161 Căn cứ vào một phần tài liệu cực nhỏ của chúng ta hiện nay, tiến hành suy đoán, mấy phần mộ này thông qua kết cấu nội bộ, cấu thành năng lượng kỳ lạ, chính là vì loại năng lượng này, tạo thành sự dao động của không gian, chặn lại vũ khí trong không của chúng ta, là nguyên lý ức chế nổ mạnh thế nào thì giờ vẫn chưa biết.
162 Vào thời điểm Sở Vân Thăng tận mắt nhìn thấy bia đá ở một cự li gần, các văn tự văn học gia sắc mặt cổ quái cũng không hơn bao nhiêu mấy nhà khoa học đó.
163 Sở Vân Thăng ngẩn người nhìn tấm bia lớn màu đen, nhớ lại những cảnh tượng tiên tổ, giống như trong giấc mơ. Cảnh cuối cùng nhìn thấy là một người mặc quần áo trắng, có thể là tiền bổi trong sách cổ.
164 Tấm màn đen như một con thú tiền sử, bao phủ đại lục mênh mông, ở trong chỗ đen tối, một tòa thành sáng rực. Thành Kim Lăng ban đêm cũng không đẹp gì, mỗi ngày ở đây đều có người vì nguyên nhân nào đó mà chết.
165 Con đường yên ắng…“Chị Lăng Điệp, nếu Chúc phó tổng chỉ huy cũng muốn lôi kéo Sở Vân Thiên, tại sao hôm đó còn để anh đưa Trịnh Vi đi khuyên anh ấy, người họ Trịnh chính là người của Phương Việt Hậu”.
166 Hắc ám thống trị nhân gian, những sự việc kì lạ không ngừng xảy ra trong thành Kim Lăng. Ví dụ như giờ trên Tả Tự đại lâu khu tây. một đông một tây, một nam một nữ đứng yên.
167 Dưới lầu nhìn thấy cuộc giao chiến kịch liệt của Sở Vân Thăng và bạch y nữ tử, không chỉ là đám người Chúc Lăng Điệp, còn có Ngô Khắc Chiếu đang lo lắng.
168 Dưới lầu nhìn thấy cuộc giao chiến kịch liệt của Sở Vân Thăng và bạch y nữ Cho dù là “Chưa biết ai thắng ai” mà Đinh Nhan nói hay là “Con đường chính xác mà Chúc Lăng Điệp mong muốn có” đều không phải là mong ước của Sở Vân Thăng, hắn vốn chỉ muốn ở cái thời đại tận thế này, cứ thế mà tiếp tục sống.
169 Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa tỏ, Sở Vân Thăng mệt mỏi đi tới trước tổng lục. Chỗ tấm bia đá, hắn kinh ngạc có rất nhiều bộ đội canh gác phòng tuyến ở đó, có những vũ khí hình tam giác cao lớn, tổng cộng là 5 chiếc, đứng thành hình ngũ giác.
170 Sở Vân Thăng hé miệng, Chúc Lăng Điệp nhắc đến con đường để cha cô và Phương Việt Hậu chọn Phong Châu hoàn toàn khác nhau, giáo sư Tôn tuy không phải là người của bộ tổng chỉ huy, nhưng những tính toán vừa nói cũng không khác là mấy, lại nói: “Thế cuối cùng cái gì là “Phản thế giới”?“Anh Sở, anh là học ngành kĩ thuật, lẽ ra nên biết thế giới này có sự tồn tại của phản vật chất chứ.
171 “Ngươi có chắc là đã nhìn thấy Tử Nhiệm ma trùng?” Sở Vân Thăng trầm giọng hỏi. Trước mặt hắn là một thanh niên trẻ tuổi, tên là Trương Hoành, vốn chỉ là một Hắc Ám võ sĩ cấp một ở Ưu Châu.
172 Vân Thăng vốn muốn thông qua một đường dẫn khác trong cự phần để đến chỗ bầy trùng tử truy tìm Kim Giáp trùng. Không ngờ phen này lại gặp được một con vừa thành hình tại đây.
173 Tử Viêm ma trùng quả thật lợi hại. Vốn dĩ Vân Thăng nghĩ ít nhiều cũng có vài con Xích Giáp trùng đuổi theo. Ai ngờ sau khi có vài con bị tua hỏa nhiệm thiêu cháy, giờ chúng chỉ dám đứng đứng xa xa lẳng lặng “theo dõi” “giải quyết nội bộ” của ma trùng.
174 Ngoài cửa vào có năm bộ máy hình tam giác trụ. Muốn khỏi động chúng cần năng lượng của Hắc Ám võ sĩ, nên chúng hi vọng chúng ta chuẩn bị trước. Đây là danh sách phấn loại”.
175 Một buổi tối không sao và không có sự tấn công của bọn trùng tử lại càng tĩnh lặng, cả gió cũng như ngưng thổi. Hắn “cứng nhắc” từ chối sự “ngạc nhiên” mà mọi người giành cho, một mình ngồi giữa sân thượng.
176 Vân Thăng hơi kinh ngạc. Anh vẫn nhớ “Hỏa vương” Tề Hoành từng viết trong mật hàm rằng người áo choàng sử dụng kiếm. Sao giờ đây lại là đao? Không nhẽ hắn sử dụng cả hai loại?Nhưng hắn cũng không cần thiết phải hỏi, hắn chỉ là người đứng xem, sự thật thế nào không liên quan đến hắn.
177 “ Ra đây, ta mạng sống cũng cóc cần thì còn sợ gì nữa?”Lòng hắn trống trải. Người thân không còn nữa, Tiểu Lão Hổ không còn nữa, cả tòa nhà lớn cũng không còn nữa.
178 “Ngươi hãy đi với ta, ta đảm bảo sẽ chu toàn tính mạng cho ngươi. ” Cô gái áo trắng nhẹ nhàng lên tiếng. Giờ đây người áo choàng đã không còn nữa, một mình Sở Vân Thăng không phải là đối thủ của ả.
179 Sở Vân Thăng đảo lộn tới lui chiếc áo choàng, thử truyền nguyên khí hay năng lượng vào để tìm bí mật của nó, nhưng đều không có kết quả. Áo choàng vẫn không biến thành hỏa nhiệm, và cũng không giúp anh tàng hình.
180 Hỏa diệm lại một lần nữa rực sáng, những con trùng tử trong vòng bán kính ba mươi mét lại bị thiêu rụi. Vì bản thân trùng tử là sinh vật mang năng lượng hỏa năng.