81 Lực hút của Nhục Trùng này rất kỳ quái, lúc trước Sở Vân Thăng ở cảnh giới nhất nguyên thiên đỉnh, hắn đối phó với lực hút này cũng rất chật vật, mỗi lần đều phải liều mạng mới không bị nó hút vào.
82 Sở Vân Thăng lảo đảo đi được không xa thì chợt nghe được sau lưng có tiếng chạy trốn gấp gáp, hắn liền cảnh giác hẳn, sau đó thoáng nhìn lại, lúc này thì xuýt mất hồn! Chỉ thấy có khoảng bảy tám người đang chạy băng băng, hóa ra đằng sau họ có một con Hỏa Diễm Huyễn Điểu vốn chiếm giữ Vụ nguyên!Chắc là nó muốn giết hết đám chiến sĩ thức tỉnh, thế nên giờ đang đuổi giết nốt đám người cố chạy trốn về phía tây này!Tim Sở Vân Thăng không nhịn được mà đập loạn lên! Hắn hiện giờ đến một con nhục trùng còn không đối phó được chứ đứng nói đến một con Hỏa Diễm Huyễn Điểu còn mạnh hơn gấp mấy lần.
83 Nữ nhân kia thành thạo khởi động động cơ, động tác của nàng ta cực nhanh, khiến Sở Vân Thăng hoa cả mắt, thậm chí nàng còn phóng ra cả hỏa năng, đốt đốt vật gì đó, Sở Vân Thăng hoài nghi là nàng ta không phải đang sửa.
84 Sở Vân Thăng cùng với Lam Triêu Âm dùng xe máy chạy trong không gian tăm tối ở vùng ngoại thành này, mơ hồ có thể nhìn thấy được đường quốc lộ chạy về hướng tây.
85 Sở Vân Thăng cũng không biết bắt đầu từ lúc nào mà hắn và lta tách nhau ra, hiện giờ trong đầu hắn chỉ có duy nhất là ý thức phải vung kiếm, cứ một kiếm rồi lại một kiếm!Đám sâu cứ liên tục xuất hiện, đám người cầm đuốc cứ chết dần từng người một, trên cánh đồng lúc này tràn ngập cảnh thê lương cùng tiếng gào thảm thiết.
86 Bọn họ bị vây cũng không xa chỗ Sở Vân Thăng, xung kích mạnh mẽ của vụ nổ cũng lan tới đây, trong nháy mắt đã đánh tan cửa kính trước mặt Sở Vân Thăng, vốn nhà của người dân cũng không kiên cố lắm, vì thế liền nhanh chóng sập xuống.
87 Sở Vân Thăng vẫn cứ đi tiếp, hắn nhặt nạng trở về, lại cầm lấy thiên ích kiếm, nhặt theo con búp bê vải, khập kiễng tiến về phía Kim Lăng. Dù là khi tới Kim Lăng hắn có nhìn thấy toàn là phế tích, hắn cũng muốn đến đó, nhân loại nếu thật sự không còn đường cứu, đến lúc đó hắn cũng không còn muốn sống nữa.
88 Phong Thú Phù của Sở Vân Thăng cũng có thể giam cầm được được thú và quái vật, chẳng qua điểm khác chính là sinh vật bên trong Phong Thú Phù không có linh hồn, chúng hoàn toàn bị hắn phong ấn không chế, không biết sợ hãi, không sợ chết, cũng không hề có tình cảm.
89 Công kích tới sớm nhất chính là ánh sáng phóng xa, nó tới chỉ trong nháy mắt, đến nơi nào đều khiến chỗ đó bốc cháy hứng hực. Cũng may là cự ly từ chỗ Sở Vân Thăng tới chỗ nổ hạt nhân khá xa, vì thế khi ánh sáng phóng xạ tới được chỗ hắn cũng chỉ thiêu đốt được những thi thể và phế tích, còn hắn thì vẫn được lục giáp phù bảo vệ ngoan cường, nếu không thì hắn đã bị bỏng rồi, có khi mắt cũng mù luôn.
