241 “Không sai. ” Trình độ mô phỏng của nhân vật người trông gương cực iễn cưỡng có thể nhìn thấy mặt tia lo lắng trên mặt nó. Chằng mấy chốc nó lại tiếp: “Việc này không thể chừng chừ được nữa, nhất định phải tìm phương án mới bảo vệ các ứng viên.
242 Bạch. . Bạch…Bạch… Bước chân ngày càng đến gần. Với hai người này, Sở Vân Thăng không đủ tự tin có thể đồng thời giết chúng với tốc độ nhanh nhất. Chỉ cần một người thoát ra và kinh động đến tên dị tộc, tỉnh cảnh của hắn sẽ vô cùng hiểm nguy.
243 Chẳng mấy chốc Vân Thăng đã biết được nguyên nhân tên áo choàng này đến khu dịch thể. Nó bị thương, có vẻ cần dịch thể thúc tiến gấp, vì thế mà giờ đang phóng như gió đến cự phần…Không biết ả áo trắng trốn trong lâu đài đã dùng gì công kích mà để nó thương nặng nhường này.
244 Từ lúc theo tên áo choàng vào khu dịch thể, Sở Vân Thăng đã bắt đầu chủ động liên hệ Cẩm Thạch ấu thể, để cự phần nó đang ngự trị tàng trữ nó lại, phòng khi vây sát tên áo choàng sẽ vô tình đả thương đến nó.
245 Nếu trước ngày hôm nay, dù có nhiều trùng tử hơn vây lấy, nó vẫn kiên quyết cự tuyệt đàm phán cùng loại sinh vật cấp thấp như nhân loại Đấy là một sự sỉ nhục đối với chủng vật văn minh cao cấp.
246 Tên áo choàng cười hô hố một cách cổ quái: “Việc này thì có gì khó, chỉ cần ngươi quy thuận tộc ta, bản lãnh khó hơn, ta vẫn có thể truyền đạt ngươi!”Thấy nó đang cố ý lái đề tài qua việc quy thuận Hỏa Tộc, Vân Thăng không có hứng tiếp tục chơi trò tung hứng, hắn bỗng nói: “Ngài xứ giả, ngài không biết thật ra ta là một nhát gan! Trong thời loạn lạc này, điều ta mong muốn rất đơn giản, chỉ mong bảo toàn tính mạng.
247 Đối diện với sự cảnh giác của tên áo choàng, để che giấu động tĩnh khi nãy, Sở Vân Thăng vội vàng giả vờ kinh ngạc nói: “Ngài sứ giả, hình như ta vừa vô tình giải được mã.
248 Trong một căn nhà rộng, kết cấu vững chắc trong thành Liệt Hỏa, ba người đàn ông mặt mày căng thẳng lặng lẽ ngồi trên bộ sofa lộng lẫy. Gói thuốc bị xé toạt giờ chỉ còn vỏn vẹn vài điếu ngổn ngan trên mặt bàn.
249 “Thế ư?”Vân Thăng tự ngẫm mình trà trộn vào đống tử thi, trong một thời gian ngắn, Lôi Minh không tài nào nhận có ấn tượng sâu sắc trong lòng, nên cũng chỉ nói tránh đi: “Người già chắc đều giống nhau cả.
250 Người xông ra chính là Sở Vân Thăng đang chuẩn bị tắm. Thần Vực chỉ có nhiêu đó, hắn quay đi quẩn lại vẫn chưa gặp hay nghe nói đến có tên da đen thứ hai, không phải Edgar thì là ai vào đây?Tuy không biết cái tên nhát như thỏ đế này sao lại xuất hiện ở đây, nhưng hắn cũng không thể thấy chết không cứu.
251 Edgar cam đoan rằng mình không quen với ông lão trước mặt. Tuy cả ánh mắt, cả dáng hình rất ư là quen thuộc, nhưng khuôn mặt đầy rẫy nếp nhăn dài ngắn lại vô cùng xa lạ.
252 “Phụ nữ?” Sở Vân Thăng kinh ngạc: “Đâu ra?”Theo sự hiểu biết có hạn của hắn về tên áo choàng, tên dị tộc này miệt thị con người đến mức gần như cực đoan.
253 Tào Chánh Nghĩa, chủ nô hạ cấp thành Liệt Hỏa, Thiên Hành Giả hỏa năng. Cái tên gọi được đặt từ thuở Dương Quang này quả thật không hợp với bản tính tà ác được cấy sâu trong lòng gã.
254 “Đồng ý, tất nhiên đồng ý, nhưng mà ngài quản sự…” Edgar xé nửa miếng bánh mì đưa Laura, khó khăn nói. Vân Thăng cắt ngang hắn, nói thẳng: “Hãy để cô ấy tự nói.
255 “Cụ ơi, đây là lễ vật vãn bối ta kính biếu cụ, cụ xem có vừa ý không?” Tào Chánh Nghĩa đẩy nhẹ cô gái về hướng Vân Thăng. Vân Thăng vẫn chưa hiểu, rõ rằng mặt mũi ngoại hình là một lão già, vì sao cứ chốc chốc lại có người tặng hắn phụ nữ.
256 Lòng hắn bàng hoàng đai chấn. Hơn ai hết, hắn biết rõ một khi người trong gương và ả áo trắng hợp tác đồng nghĩa rằng hắn ắt chết không nơi chôn thân.
257 Thành Liệt Hỏa chưa từng hỗn loạn như thế bao giờ, tiếng thét hạ lệnh quanh quẩn khắp thành, tất cả “nô lệ” vội vàng triệu tập lại, răm rắp thực hiện lệnh từ trên.
258 Đã phóng lao thì đành phải theo lao, Tào Chánh Nghĩa tin chắc nếu hắn mà dám lộ một phân do dự, lão già này sẽ giết hắn tại trận. Từ thuở cha sanh mẹ đẻ, đây là ván bài lớn nhất trong đời, đặt cược với sinh mạng của gã.
259 Màn đêm vẫn đang nuốt chửng thành Liệt Hỏa, chỉ thỉnh thoảng lác đác vài vài ánh đuốc lửa thoát ẩn thoát hiện. Tin về cái chết của Lôi thành chủ chẳng mấy chốc như biết mọc cánh đã truyền khắp trong cái thế giới đen ngòm này.
260 Vân Thăng để Edgar gác bên ngoài phòng suốt đêm, để hắn còn có thể ngủ một giấc yên lành. Từ lúc đại chiến với tên áo choàng đến đây, hắn vẫn chưa được nghĩ ngơi thật sự.