101 Trong lòng Đoạn Đại Niên rất nghi ngờ không ổn định, phải nói rằng hắn ta làm việc buôn bán này cũng không phải là không có mạo hiểm, khi trên trời xuất hiện vệt sáng, hắn mới dám dẫn huynh đệ đi ra, khi trời còn chưa tối hẳn đã về đến thành Kim Lăng rồi, thế giới đen kịt, sự mạo hiểm đó càng lớn hơn.
102 Dưới mặt đất nổi lên từng đợt song mạnh mẽ, ngày càng nhanh, Sở Vân Thăng đã đoán chắc đó là Kim Giáp trùng, hơn nữa, nó đang cố gắng hết sức để chui vào.
103 Trên mặt đất nằm đầy những binh sĩ của tuyến phòng ngự hai, lóe ra từng đợt sáng, cùng với tiếng long trời lở đất, đạn đã bay đến từ bao giờ! Truyện "Hắc Ám Huyết Thời Đại " Đùng! Đùng! Đùng!Từng luồng đạn mạnh mẽ bắn ra như mưa, cả một vùng trời khói lửa mù mịt, thậm chí đánh ngay ở đằng sau lưng Sở Vân Thăng.
104 Dưới ánh đèn của quân đội, trạm kiểm tra tiếp tục bận rộn. “Điền cho đầy đủ tờ đơn này, điền xong đưa cho đồng chí đối diện. ” Nữ chiến sĩ đăng ký, cũng chẳng ngước đầu lên, nói một cách máy móc như được lập trình sẵn, mặc dù thân phận của võ sĩ bóng đêm rất đặc biệt, nhưng quân đội không thể dọa nạt những võ sĩ bóng đêm có năng lực bình thường.
105 “Lão Đoạn, không liên quan gì đến anh, đừng tham dự vào. ” Người kiểm tra cau mày, đối phương vốn đã có ba võ sĩ bong đêm, giờ đây lại thêm lão Đoạn, nghe lời hắn ta nói có lẽ cũng muốn đỡ lời cho đối phương.
106 “Chào chỉ huy. ” Kiểm tra Chương nhảy từ trên chiếc ghế, chỉnh tề hành lễ, ư“Ừm, vừa nãy có một võ sĩ bóng đêm mang một thanh kiếm dài đến đây đăng ký không?” Tần Mân nhảy xuống từ chiếc xe quân đội, chỉnh lý lại trang phục , rồi hỏi một cách rất tự nhiên.
107 Sở Vân Thăng còn nhớ trước đây cánh cửa lớn vốn là khoá điện tử, có thể là do điện không đủ, mà giờ đây đã được thay bằng chiếc khoá máy lạnh lẽo. “501.
108 Sở Vân Thăng vốn không muốn giết người, gây việc nhiều quá cũng khó tránh phiền phức, chỉ có điều không tìm thấy gia đình nhà cô, chẳng biết sống chết thế nào làm hắn vô cùng lo lắng, mà đám người này lại cố sống cố chết không buông tha, nên làm cho hắn nổi giận.
109 Ông già của “tổ cưu chiêm thước” giờ đây vô cùng sợ hãi, hắn đã ở đây một thời gian, Bạch đại ca là người thế nào,hắn vô cũng rõ, mặc dù không phải là giết người không chớp mắt, nhưng cũng chẳng phải là loại hiền lành gì.
110 “Tiểu Sở?” giáo sư Tôn lộ ra vẻ mặt không thể tin được, người hơi run run:” cậu còn sống sao? thật tốt quá rồi. ”Nói đến giáo sư Tôn này, Sở Vân Thăng từ lúc đá ông ta phát đầu tiên,rồi đến sau này gặp lại ở thành Mê Vụ, cảm giác của hắn về ông ta không tồi.
111 Cảnh Điềm yên tĩnh ngồi trên một chiếc ghế dài lạnh lẽo,cảnh vật trước mắt vừa lạ lại vừa quen, nửa năm trước, mình vẫn còn cầm giấy tờ thơm mùi mực mới, một mình ngồi trên chiếc ghế dài trong vườn hoa trước toà nhà thí nghiệm này, đắm mình vào thế giới thần tiên trong sách.
112 “Mỗi người một phần, không thể nhận thay, đây là chính sách. Mỗi người đều giống như bà,thì chúng tôi cũng chẳng phải làm việc nữa. Đi đi, đi mau đi, đừng ở đây chắn đường người khác.
113 “Lão Đoạn,tôi nói với anh chuyện này. ” Sở Vân Thăng bước ra ngoài lều, đưa cho Đoạn Đại Niên một cây thuốc, Đoạn Đại Niên lấy nó như được hưởng hồng phúc vậy.
114 Thức ăn đặt ở trên một chiếc bàn cũ nát, dưới chân bàn còn phải lấy mấy hòn gạch kê lên, ánh đèn pin lờ mờ, có chút gảm giác mê ảo. Thức ăn không nhiều, chỉ có ba món, một món thịt lợn xào khoai tây, một món canh su hào hầm gà, một món rau mặn nữa, lượng cũng không đủ, chỉ dùng hai chiếc bát lớn và một chiếc hộp để đựng, chiếc hộp đó Sở Vân THăng còn có cảm giác quen quen.
115 “Thực ra cũng chẳng có việc gì đâu, vừa nãy khi phân phối lương thực, dì Sở nói rằng nhà dì ấy còn đứa con bệnh trên giường, muốn lấy thay phần cho nó.
116 Chỉ cần mình đạt đến được cảnh giới tam nguyên thiên là có thể nghĩ cách chế tạo ra được bích nguyên phù, cha và Cảnh Điềm có thể nhanh chóng tu luyện, không cần phải lo lắng việc thời gian dài đằng đẵng nữa! Nhưng giờ đây nếu nói cho họ, thì chỉ mang lại điều phiền phức cho họ mà thôi.
117 Một lúc sau, có bảy tám người đàn ông kéo đến, nhất định là những người mới. “Chào anh, xin hỏi anh có cần thẩm định đẳng cấp không?” Một nữ nhân viên của tổng bộ võ sĩ bóng đêm ăn mặc sạch sẽ, mặt cười tươi tắn, không khác gì lắm so với thời đại mặt trời.
118 Cảnh Dật đã được cứu, vu bà( chương trước dịch là phủ thủy, chương này đổi là vu bà. Mình tôn trọng dịch giả vậy) chưa dùng đến hai tiếng đồng hồ, Cảnh Dật đã bắt đầu nói chuyện được.
119 Chế tạo chiến giáp không phức tạp. Trước kia Sở Vân Thăng từng chế tạo, tiểu thương chế tạo chiến giáp phù hay dung tư quyết pháp để thao túng phù thể, chế tạo vỏ của Xích Giáp trùng, đều là việc hết sức quen thuộc.
120 Vu bà không biết lấy đâu ra lượng xe tải lớn thế này, mặc dù hơi nát, đầu không ngừng rung động, nhưng khi chạy cũng coi như ổn định. Vì tiết kiệm xăng, tất cả mọi người tập trung trên 3 chiếc xe tải, không cố gia tăng xe cộ, trừ liễu vu bà cùng Sở Vân Thăng, còn gần mười năm người hắc võ, trong đó bình định cấp bậc cao nhất cũng chỉ có B đẳng cấp 2.