281 “Hắn đã chết dưới kiếm ta!”Một cậu nói vỏn vẹn vài chữ nhưng lại nặng tựa ngàn cân đè lên tim mỗi con người có mặt, khiến họ cảm thấy nghẹt thở!Suy sụp! Suy sụp hoàn toàn!Lão…lão thật sự đã giết ngài sứ giả?! Lão không phải cũng chỉ là một tên nhân loại ư? Một nhân loại sao đủ sức giết chết một sinh vật cao cấp??Dù là người “cùng phe” với Sở Vân Thăng hay người bên thành Thôi Tuyết, tất cả mọi người đều bỗng chốc đầu óc trống rỗng! Hôm nay đúng là một ngày không tưởng, bọn chúng không ai ngờ rằng tiếp đó còn có nhưng sự tình mà họ chưa bao giờ ngờ đến được đang chờ đợi…Phựt.
282 Bất kỳ người con gái nào cũng từng có những giấc mơ hoài xuân mộng mơ thời thiếu nữ. Bất kỳ người con gái nào cũng từng mộng mơ và trông đợi “chàng hoàng tử” trong lòng sẽ xuất hiện lẫm liệt trước mặt; bất kỳ người con gái nào cũng sẽ cảm động trước người đàn ông đã ra tay kéo mình ra khỏi vũng lầy khi lâm vào cảnh khốn cùng…Không những Tưởng Thiên Thấm, Tần Kỳ Anh, Hứa Tình Thư như thế, mà ngay cả Cơ Khanh cũng vậy!Chỉ tiếc rằng tình tiết như phim này đã không xảy đến với các cô, nhưng lại kỳ tích diễn ra trước mặt rành rành! Khiến các cô vừa ngưỡng mộ lại vừa ganh tỵ.
283 Sở Vân Thăng nhân lúc Đàm Ngưng ngủ say đã xem đi xem lại thật kỹ phần ghi chú trong Cổ Thư, nếu không làm rõ tình hình cơ thể của mình, hắn cũng không tài nào yên giấc.
284 “Sở Vân Thăng, chúng ta lại gặp nhau!” Bộ mặt khổng lồ của tên trong gương lù lù xuất hiện giữa trời nhưng thể đấng chúa trời đang cúi nhìn Vân Thăng bé nhỏ.
285 “Sở Vân Thăng, ngươi đã bị bao vây! Ta khuyên ngươi hãy lập tức bỏ vũ khí xuống, đừng đối địch với nhân dân nữa, đó chỉ là con đường chết! Lập tức đầu hàng, là con đường duy nhất của ngươi.
286 “Edgar, ta rất vui được quen với ngươi, ngươi là một người đàn ông đường chính. Nếu vào thời đại Dương Quang, ta nhất định sẽ…” Ngữ điệu Vân Thăng lúc đầu rất ư trầm trọng,nhưng nói đến đây, hắn bỗn dưng lại nhìn Edgar cười nói: “Nếu là thời đại Dương Quang, ngươi là một công dân nước Mỹ, lại là tiến sĩ tốt nghiệp trường Evergreen, hai ta một trời một vực, có lẽ cả đời cũng chỉ như hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau.
287 Thần Vực có cự pháo siêu đẳng, Sở Vân Thăng cũng có trùng pháo siêu đẳng của mình! Nếu xét về số lượng tuyệt đối ăn đứt của Thần Vực, chỉ là hắn vẫn để chúng án binh bất động mà thôi.
288 Từ cổ chí kim, kẻ có thể xem cái chết nhẹ tựa lông hồng tiếu đàm sinh tử chắc chỉ có người tin chắc vào tín ngưỡng, họ tin rằng sau khi chết đi sẽ đến thiên đường hay miền cực lạc.
289 Sở Vân Thăng chưa từng giết nhiều người đến thế. Nhiều đến mức đếm cũng đếm không hết, nhưng hắn vẫn không dám dừng lại việc giết chóc này dù chỉ trong một giây.
290 Con ngươi đại sứ giả bỗng co lại như thể nhìn thấu xuyên qua tháng ngày dài trôi xa xăm, ả như nhìn thấy lại cái ngày Ngũ tộc ngưng chiến đã bị bụi trần che lại bấy lâu.
291 Sự tấn công của trùng tử bỗng dưng dừng lại, trong sâu thẳm cự phần đột nhiên xuất hiện tiếng rú thảm thiết bi ai, âm pha vang dội khắp Hoàng Sơn. Tiếp đến, một cảnh tương kinh hoàng đã xuất hiện.
292 Không biết đã qua bao lâu, bầu trời hình như đã từ màn đêm chuyển sang âm u,rồi từ âm u lại chuyển lại thành màn đêm, như thể chu thiên tuần hoàn liên miên không dứt.
293 “Nếu đổi não, vậy mình không phải là chết triệt để luôn à?” Dù có cố gắng cỡ nào, Vân Thăng vẫn không còn duy trì được tâm trí “tĩnh lặng” nữa. Hắn phải chống đối, nếu để chúng đổi đầu cho, hắn còn sống sao nổi!Mắt thấy cái ống vàng kim ấy sắp đâm xuống,hắn liền bấp chấp liều mình vùng vẫy.
294 Đối diện với một đàn trùng tử, Sở Vân Thăng thấy mình như Robinson lạc vào hoang đảo, cô độc và trống vắng… Không một ai có thể nói chuyện, và cũng không có gì có thể nói.
295 Trùng Vương thật ra không gọi là “Trùng Vương”, đó chỉ là danh hiệu do những người còn sống sót bên ngoài rừng Bao Tử tưởng tượng ra phong cho. Còn tên gọi phức tạp mà trùng tử khu dịch thể gọi nó hắn cũng chả hiểu được.
296 Lùi bước, đã không còn kịp! Sau lưng toàn bọn Xích Giáp trùng không biết sợ chết cứ muốn ồ ạt xông lên căn bản không còn đường lui. Tiến thẳng, lại tự tìm lấy cái chết hơn.
297 Tên Bọ Hung Xanh bậc vương giả của rừng Bao Tử, lượng Mộc năng lượng trên người nó đủ làm Sở Vân Thăng lóe mắt. Tuy đã trãi qua một trận chiến cam gó hao tổn sức lực, năng lượng đọng lại chỉ còn một tí ti nhưng so với lượng Hỏa năng mỗi ngày sản sinh trong người hắn không biết nhiều hơn bao nhiêu lần.
298 Cuối cùng Cẩm Thạch đã bại, hai rừng Bao Tử đã bại, không ai biết, cũng không trùng tử biết. Những tòa cự phần cao ngút trời nghi ngút khói không còn, rừng Bao Tử không tận cũng không còn nữa, trong thế giới đen ngòm che phủ đâu đâu toàn một bầu không khí chết.
299 Là Cẩm Thạch!Sở Vân Thăng đã lập tức cảm nhận thấy sự xuất hiện của nó. Đó là một thứ sức mạnh có trương lực khiến tim hắn đập mạnh, cũng giống như con mồi bị dính vào màn nhện có vùng vẫy thế nào cũng không thoát nổi.
300 Giết! Giết! Giết!Sáu luồn sát ý thề không chết không thôi cùng lúc được phát ra từ bộ não của “bạn đồng hành” Sở Vân Thăng. Ngay cả con trùng chỉ sức công phá yếu nhất cũng chuẩn bị sẵn tư thế.