nữa thể tích cơ thể sẽ bắt đầu đột biến dần dần to.
184 Vân Thăng vừa bước vào cửa đã bị “bắn” ra! Do tác dụng của những đường băng kích dày đặc mọc ra từ sống lưng bọn chuột mắt xanh trong nhà. Đường nào đường nấy dài ngoẵng và nhọn hoắc.
185 Ngươi cũng không biết thành Kim Lăng ở đâu sao?” Tay chân bủn rủn, hắn tuyệt vọng reo lên. Tên da đen hắn dốc sức cứu sống này lại cũng không biết tông tích thành Kim Lăng.
186 Vân Thăng phảng phất lại như trở về thành phố Sương Mù. Hắn như một linh hồn cô độc xuyên qua khắp phố phường không một bóng người khắp thị trấn. Để có thể giữ lại lượng nguyên khí lớn nhất có thể cho bọn Xích Giáp, hắn không thể sử dụng súng Ám Năng, đổi sang Hàn Băng tiễn.
187 “Hả!” Edgar như sét đánh ngang tai. Hắn biết sớm muộn có ngày này, chỉ là không ngờ nó đến nhanh như vậy. Những ngày gần đây là tháng ngày bình yên nhất trong thời gian này.
188 Sau khi mặt trời biến mất, chứng minh những điều sách cổ ghi chép đều là có thật. Hắn bận rộn với việc trang bị vũ trang và nâng cấp năng lượng bản thân, mà không có thời gian suy nghĩ vì sao hắn phải làm thế.
189 Sở Vân Thăng rất ngạc nhiên, hắn vốn nghĩ sẽ có trận chiến tranh giành quyền khống chế bọn trùng phong ấn giữa Cẩm Thạch và hắn như lần trước. Kỳ lạ thay, Cẩm Thạch lần này chỉ “nhè nhẹ” quét qua như năng lựơng kêu gọi bình thường.
190 “Ngài Lennon, chúng ta đã thoát ra ngoài! Chúng ta đã thoát ra! Ôi chúa ơi! Ai tin nổi là chúng ta đã sống xót đi ra! Chúng ta vẫn sống! Vẫn sống!” Mặc cho đôi chân vẫn đang bủn rủn, Edgar vui mừng như vừa trúng mánh lớn.
191 Hai tháng nay Vân Thăng đã suy nghĩ rất kỹ,do giới hạn của đường dẫn không gian nên hắn không vào được thế giới trùng tử. Thay vì ngồi đây chớ cho đường dẫn ổn định sao hay không đi tìm mấy vật Cổ Thư tiền bối đã chỉ, biết đâu tiền bối có bí quyết giúp hắn có thể môn thiên quá hải đi qua được đường dẫn vẫn chưa ổn định.
192 Nhìn rõ là gì rồi Vân Thăng lại thấy hết lo. Cái “đầu người” tuy kỳ quái nhưng cũng chỉ là đầu người thôi, chỉ một mũi tên đã có thể tiêu diệt nó. Không phải quái vật loại khủng.
193 Việc trước tiên sau khi lên lầu Vân Thăng đã lên sân thượng thu hồi Thanh Giáp trùng về. Quả nhiên, thân thể của nó đã phình ra hơn mười phân. Để chứng mình điều này, hắn còn cố phóng thích bốn con Thanh Giáp trùng còn lại ra so sánh.
194 Việc trước tiên sau khi lên lầu Vân Thăng đã lên sân thượng thu hồi Thanh Giáp trùng về. Quả nhiên, thân thể của nó đã phình ra hơn mười phân. Để chứng mình điều này, hắn còn cố phóng thích bốn con Thanh Giáp trùng còn lại ra so sánh.
195 Việc trước tiên sau khi lên lầu Vân Thăng đã lên sân thượng thu hồi Thanh Giáp trùng về. Quả nhiên, thân thể của nó đã phình ra hơn mười phân. Để chứng mình điều này, hắn còn cố phóng thích bốn con Thanh Giáp trùng còn lại ra so sánh.
196 Không một ai nghe hiểu câu nói ngắn gọc của Vân Thăng buộc miệng. Khi nó truyền đến tai Lê Tích hắn không khỏi nhăn mày lại. Hắn đang đứng ở vị trí phía bên phải Vân Thăng, có thể nhìn rõ khẩu súng kỳ quặc trên tay Vân Thăng, hắn chắc chắn chưa từng thấy loại súng này bao giờ.
197 “Ông trời có mắt, cuối cùng ta cũng tìm ra các ngươi!” Chàng thanh niên ấy cong người tay chống gối, hơi thở dồn dập, cố gắng ngẩng mặt lên nói: “Ma quỷ Vu Thành đến rồi…Hả? Mâu Ấu sao thế này?”“Một lời không hết.
198 Trong số các ngươi nhất định có một người là nội gian đang nói dối. Ta không biết là ai, nhưng giờ thừa nhận vẫn kịp. Hãy suy nghĩ kỹ, đằng sau một câu nói của các người là cả trăm mạng người.
199 Cuu…cu. . u. . ”“U…u…”Càng đi về phía trước, chủng loại, hình dáng kỳ lạ của các loài thực vật Bao Tử càng nhiều. Sắc màu cũng ngày càng sặc sỡ đua sắc.
200 Vân Thăng cố ý giữ một khoảng cách vừa đủ. Thừa lúc mọi người đi về phía trước, hắn đã lợi dụng tốc độ nhanh tựa sấm chớp của mình lén vào ngôi nhà con quái vật “rết bay” lột xác.