90 Đến hiện giờ, số lượng sâu tiến vào địa cầu đã làm cho quân đội phải dùng đến đạn hạt nhân, nếu như chúng lại gia tăng số lượng lần thứ hai nữa, nhân loại liệu còn có thể dùng gì để chống đây? Trong đầu Sở Vân Thăng đang cảm thấy rất lo lắng.
91 “Đi đến khu phóng xạ đi, nơi đó hạt nhân vừa nổ, sâu sẽ ít, thậm chí có thể là không có, đi chỗ đó là an toàn nhất!” Lê Việt đang ngồi nghỉ đưa ra ý kiến.
92 Cô bé này trên người mặc một cái áo lôn màu xám bạc rất bình thường, trên y phục có khá nhiều lỗ thủng, bông bên trong cũng lộ hết ra ngoài, trông rất mỏng manh.
93 “Lão Thôi thuê tôi, vì thế không có liên quan gì đến Triệu Sơn Hà cả. ” Sở Vân Thăng bình thản nói, hắn gia nhập đoàn đội này không phải vì có mục đích giống Lê Việt, vì thế hắn không có hứng thú đến tranh đấu của sáu người này.
94 Sở Vân Thăng cũng nghĩ lại thì thấy, chuyện của đám người vu bà và người tin theo nàng ta đều là do tình nguyện cả, hơn nữa từ xưa đến nay, đám người tín ngưỡng đều là đám người cuồng nhiệt nhất.
95 Lao ra ngòai, đó chính là lựa chọn duy nhất hiện giờ. Sở Vân Thăng vội vàng kéo Triệu Sơn Hà, nói: “Nhanh xông về phía Nam!”Lúc này ánh lục quang càng lúc càng nhiều, bốn phía đều có chỉ riêng phía nam là ít hơn một chút.
96 Sau khi ép Hoàng Nhân Khoan nhảy xuống, Sở Vân Thăng cũng không có biện pháp nào khác cả, hắn hiện giờ không thể rời khỏi xe để vào bên trong giúp, Điền Duy Đại lại không thể một mình chống lại đám sâu, chỉ cần Sở Vân Thăng hơi lui lại một chút, Điền Duy Đại chắc chắc phải chết không cần phải bàn, mà một khi Điền Duy Đai ngã xuống, toàn bộ xe sẽ chỉ còn lại mình Sở Vân Thăng bảo vệ, như thế hắn cũng không thể phòng ngự được.
97 “Để Lê Việt xuống dưới đi. ” Sở Vân Thăng lại nhảy lên nóc xe, thấy Lê Viết đang không ngừng được vu bà chữa trị, nhưng sắc mặt hắn đang tái nhợt, ở trên nóc xe cũng không có tác dụng gì nhiều, tốt hơn là để hắn xuống dưới, làm công tác bảo vệ trong xe thì hơn.
98 Cửa xe mở ra, người bên trong đều đi xuống, trận chiến nguy hiểm vừa rồi đã tạm lắng xuống. Người chết rất nhiều, có đến hơn 11 người bị Hấp trùng hút khô.
99 Ở phía sau xem Sở Vân Thăng đưa đứa bé ẹ nó, cô ta ôm đứa bé thật chặt, có lẽ đang sợ có người nào đó sẽ cướp mất nó vậy. Sở Vân Thăng lấy từ trong Vật Nạp Phù ra một hộp sữa bột, hắn cũng không quản là sữa có thích hợp cho trẻ sơ sinh ăn không, hiện giờ không phải lúc tính toán, sau khi đưa hộp sữa cho Thôi Ngọc Tuyền thì lại nói tiếp:” Đây là của đứa trẻ, cậu bảo quản thay hai mẹ con họ, đừng để rơi vào tay người khác.
100 Đoạn Đại Niên vốn là một tên béo ột mét tám ba, mặc dù thời gian này thức ăn khan hiếm, nhưng mà lương thực tích trữ được ở thời đại dương quang vẫn còn, nhưng hắn hiện giờ cũng giảm béo được một vòng, bất quá, trọng lượng tuy giảm nhưng cái khí thế dương dương tự đắc của hắn lại không giảm chút nào.